Ngày mới vừa bắt đầu (thơ)

12/01/202618:57(Xem: 1823)
Ngày mới vừa bắt đầu (thơ)


thien toa 2


Ngày mới vừa bắt đầu




Sáng nay thức dậy, trong ý nghĩ

Chớ mang theo gì

chỉ mang theo

một nhịp thở

chưa kịp đặt tên.


Không còn hỏi

đúng hay sai,

cao hay thấp,

đi xa hay ở lại.

Chỉ thoáng nhìn

ánh sáng

đi qua cửa sổ

mà không cần hiểu.


Những câu hỏi

đã từng làm mệt mỏi

nay lặng yên

như đá bên bờ suối.

Không cần trả lời,

chúng vẫn đúng

theo cách của im lặng.


Không cho mình

là người trí thức,

cũng chẳng tự hào

Từ lâu đã có học tu

Chỉ là mỗi khoảnh khắc

Biết đang học cách

không phản bội

điều mình cảm thấy là thật.


Nếu …ngày ngày từng

nói một lời tử tế,

không phải vì đạo đức.

Nếu đã nhiều ngày

im lặng,

không phải vì sợ hãi.

Chỉ vì

đó là điều phù hợp

với nhịp tim này.


Tự nguyện với lòng

nếu đang bước đi,

sẽ không mang theo

tên gọi.

Chỉ mang theo

một trái tim mềm

đủ để không gãy,

và sự kiên trì giữ đủ

để không cong.


Đừng hỏi “tôi là ai”.

Hãy hỏi: lúc này,

tôi đang sống có trung thực không?

Có đang thưởng thức sự sống.

Theo từng bước trưởng thành


Và như thế

Ngày mới bắt đầu

đến nhẹ,

không cần chứng minh danh tánh

Lại chính là

tự do duy nhất

mà mỗi người cần.


Huệ Hương


🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️



Chỉ đi cùng một đoạn đường 


Không phải ai cũng sáng suốt để thấy:

“ có những người chỉ cùng ta đi một đoạn đường “

Lỗi không nằm ở họ,

cũng không phải tại ta không biết khéo nhường

Chỉ nhắc thầm:

“Có thể họ từng là người chèo đò

đưa ta qua được một bến “


Xin hãy giữ được một điều rất cổ điển

“ Lễ không vượt phận, lời không vượt vai “

Nhưng một cách thành thật thú nhận

“ không sao tránh khỏi lầm sai “

Và tự hứa :

không để bản ngã luôn cầm tay lái mọi lúc !

Luôn phòng vệ cách tinh tế

“không nghĩ rằng mình được nể phục “


Và cũng không cố ép ai mãi đồng hành

Chỉ là mỗi người,

mỗi cấp độ cho việc trưởng thành

Chỉ cần trong tâm khảm

luôn tri ân, đôi khi không cần gặp lại !

Tâm trong sạch, không nuối tiếc,

“sự tử tế không khái niệm” là liều thuốc giải


Đừng kiêu ngạo vì tế khi cho mình đã qua bờ

Cũng đừng chán nản khi gặp kẻ quá ngây thơ

Nguyên tắc sống còn :

“NGƯỜI KHÔN BIẾT GIỮ NGỌC TRONG ÁO “

Dù chỉ đi cùng một đoạn, hãy luôn tiết tháo !

Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2010(Xem: 12308)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
19/09/2010(Xem: 19543)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
19/09/2010(Xem: 25195)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 18843)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 15077)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 16614)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 17223)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ
18/09/2010(Xem: 23305)
Thiền sư Quảng Nghiêm (1121 - 1191) người huyện Ðan Phượng, tỉnh Hà Tây. Ông tu ở chùa Thánh Ân thuộc huyện Siêu Loại (nay là Thuận Thành, Bắc Ninh).
16/09/2010(Xem: 11634)
Chị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẳn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù
16/09/2010(Xem: 15422)
Nhìn ra trăng nước vơi đầy, Nhìn đời một giấc mộng dài ngắn thôi! Đáy lòng vằng vặc gương soi, Thăng hoa nhân quả đón người thăng hoa!