Sáng nay thức dậy, trong ý nghĩ
Chớ mang theo gì
chỉ mang theo
một nhịp thở
chưa kịp đặt tên.
Không còn hỏi
đúng hay sai,
cao hay thấp,
đi xa hay ở lại.
Chỉ thoáng nhìn
ánh sáng
đi qua cửa sổ
mà không cần hiểu.
Những câu hỏi
đã từng làm mệt mỏi
nay lặng yên
như đá bên bờ suối.
Không cần trả lời,
chúng vẫn đúng
theo cách của im lặng.
Không cho mình
là người trí thức,
cũng chẳng tự hào
Từ lâu đã có học tu
Chỉ là mỗi khoảnh khắc
Biết đang học cách
không phản bội
điều mình cảm thấy là thật.
Nếu …ngày ngày từng
nói một lời tử tế,
không phải vì đạo đức.
Nếu đã nhiều ngày
im lặng,
không phải vì sợ hãi.
Chỉ vì
đó là điều phù hợp
với nhịp tim này.
Tự nguyện với lòng
nếu đang bước đi,
sẽ không mang theo
tên gọi.
Chỉ mang theo
một trái tim mềm
đủ để không gãy,
và sự kiên trì giữ đủ
để không cong.
Đừng hỏi “tôi là ai”.
Hãy hỏi: lúc này,
tôi đang sống có trung thực không?
Có đang thưởng thức sự sống.
Theo từng bước trưởng thành
Và như thế
Ngày mới bắt đầu
đến nhẹ,
không cần chứng minh danh tánh
Lại chính là
tự do duy nhất
mà mỗi người cần.
Huệ Hương
🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
Chỉ đi cùng một đoạn đường
Không phải ai cũng sáng suốt để thấy:
“ có những người chỉ cùng ta đi một đoạn đường “
Lỗi không nằm ở họ,
cũng không phải tại ta không biết khéo nhường
Chỉ nhắc thầm:
“Có thể họ từng là người chèo đò
đưa ta qua được một bến “
Xin hãy giữ được một điều rất cổ điển
“ Lễ không vượt phận, lời không vượt vai “
Nhưng một cách thành thật thú nhận
“ không sao tránh khỏi lầm sai “
Và tự hứa :
không để bản ngã luôn cầm tay lái mọi lúc !
Luôn phòng vệ cách tinh tế
“không nghĩ rằng mình được nể phục “
Và cũng không cố ép ai mãi đồng hành
Chỉ là mỗi người,
mỗi cấp độ cho việc trưởng thành
Chỉ cần trong tâm khảm
luôn tri ân, đôi khi không cần gặp lại !
Tâm trong sạch, không nuối tiếc,
“sự tử tế không khái niệm” là liều thuốc giải
Đừng kiêu ngạo vì tế khi cho mình đã qua bờ
Cũng đừng chán nản khi gặp kẻ quá ngây thơ
Nguyên tắc sống còn :
“NGƯỜI KHÔN BIẾT GIỮ NGỌC TRONG ÁO “
Dù chỉ đi cùng một đoạn, hãy luôn tiết tháo !
Huệ Hương
