Người Canh Gác Thiền Định

25/06/202510:06(Xem: 4744)
Người Canh Gác Thiền Định

NGƯỜI CANH GÁC THIỀN ĐỊNH

 Nguoi canh gac thien dinh

Ngày xưa có một anh chàng

Sinh ra trong cảnh giàu sang, quyền hành

Nhưng khi tới tuổi trưởng thành

Tự nhiên chàng cảm thấy mình không vui

Vì lăn lộn suốt cuộc đời

Chạy theo dục lạc của người trần gian

Tầm thường, nhàm chán vô vàn

Chàng đâu có muốn, có ham chút gì

Nên chàng quyết định ra đi

Xuất gia! Thiền định! Tiếc chi sang giàu

Tìm vào núi thẳm rừng sâu

Tu hành khổ hạnh há đâu ngại ngùng.

*

Ít lâu chợt thiếu muối dùng

Nên thầy quyết định lìa rừng một hôm

Ra đi khất thực làng thôn

Trên đường bỗng gặp đoàn buôn lữ hành

Cùng đi theo một lộ trình

Họ mời gia nhập chân tình thiết tha

Thầy tham gia, chẳng nề hà,

Đến khi chiều tối người ta tạm ngừng

Dừng chân cắm trại ven rừng

Để cùng ngơi nghỉ chờ vừng dương lên

Mọi người mệt mỏi ngủ liền

Riêng thầy khởi sự hành thiền tại đây

Đi kinh hành dưới gốc cây

Tập trung tư tưởng vào ngay cõi thiền

Ung dung, tự tại, an nhiên

Nở hoa tịnh lạc khắp miền nội tâm

Cả đêm tiếp tục bước chân

Giữ nguyên trạng thái tinh thần tươi vui.

*

Trong khi đó cướp tới nơi

Năm trăm tên cướp im hơi cận kề

Bao vây doanh trại bốn bề

Chờ đoàn ăn tối xong thì ra tay

Đợi người mê mệt ngủ say

Lén ra trộm cướp dễ thay vô cùng.

Nhưng khi vừa định tấn công

Cướp nhìn ra thấy bóng ông thầy rồi

Thầy đi quanh mãi không thôi

Tưởng người canh gác chúng thời bảo nhau:

“Hãy chờ đợi một ít lâu

Đợi tên kia ngủ có đâu vội gì

Cướp bây giờ không lợi chi

Thấy ta tên đó tức thì la lên

Cả đoàn buôn sẽ dậy liền

Cùng nhau chống cự gây phiền cho ta.”

Cướp đâu có nhận biết ra

Thầy đang thiền định thật là tập trung

Không nhìn thấy bọn cướp rừng

Cũng không lưu ý tới vùng quanh ông.

Cướp chờ ông ngủ tấn công

Ông thời thiền định lòng vòng đi quanh

Canh khuya tiếp tục kinh hành

Đi hoài gần tới bình minh mới ngừng

Xả thiền, khoan khoái lạ thường

Người trong doanh trại cũng đương dậy rồi

Thế là cơ hội buông trôi

Cướp bừa, trộm ẩu có mòi hiểm nguy

Chúng bèn ném gậy gộc đi

Vài tên bực tức chửi thề, nói nhanh:

“Bớ này các bạn lữ hành

Chính vì tên đứng gác canh của đoàn

Thức hoài không chịu đi nằm

Cứ đi rảo bước suốt năm canh trưòng

Chúng ta mất dịp ăn hàng

Đoàn nên trọng thưởng cho chàng đó nghe.”

Nói xong bọn cướp bỏ đi

Tìm con mồi khác coi bề dễ hơn.

*

Khi trời sáng, người trong đoàn

Thấy bao gậy gộc ngổn ngang phơi bày

Cướp đi bỏ lại rừng này

Hoảng kinh họ đến gặp thầy hỏi thăm:

“Thầy không sợ cướp hay chăng?”

Nhà tu khổ hạnh đáp rằng: “Sợ chi?

Ta đâu có của cải gì

Mà lo sợ cướp lấy đi của mình

Đời ta không bị hoảng kinh

Non xa, rừng thẳm mặc tình rong chơi,

Ai nhiều của mới sợ thôi

Còn ta khổ hạnh suốt đời tu thân

Lòng từ bi làm hành trang

Trên đường giải thoát thênh thang đón chờ.”

 

Nhà tu hoan hỉ vô bờ

Vang lời thuyết pháp thật là thuận duyên

Về “vô uý” của người thiền

Chẳng hề hãi sợ, đảo điên cõi lòng.

Cả đoàn cung kính nghe xong

Cúi đầu đảnh lễ vô cùng trang nghiêm.

Một thời khổ hạnh qua thêm

Từ, bi, hỉ, xả hương thiền thấm nhanh

“Tứ vô lượng tâm” đạt thành

Qua đời thầy được cõi lành tái sinh.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE MEDITATING SECURITY GUARD

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật

 (TRUYỆN NGƯỜI CANH GÁC THIỀN ĐỊNH

Người canh gác thiền định là tiền thân Đức Phật).

_________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/11/2015(Xem: 17938)
Khi ta hộ trì cho chính ta là ta đang hộ trì cho người khác. Khi ta hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì cho chính ta. - Này các thầy, thế nào là trong khi hộ trì cho mình ta hộ trì cho người khác? Và thế nào là trong khi hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì co mình ? Bằng cách nhẫn nhịn, bất hại và tình thương. Khả năng giúp đỡ người khác của ta hoàn toàn phụ thuộc vào sự vững vàng và quân bình của chính mình. (Kinh Tương Ưng Bộ 47.19) Namo Buddhaya
12/11/2015(Xem: 22498)
Sinh ra trên mảnh đất quê hương miền Trung; Quảng Ngãi là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam. Khí hậu rất khắc nghiệt. Nắng gắt bỏng da giữa mùa hè, lạnh buốt da thịt giữa mùa đông. Bảo táp, lụt lội liên miên hằng năm. Do đó dân vùng quê xứ tôi sinh ra và lớn lên trong cảnh bần hàn thiếu thốn tất cả mọi mặt; thêm vào đó là thời kỳ chiến tranh loạn lạc liên miên, chỉ mong sao học cho đến hết tiểu học cũng là điều khó huống hồ là đi xứ khác học, được đi ra nước ngoài học và nay được định cư nơi xứ sở may mắn nầy.
27/10/2015(Xem: 14658)
Trên dưới Trời “ta” là người độc nhất Chỉ có “ta” quyết định hết mọi điều “Ta” tu hành bao nghiệp chướng đều tiêu Theo ngũ dục “ta” tốn nhiều năng lực “Ta” phụng sự khiến lớn dần công đức Hưởng thụ thời “ta” đày đọa phước tiêu Để sinh tồn “ta” tạo tội đủ điều Khi giác ngộ “ta” quay đầu là bến
25/10/2015(Xem: 15485)
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ. Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ. Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân. Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới. Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn. F-22, F-16, F-35… Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết. Trên không máy bay không người lái rình mò.
22/10/2015(Xem: 24166)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
12/10/2015(Xem: 20274)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 13552)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
08/10/2015(Xem: 31711)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 27394)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 32057)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.