Rắn Vững Ý Chí

25/02/202511:26(Xem: 4853)
Rắn Vững Ý Chí

Thay-thuoc-xua
Năm RẮN (ẤT TỴ)
kể chuyện Tiền Thân Đức Phật
___________________

RẮN VỮNG Ý CHÍ

Một ông thầy thuốc ngày xưa

Có tài trị bệnh rất ư tuyệt vời

Chuyên về rắn độc cắn người

Nọc kia chữa khỏi tức thời, thật hay!

Thế rồi chợt đến một ngày

Có người lặn lội tới đây thỉnh mời

Người nhà bị rắn cắn rồi

Mong ông chữa trị cứu đời nạn nhân

Ông thầy thuốc chẳng ngại ngần

Tới nơi khám bệnh, ân cần phán ngay:

“Có hai cách chữa bệnh này

Một là uống thuốc lâu nay thường dùng,

Hai là chịu khó truy lùng

Bắt con rắn độc đã từng cắn ta

Buộc cho rắn phải hút ra

Hết luôn nọc độc, thế là thoát nguy.”

*

Gia đình bàn cãi, xin đi

Kiếm cho được rắn quản chi nhọc lòng

Sau khi bắt được rắn xong

Trao cho thầy thuốc mong ông trổ tài.

Ông thầy hỏi rắn một lời:

“Phải chăng mi đã cắn người này đây?”

Rắn lên tiếng: “Đúng vậy thay.”

Ông thầy: “Mi phải hút ngay nọc về

Mút ra khỏi vết thương kia.”

Cứng đầu rắn đáp: “Lạ kỳ làm sao

Hút nọc ra? Không đời nào

Ta không làm vậy từ bao lâu rồi.”

Ông thầy nghiêm nghị thốt lời:

“Mi không tuân lệnh ta thời thiêu mi

Ném mi vào lửa ngại chi.”

Xong ông chất củi tức thì nhóm lên

Lửa hồng hừng hực kề bên

Hăm thiêu thân xác rắn liền nơi đây.

Nào ngờ rắn vững chí thay

Tỏ ra cương quyết khó lay chuyển lòng

Rắn lên tiếng nói hào hùng:

“Ta thà chết cháy quyết không rút lời!”

Nói xong rắn vươn thân người

Bò trườn về phía có nơi lửa hừng.

 

 

Ông thầy thấy lạ vô cùng

Hành nghề chữa rắn danh lừng xưa nay

Chưa hề gặp cảnh ngộ này

Nên ông cảm phục rắn đây tức thì

Thật là can đảm khó bì

Giơ tay ông cản rắn kia bò vào.

Ông dùng bùa chú nhiệm mầu

Kèm theo thuốc tốt từ lâu chữa người

Rút ra chất độc tức thời

Thuốc men công hiệu cứu đời nạn nhân

Ông thầy nhìn rắn nghĩ thầm:

“Vững bền ý chí rất cần lắm thay

Mỗi khi làm những điều hay

Những điều chính đáng hàng ngày quanh ta.”

Ông mang “ngũ giới” giảng ra

Rồi khuyên rắn: “Hãy tránh xa đường tà

Những điều xấu phải bỏ qua

Nhớ đừng gây hại, cố mà tu thân.”

Ông đem thả rắn ngoài sân

Rắn như tỏ ngộ, tần ngần bò đi.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE STRONG-MINDED SNAKE

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*
Nhận Diện Tiền Thân Đức Phật
TRUYỆN RẮN VỮNG Ý CHÍ
Thầy thuốc là tiền thân Đức Phật. Rắn là Xá Lợi Phất.

____________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/08/2015(Xem: 13241)
Chiều nâng lên chén cơm đầy Nhớ cha quay quắt những ngày thê lương Cháo đong loãng nhạt ưu buồn Đủ vui cái dạ lưng chừng xôn xao Sáng ngồi tán gẫu tầm phào Ly cà phê đá ngọt ngào rộn vui Nhớ cha năm tháng bùi ngùi
20/08/2015(Xem: 17876)
Buổi sáng sớm mùa đông năm ấy, chú tiểu vẫn quét dọn sân chùa như mọi hôm từ lúc tờ mờ sáng, khi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên cành. Chú thanh thản đưa chổi đều tay gom gọn những chiếc lá rơi, miệng lẩm bẩm bài kệ: „Cần tảo già lam địa; Thời thời phước huệ sanh; Tuy vô tân khách chí; Diệc hữu Thánh nhân hành - Siêng quét đất già lam; Phước huệ thường thường sinh; Tuy không có khách lại; Cũng có thánh nhân qua“.
19/08/2015(Xem: 22293)
Này đồ đệ lắng nghe Thầy chỉ dạy Việc tu hành cố gắng hỡi này con Con muốn tu cho đạo quả vuông tròn Hãy vâng giữ, y lời Thầy dạy bảo.
19/08/2015(Xem: 11114)
Hãy sống Như hoa Thơm ngát Một vùng trời. Hãy yêu Như suối thác Chảy mãi Về muôn nơi Ôi năm tháng Không còn dấu vết Những buồn đau xưa cũ. Vì chúng ta Đã sống Như hoa nở
19/08/2015(Xem: 13963)
Tôi về nương bóng Dược Sư Không tìm sức khỏe dôi dư dồi dào Không cầu năng lực nhiệm mầu Không xin thoát khỏi bệnh đau thân này Không khấn nguyện được hên may Không lạy lục để được đầy bình an Không thì thầm, không hỏi han
13/08/2015(Xem: 12584)
Mong sao chớ hóa thành mây, Lang thang mấy nẻo đường bay cuối trời. Chỉ mơ hóa kiếp con người, Ngả vào tay mẹ thuở ngày ấu thơ. Lớn khôn biết tự bao giờ?
06/08/2015(Xem: 14927)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
06/08/2015(Xem: 15247)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 14967)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 11398)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn