Một Khối Vàng Lớn

07/06/202510:25(Xem: 5996)
Một Khối Vàng Lớn

MỘT KHỐI VÀNG LỚN

Mot Khoi Vang LonNgày xưa ở một ngôi làng

Nhiều người có của giàu sang vô cùng

Ông kia giàu nhất trong vùng

Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.

Một thời gian tặc nấp rình

Thường hay trộm cướp loanh quanh chốn này

Nên ông tính toán loay hoay

Đem vàng chôn giấu ở ngay ruộng ngoài

Rồi sau ông chợt qua đời

Khiến vàng chôn đó ai người biết đâu.

Thời gian thấm thoắt qua mau

Làng nay đói khổ nhuốm màu loạn ly

Ruộng nương hoang vắng bỏ kia

Không ai canh tác, dân đi mất nhiều.

*

Chàng nông dân nọ rất nghèo

Lất lây kiếm sống tiêu điều bản thân

Cho nên chẳng muốn dời chân

Chiếm khu ruộng nọ quyết tâm cày bừa

Cày hoài cho tới một trưa

Bỗng cày khựng lại, dường như kẹt rồi,

Kẹt vàng chôn dưới đó thôi

Nhưng chàng mới chiếm đất thời không hay

Cho rằng cày kẹt rễ cây

Cho nên chàng vội ngừng tay thăm dò

Đào lên thấy khối vàng to

Chàng mừng nhưng lại đâm lo chuyến này,

Khối vàng chói sáng quý thay,

Nếu đem đi lúc ban ngày sáng trưng

Nhiều người thấy! Kẹt vô cùng!

Chàng bèn vùi lấp vàng trong ruộng đồng

Đợi đêm về tối mênh mông

Sẽ quay lại lấy cũng không muộn màng.

Canh khuya trở lại lấy vàng

Anh chàng đào bới kho tàng ra coi

Khối vàng to nặng quá trời

Nhấc thời không nổi, kéo thời chẳng đi

Vàng kia đâu nhúc nhích chi

Dù xô, dù đẩy vàng thì nằm nguyên

Anh chàng thất vọng vô biên

Nghĩ mình số phận tối đen cả đời.

*

Sau khi than thở đôi lời

Chàng bèn ngồi xuống tận nơi xem vàng,

Chao ơi cả một kho tàng!

Thấy vàng to quá khó mang một lần

Chàng suy ngẫm rồi nhủ thầm:

“Muốn đem về dễ chỉ cần phân chia

Mỗi lần mang một phần về

Thế là thanh toán vàng kia dễ dàng.”

Rồi chàng tính toán mơ màng:

“Chia vàng làm bốn phần bằng nhau ngay,

Một phần sinh sống buổi nay,

Một phần tiết kiệm cho ngày mai sau,

Một phần phát triển hoa màu

Canh nông cày cấy về lâu về dài,

Một phần ta giúp người ngoài

Phát tâm bố thí những ai khốn cùng

Và làm việc thiện trong vùng,

Bốn phần như vậy vô cùng đẹp thay.”

Nghĩ xong chàng thực hiện ngay

Chia vàng làm bốn. Lòng đầy thảnh thơi,

Mỗi lần mang một phần thôi

Đi về bốn chuyến êm xuôi dễ dàng.

Y theo kế hoạch dùng vàng

Sống đời hạnh phúc, dân làng kính yêu.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

A HUGE LUMP OF GOLD

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật

TRUYỆN MỘT KHỐI VÀNG LỚN

(Nông dân được khối vàng là tiền thân Đức Phật).

_____________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2010(Xem: 15973)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim
19/09/2010(Xem: 16443)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...
19/09/2010(Xem: 15007)
Sàng tiền minh nguyệt quang Nghi thị địa thượng sương Cử đầu vọng minh nguyệt Đê đầu tư cố hương
19/09/2010(Xem: 15677)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
19/09/2010(Xem: 22098)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
19/09/2010(Xem: 30091)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 24583)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 17591)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 19458)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 18580)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ