Tang thương Làng Nủ (thơ)

18/09/202408:41(Xem: 6341)
Tang thương Làng Nủ (thơ)

lang nu
tim xac nan nhan lang Nulang Nu ngap nuocbe mat me cha o lang Nutang toc lang Nu

Tang thương Làng Nủ



Bà cụ ngồi ôm  gối 
Nhìn khắp nơi vùng đất lở 
Tay bà chỉ :
Hướng trái, vớt được 9 xác người phủ bùn lầy 
Hướng phải, 2 chân người nhô lên
Mắt xa xôi,
Cầu mong tìm được xác người 
Bà không còn nước mắt!
Tất cả đã đổ nát!

Đằng xa kia người vớt được cánh tay,
còn quờ quạng trong đám bùn lầy 
Chiếc quần Jeans nửa thân người 

Bàng hoàng người kể lại:
5 giờ sáng tiếng nổ vang, 
Vợ chồng em chạy lên ngọn đồi 

Phút giây ngoảnh lại:
Trời ơi!
Tất cả đều đã cuốn trôi 
Những ngôi nhà làng Nủ!

Vẫn còn vẳng lại: chạy mau! Chạy mau! Giời ơi!
Cảnh tượng hoang tàn!
Bùn lầy những oan hồn chưa kịp khóc than!
Vài em nhỏ, mái đầu thơ dại 

Còn sống sót, ngơ ngác nhìn quanh
Ba em đâu? Mẹ cũng không còn?
Ai xót thương cảnh đời em bất hạnh?
Ai có  biết nếu mai này em lớn 

Nỗi kinh hoàng ám ảnh cả đời em, 
Vừa lớn lên để chợt hiểu ra rằng 
Khổ đau nào gánh chịu cả làng em
Tôi thương quá người dân làng làng Nủ 

Sống an hòa biết đùm bọc lẫn nhau
Hoà với thiên nhiên, vui với nương chiều
 Tình  nghĩa xóm giềng đẹp đẽ biết bao.
Ai có ngờ tai họa đến vùi sâu 

Chúng ta, người dân Việt cùng nguyện cầu 
Cho người chết oan khiên được giải oan, hồn về nơi chín phẩm 
Cùng chia sẻ nỗi niềm đau mất mát 
Nguyện người sống sót cuộc đời sau tươi mát 

ảnh lu mờ thảm họa đã đi qua
Cầu cho mưa thuận gió hòa 
Tà quyền sụp đổ đồng ca thái bình 
Cây rừng sẽ được mọc lên 
Không còn lụt lội, giữ yên núi đồi 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/04/2013(Xem: 17163)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16217)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 13663)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 12832)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25145)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14923)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15893)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16597)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15410)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13706)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.