Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

25/07/202415:47(Xem: 5575)
Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

Vu-lan-004Vu-lan-005


VU LAN NHỚ MẸ

 
Mẹ tôi mất lúc tôi năm tuổi
Còn quá nhỏ để có hiểu biết
Mất mẹ là thiếu vắng vòng tay
Ôm ấp vỗ về dịu đắng cay.
 
Làm sao biết tình mẹ thương con
Bao la vĩ đại như thế nào?
Đời từ nay hụt hẫng trống trải
Ngậm ngùi nuốt lệ tiếc nhớ thương.
 
Đêm mẹ mất tôi ngủ ngay cửa
Đến khuya về hai bóng lớn nhỏ
Bước qua tôi đến trước quan tài
Quỳ lạy xong im lặng rời đi.
 
Trong tâm thức đó anh và em
Chết trẻ trước đây vì bệnh hiểm
Chưa siêu thoát nay về lạy mẹ
Tạ công ơn mang nặng dưỡng sanh.
 
Cầu người thân thoát khỏi tam đồ
Xa đường mê về với cõi lành
Gặp Phật pháp tu hành chánh đạo
Thênh thang những kiếp sống thanh cao.
 
Mẹ mất khiến đời tôi bất hạnh
Tuổi thơ là nắng cháy da trần
Là sợ hãi trốn chạy đòn roi
Bị người thân ruồng bỏ ngược đãi.
 
Giờ tôi biết khi tôi mất mẹ
Mất tuổi thơ mất cả hồn nhiên
Tháng ngày buồn tăm tối triền miên
Lạc lõng bơ vơ nằm co rút.
 
Mất mẹ là thiếu vắng tình thương
Chăn đắp cho con đêm giá lạnh
Quạt con mát nắng hè oi bức
Dỗ con ngủ ngọt ngào lời ru.
 
Mất mẹ sớm, đời không trọn vẹn
Chênh vênh nghiêng ngả giữa dòng đời
Không ai dạy bảo và khuyên nhủ
Con ơi sống tốt chớ sầu bi.
 
 
 
Có những niềm đau không nói được
Chén cơm đầy vẫn thấy còn vơi
Đường rất gần sao thấy xa vời
Bóng mù khơi chập chùng hư ảo.
 
Nay tuổi đời đã quá sáu mươi
Vẫn bồi hồi khi Vu Lan về
Một nén hương lòng kính dâng mẹ
Cầu cho đời mẹ được thong dong.
 
Mẹ ơi con cứ mãi hoài mong
Dù biết rằng đó chỉ hoài công
Được mẹ đắp chăn đêm giá lạnh
Quạt con mát nắng hè oi bức.
 
Chén cơm nguội cùng cá phèn kho
Mẹ đút cho con từng muỗng nhỏ
Mẹ cười, con cười, ôi hạnh phúc
Nghèo mà có mẹ, mẹ yêu ơi.
 
Con gắng tu hành lời Phật dạy
Có bao công đức xin hồi hướng
Pháp giới chúng sanh khắp mười phương
Mẹ con cùng hưởng, mẹ kính thương.
 
Trí Lạc
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/07/2015(Xem: 13899)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 14029)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13496)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 18786)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 21211)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 19158)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 17510)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì
12/07/2015(Xem: 12677)
Cam Lồ Thủy Nam mô pháp thủy cam lồ Hà giang thanh tinh, biển hồ ngát hương Tưới thơm thấm mát muôn phương Tiêu tan đói khát, mở đường an vui Súc sanh, Ngạ quỷ, Trời, Người... Nước trong mầu nhiệm rưới tươi cõi lòng
07/07/2015(Xem: 33975)
Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi Nghe khen càng thích, chê càng khổ Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
01/07/2015(Xem: 25729)
Hề chi một phận đời riêng Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời Thiếu ta, đời cũng vậy thôi! Ta là hạt bụi giữa đời bao la..