Quê nhà thương nhớ (thơ)

31/05/202410:40(Xem: 6640)
Quê nhà thương nhớ (thơ)



que huong vn

Quê nhà thương nhớ ! 

Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! 

Xin cám ơn, mấy tuần nay 

truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về 

Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê 

Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị ! 



Nay có dịp nhìn lại vẻ đẹp dịu dàng bền bỉ 

Thắm đẫm tình quê trong dòng biến dịch ngàn năm.

Tình người chứa chan, vô cùng nồng ấm … ước ghé thăm 

Mộc mạc chơn chất nhưng phóng khoáng, linh hoạt 

Phải chăng dòng máu Việt …

chảy ngầm trong huyết quản, đã chưa từng mất mát ! 



Ngậm ngùi làm sao  nhớ lại “cái rặc quê”

Bác nông dân, thiếu niên , cụ già lớn tuổi 

từng dày dặn ứng biến gian khổ …chẳng nề 

Thích nghi như dòng nước, chậm rãi và sâu sắc 

Không sợ nghèo đói, không sợ không an toàn, 

chỉ sợ tạo điều ác ! 

Giữ cho bản thân hài hòa, kể cả khi không đồng tình, 

Muốn gần người có Đạo, chung nếp nghĩ,  nếp nhìn 

Nên tập trung vào sự khám phá tâm linh mới 

Rất can  đảm, rất hồn nhiên lại toát lên cách vượt trội 

Quê hương ơi, nguyện cùng thời gian, 

cùng sự đồng cảm thuần hậu muôn đời! 

 

Huệ Hương 

****

 

Hữu xạ tự nhiên hương…

Lời Phật dạy, (1)
Luôn ẩn chứa điều sâu xa huyền nhiệm
Ít người trong chúng ta có thể thực hành
Vì không ai thông hiểu mọi ngọn ngành
Nên cần phải kết nối,
nhìn vấn đề theo nhiều khía cạnh! 

Muốn nương tựa chính mình
cần kiểm soát bản thân không xao lãng
Tỉnh thức trong thầm lặng
tránh xa những xao động bất an,
Sống tối giản nhưng hoàn thiện cách lạc quan
Hữu xạ tự nhiên hương khi đã vững và độc lập 

Vẫn phải chọn lọc điều nghe, thấy, đọc
Nguồn thông tin tích cực, tốt đẹp an lành
Mỗi người trong chúng ta,
tìm thấy sức mạnh được phát sanh
Việc nương tựa chính mình,
sẽ tự động thường nhật trong cuộc sống! 

Nhớ rằng không ai xuất sắc toàn diện,
vậy nên cư xử khiêm tốn thật sự quan trọng
Trong khả năng thực hiện những điều tốt cho mình,
Hãy áp dụng bất cứ nguyên lý nào, với sự thông minh
Trong mọi hoàn cảnh cần suy xét thật kỷ lưỡng
Mời xem danh ngôn khác cũng đáng kính ngưỡng
“No bird soars too high if he soars with his own wings” (2)
Tạm dịch: Chẳng con chim nào bay quá cao 
nếu nó sải bằng chính đôi cánh của mình.

Huệ Hương

(1) Đức Phật đã có lời dạy: “Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, hãy tự mình nương tựa chính mình, chớ nương tựa một điều gì khác”.
(2) Trích từ câu nói để đời của William Blake

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 11802)
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
27/03/2013(Xem: 9797)
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
27/03/2013(Xem: 15132)
Ngồi buồn tính nhảm chuyện Sắc-Không, Lên xuống, vào ra đã mấy lần? Lục đạo tử sinh: mê là có, Vạn duyên buông xả: ngộ thành không. Hồng trần ràng buộc: không hóa sắc...
27/03/2013(Xem: 16748)
Lô sơn là một danh thắng kỳ tuyệt. Núi non hùng vĩ, cảnh trí u trầm, mây trắng và sương mù quanh năm bao phủ, từ bao nhiêu đời, nơi đó ẩn tích những cao nhân đắc đạo. Tìm đến đó, để nhìn thẳng vào chân diện mục của Lô sơn, là đã quyết tâm đoạn tuyệt với những vương vấn ...
27/03/2013(Xem: 13180)
Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa
27/03/2013(Xem: 15297)
Nước biếc non xanh nhuộm một mầu Um tùm lối cỏ biết tìm đâu ? Hơi tàn chân mỏi hồn hiu quạnh Chiều xuống ve kêu gợi nỗi sầu
27/03/2013(Xem: 12421)
Bay về ổ chín từng cao con chim giã biệt chào mái hiên nước lang thang cháy xà miền vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi
27/03/2013(Xem: 12328)
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... Người đi vòng chuyến đó Núi rừng cây lá vang Ánh trời trưa rực đỏ
27/03/2013(Xem: 15241)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều Ðông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở Trường Sơn
27/03/2013(Xem: 15789)
Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế Một kiếp người ray rứt bụi tro bay Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa Lạnh trăng ngà lụa trắng trải ngàn cây