Đường quê (thơ)

18/05/202406:35(Xem: 6368)
Đường quê (thơ)
con duong

Đường quê



đường quê đi mãi về vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn:

hương lúa mùa thu, theo gió quyện

mang về sầu muộn khóc cô thôn.

gió mưa gội rửa lòng hoa gạo

trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.

rơi rơi theo gió, buồn cô quạnh

hoa rụng âm thầm, hoa cô đơn…

đâu xa tiếng gọi trời xa vắng

một chuyến đò qua ngập lá vàng

dân quê đâu khúc thanh bình cũ

ut ức ngàn câu gợi khốc tàn;

nhà lá phất phơ xiêu cột đổ

một mùa trăng loạn, mấy cô đơn?

rưng rưng liếp gió mang trời lạnh

khói lửa nghìn thu khóc bạo tàn

pht phơ lau sậy đồng hoang vắng

kiếp số thơ ngây, phận tủi hờn

ai thấy đời tươi trên lá thắm

vườn cau xanh ngắt mộng quê hương?

hỡi ơi! bao kẻ còn luân lạc

chưa trở về nghe tiếng gọi đàn:

say trong ảo mộng phù hoa mãi

nức nở phiếm đời rơi tiếng than!

đường quê đi mãi trong vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn

mùa lúa năm nay đầy hứa hẹn

nước xanh nhuần thấm hạt muôn phương

rau khoai xanh tốt trên nương cũ

cờ bắp phất phơ tận cuối làng

cô gái đồng quê về lối xóm

tươi cười gánh cả một hoàng hôn

tình yêu non nước về trên lá

nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

mi một mùa xuân lại nhả hương!

Đây cũng là một bài làm vào khoảng 1950 – 1951. Theo tác giả, bài thơ này nằm trong tập Đường quê gồm cả thảy tám truyện ngắn chép tay. Tập truyện này Thầy trao cho một văn hữu ở Sài Gòn để xuất bản, ông ta đã làm mất.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/04/2017(Xem: 11143)
Nụ cười kết nối tình ta Hoà trong ánh mắt thiết tha cõi lòng Cười cho xuyên suốt mây hồng Cho đời đẹp mãi tấm lòng bên nhau .
10/04/2017(Xem: 14239)
Có hai người bạn lái buôn Bàn nhau sửa soạn lên đường đi xa Đem hàng hóa để bán ra Cùng đi một hướng, cùng qua một vùng, Cả hai không thể đi chung Mỗi bên đều có người đông trong đoàn Lại thêm xe cộ đầy hàng Khó lòng chen chúc lên đường cùng nhau
10/04/2017(Xem: 12209)
Chàng kia vốn được nổi danh Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều. Vợ đầu: chàng rất thương yêu Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi Khi đi đứng, lúc nằm ngồi Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân
09/04/2017(Xem: 13459)
Tùy duyên Trôi cứ để trôi Trôi qua chìm nổi với đời khổ đau Trôi lững thững, trôi chậm mau Khổ đau cũng có nhiệm mầu an vui Trôi đi, chưa thấy trôi lùi Tâm nhiên trôi với dòng xuôi tháng ngày
09/04/2017(Xem: 13898)
Vạn dặm rong chơi , đường rộng mở Nhìn mây đưa lối gió trăng qua Đêm nay thanh vắng lòng tĩnh lặng Giữa cảnh đồi cao bóng xế tà .
09/04/2017(Xem: 12486)
Bình bát cơm muôn nhà Duyên hoá độ ngàn xa Bước đi cùng khắp chốn Mây trắng trải ngàn hoa .
08/04/2017(Xem: 12662)
Xôn xao trần thế sống an nhiên, Xả bỏ ưu tư chẳng lụy phiền. Sáng sáng tụng kinh trên điện Phật, Chiều chiều thiền tọa dưới hàng hiên. Đến đi lui tới cầu nương pháp, Được mất hơn thua nguyện thuận duyên. Tuệ giác vươn cao theo niệm chánh, Đèn soi Bát Nhã chốn bình yên.
08/04/2017(Xem: 13936)
Tôi đi trong chiều Cali Màu hoa vàng ngập tràn giữa chiều nắng gió Những cánh chim gọi nhau về tổ Mây tím vắt ngang chiều như tà áo ai bay
08/04/2017(Xem: 12066)
Sài Gòn bỏ lại tên trường Ra đi nhớ mãi con đường quê hương Tháng tư biết động đau thương Gan bầm ruột thắt vô thường đổi thay .
08/04/2017(Xem: 11917)
Cuộc đời ta chẳng có gì đổi khác Cứ mãi mê bao hoang tưởng ban đầu Cho công danh và sự nghiệp đứng đầu ( Nhìn bà cựu Tổng Thống Nam Hàn sẽ rõ hơn ) Thế mới khổ là do tâm ta tạo .