Đường quê (thơ)

18/05/202406:35(Xem: 6366)
Đường quê (thơ)
con duong

Đường quê



đường quê đi mãi về vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn:

hương lúa mùa thu, theo gió quyện

mang về sầu muộn khóc cô thôn.

gió mưa gội rửa lòng hoa gạo

trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.

rơi rơi theo gió, buồn cô quạnh

hoa rụng âm thầm, hoa cô đơn…

đâu xa tiếng gọi trời xa vắng

một chuyến đò qua ngập lá vàng

dân quê đâu khúc thanh bình cũ

ut ức ngàn câu gợi khốc tàn;

nhà lá phất phơ xiêu cột đổ

một mùa trăng loạn, mấy cô đơn?

rưng rưng liếp gió mang trời lạnh

khói lửa nghìn thu khóc bạo tàn

pht phơ lau sậy đồng hoang vắng

kiếp số thơ ngây, phận tủi hờn

ai thấy đời tươi trên lá thắm

vườn cau xanh ngắt mộng quê hương?

hỡi ơi! bao kẻ còn luân lạc

chưa trở về nghe tiếng gọi đàn:

say trong ảo mộng phù hoa mãi

nức nở phiếm đời rơi tiếng than!

đường quê đi mãi trong vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn

mùa lúa năm nay đầy hứa hẹn

nước xanh nhuần thấm hạt muôn phương

rau khoai xanh tốt trên nương cũ

cờ bắp phất phơ tận cuối làng

cô gái đồng quê về lối xóm

tươi cười gánh cả một hoàng hôn

tình yêu non nước về trên lá

nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

mi một mùa xuân lại nhả hương!

Đây cũng là một bài làm vào khoảng 1950 – 1951. Theo tác giả, bài thơ này nằm trong tập Đường quê gồm cả thảy tám truyện ngắn chép tay. Tập truyện này Thầy trao cho một văn hữu ở Sài Gòn để xuất bản, ông ta đã làm mất.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/04/2017(Xem: 12626)
Thuở xưa có một chú rùa - Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,- Vợ chồng cò trắng tới chơi- Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.
24/04/2017(Xem: 12701)
Ngài từ thuở rất xa xưa - Quyền cao, chức trọng lại dư bạc vàng - Nhưng về già nhận ra rằng - Càng thêm tuổi tác lại càng khổ đau -
24/04/2017(Xem: 23202)
Thấm thoát mà nay sắp tiểu tường (1) Ngài về với Phật ngộ quê hương (2) Thong dong cất bước đường thanh thoát Bận bịu chùn chân cảnh thế thường ! Một kiếp hóa thân mong cứu khổ Ngàn đời chấp thủ thật khôn lường ! Độ tha hạnh nguyện còn dang dở Hồi nhập Ta bà Pháp xiễn dương
24/04/2017(Xem: 12572)
Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ? Cõi hồng trần trông thấy mà thương Đời người như khói mây sương Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .
22/04/2017(Xem: 13203)
Nửa khuya Thức giấc giang hồ Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu Đêm vô thanh Thoáng hương màu Chợt nghe gỏ nhịp cuộc dâu bể nầy.
22/04/2017(Xem: 11088)
Ta đi vào chợ phỏng tay Hơn thua bỏ lại đêm dài ngắm trăng Đêm nay Phật Đản trăng rằm Nhớ về Từ Phụ giáng trần độ sanh
22/04/2017(Xem: 14275)
Tiền chỉ là tờ giấy Không là Phật là ma Phật hay ma ở tại Trong chính cõi lòng ta
22/04/2017(Xem: 12989)
Quê Ngoại tôi thơm hoa đồng cỏ nội, Biển và trăng lấp lánh ngàn sao Ruộng vườn xưa nay vắng bóng người Ai bỏ xứ ra đi tìm lẽ sống
21/04/2017(Xem: 14672)
Sao lại soi trăng tìm vết cũ Mà không là vết cũ trăng soi Nhân ảnh mờ sương phảng phất non đoài Nghiệp thức đó dõi theo từng gót ngọc
21/04/2017(Xem: 15231)
Tạm biệt Varanasi Tôi đi Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore Tôi đi Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy Từ đâu tôi không biết Về đâu tôi không hay.