Tình Thương Quán Âm (thơ)

03/04/202416:56(Xem: 5880)
Tình Thương Quán Âm (thơ)


an vi bo tat quan am (2)

Tình Thương Quán Âm

 

Đêm qua mơ thấy Mẹ về

Hào quang sáng rực sơn khê

Dịu dàng vỗ về khuyên nhủ

Lệ vui tuôn chảy dầm dề.

 

Cam lồ Mẹ tắm tâm con

Vô lượng hỷ xả từ bi

Sạch tan bụi trần hệ lụy

Thoát rời phiền não tham si.

 

Lạy Mẹ hiền Quán Thế Âm

Diệu âm tiếng dội ngàn năm

Tạ ơn tình thương cao cả

Con nguyện đốt đuốc soi đường.

 

Hình hài một tấm sơ sinh

Nguyên vẹn ánh đạo quang minh

Thanh tâm này kim chỉ hướng

Tây phương là chốn con về.

 

Trí Lạc

 



an vi bo tat quan am (3)


BUỒN MÀ CHI

 

Buồn mà chi đời vốn dĩ đẹp

Chỉ là ta quên lãng mà thôi

Hoa vẫn nở khoe sắc bên đồi

Mây vẫn bay thênh thang tự tại

 

Trời vẫn xanh xanh niềm hy vọng

Như tình quê bát ngát ruộng đồng 

Như mục đồng lưng trâu thổi sáo

Như mắt mẹ lấp lánh trăng sao.

 

Buồn mà chi Đông tàn Xuân đến

Chồi non biếc mạch sống dâng tràn

Bé thơ nô đùa vô tư lự

Mai vàng tươi dưới nắng đong đưa.

 

Mẹ yêu thương ru con đêm trường

Con lớn khôn trong lời ca dao

Có từ ngàn xưa hồn dân tộc

Dòng lịch sử Đinh Lê Lý Trần.

 

Buồn mà chi cuộc sống vô thường

Tham ái là mầm mống đau thương

Vô mình nên trầm luân bể khổ

Chấp ngã khiến lạc lối quên đường.

 

Quyết tâm đoạn tuyệt với đau thương

Buông xuống lòng thôi hết vấn vương

Bạn đi rời xa miền quá khứ

Tôi về nương tựa tám con đường.

 

Trí Lạc



an vi bo tat quan am (5)

 



VÔ ĐỀ

 

Cuộc đời sắc sắc không không

Bể dâu còn lại tấm lòng từ bi

Cuộc đời hiệp hiệp ly ly

Bể dâu còn lại chuyến đi về nguồn

Cuộc đời nổi nổi trôi trôi

Bể dâu còn lại cái nôi đạo tràng

Cuộc đời bại bại vang vang

Bể dâu còn lại trăng vàng thảnh thơi

Cuộc đời đầy đầy vơi vơi

Bể dâu còn lại hương lời Phật lưu

Cuộc đời hỷ hỷ ưu ưu

Bể dâu còn lại tiếng sư tử gầm

Cuộc đời thăng thăng trầm trầm

Bể dâu còn lại diệu âm độ đời

Cuộc đời khóc khóc cười cười

Bể dâu còn lại dạo chơi hồng trần.

 

Trí Lạc

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/07/2011(Xem: 18354)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 15897)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12893)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 12495)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 12715)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà
20/06/2011(Xem: 37275)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 12260)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
10/06/2011(Xem: 26233)
Người đời cũng gọi đại sư là Nam Nhạc Tôn Giả, Tư Đại Hòa Thượng, Tư Đại Thiền Sư. Là một cao tăng Trung quốc, sống vào thời Nam Bắc Triều, người đất Vũ Tân, Hà Nam, họ Lí, Tổ thứ ba Thiên Thai Tông, sau Long Thọ Bồ tát và Tổ Huệ Văn. Đại sư kính mộ kinh Pháp Hoa từ thuở nhỏ, thường ngày đêm tụng đọc, có lúc nhìn kinh mà ứa lệ. Trong mộng, thấy Bồ tát Phổ Hiền lấy tay xoa đầu từ đó trên đảnh đầu nổi lên nhục kế. Năm 15 tuổi xuất gia, tham kiến thiền sư Huệ Văn ở đất Hà Nam, được truyền pháp quán tâm. Có lần đại sư tự than rằng tuổi đạo luống qua, đang khi dựa lưng vào tường, thốt nhiên đại ngộ, chứng được Pháp Hoa tam muội.
06/06/2011(Xem: 15359)
Pháp Hoa vi diệu khôn lường Ba đời Chư Phật tán dương Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng Ánh trăng dẫn lối đưa đường
31/05/2011(Xem: 27514)
Quy ẩn, thế thôi ! (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau) Hôm nay Thầy đã đi rồi Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn Ai đem lay ánh trăng vàng Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh Vô thường khép mở tử sinh Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay Bảo rằng, bản thể xưa nay Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi