Mẹ già trăm nỗi gió sương

06/07/202121:38(Xem: 11815)
Mẹ già trăm nỗi gió sương
 
Me gia

Mẹ già trăm nỗi gió sương
Vừa vui trời đất vừa buồn nắng mưa(*)
Mái tranh chui đụt sớm trưa
Hạ hanh rám đất, đông mưa mái oằn
Trời hành cơn lụt mỗi năm
Cấy cày thất bát nhọc nhằn đói no
Quê mình mưa nắng cam go
Tháng năm vất vả, đắn đo tự tình
Lư hương bát nước tiên linh
Dám đâu nghĩ bỏ quê mình mà đi
Bão giông lũ lụt có thì…
Đã như cơm bữa quản chi dãi dầu
Miền trung đòn gánh đã lâu
Đã quen chịu nỗi đòn đau lắm đời
Đòi phen giông bão tả tơi
Mẹ quê vẫn bám chặt nơi quê mình
Bảo con tấc dạ đinh ninh
Trái tim yêu lấy quê mình con ơi
 
HẠNH PHƯƠNG
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 19199)
Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế Một kiếp người ray rứt bụi tro bay Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa Lạnh trăng ngà lụa trắng trải ngàn cây
27/03/2013(Xem: 11846)
Ngày về Phật là ngày thoát hóa, Xác thân này tan rã còn chi! Có không, không có ra gì, Như làn mây bạc, tan đi nhẹ nhàng.
27/03/2013(Xem: 14301)
Tôi từ vùng gốc rạ Nắng bỏng da giọt đời trên kẻ lá Sao mai lên thức giấc giữa canh gà Bên nây bờ , đôi tay
27/03/2013(Xem: 16243)
Ông điên từ bữa hôm qua Tới hôm nay nữa gọi là ba hôm Thanh thiên về dự hội đàm Thành thân thiên hạ muôn vàn mai sau
27/03/2013(Xem: 18656)
Đời đâu chỉ có toàn là gai góc Hãy nhìn xem hoa hồng nở thắm trên cây. Đời đâu chỉ có toàn là tang tóc Hãy nhìn xem hạnh phúc khắp đó đây.
27/03/2013(Xem: 15833)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời
27/03/2013(Xem: 25739)
Trung đạo xem ra tự tánh không, Cái gì nguyên thủy cực đoan không...
26/03/2013(Xem: 12904)
Mục đích của tôi đến đây, Bởi vì, muốn biết ai xây ngôi nhà. Xây sao cột lớn, cứng, già!!! Đã bao nhiêu kiếp thế mà đứng yên.
26/03/2013(Xem: 15479)
Ta thiền kiến thấu chính thân ta Sắc sắc không không xác là nhà Trăm năm tạm trú hồn lưu thế Một kiếp phong trần phá chấp qua.
26/03/2013(Xem: 15388)
Ta ngồi thiền định đón bình minh, Vũ trụ bừng lên thức trở mình, Hồn như lắng đọng vương sương gió, Tâm hòa muôn vật sáng lung linh..