Người thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa
Tiếng gào than xé nát cả khung chiều
Giọt mưa lạnh cũng mặn cùng môi đắng
Truông cát dài chân ai bước liêu xiêu.
Năm nay Mẹ đã chín hai (92)
Đàn con chúc Mẹ thọ dài nhiều hơn
Cầu xin chư Phật ban ơn
Mẹ luôn vui khỏe, cháu con sum vầy
Sớm trưa chiều tối ngày ngày
Vui cùng kinh kệ hiển bày tịnh tu
Mặc cho ngày tháng phù du
Đêm qua ngày tới xuân thu xoay vòng
Các vị La Hán chùa Tây Phương
Tôi đến thăm về lòng vấn vương.
Há chẳng phải đây là xứ Phật,
Mà sao ai nấy mặt đau thương?
Đây vị xương trần chân với tay
Có chi thiêu đốt tấm thân gầy
Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt
Tự bấy ngồi y cho đến nay.
Tôi là tôi, rất thực
Một người Việt Nam
Luân lưu dòng máu rồng tiên
Chào đời giữa binh lửa oan khiên
Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền
Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng
Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến
Mùng bốn tháng hai lại về …., (1)
đệ tử bốn phương kính mừng chúc thọ Sư Phụ
Ngài đã buông gánh nặng ngàn đời thật rất lâu
Làm chủ mọi hoàn cảnh mình,
hưởng pháp vị nhiệm mầu
Tâm niệm an lành, từng sát na phát khởi
Giữa pháp giới mênh mông, như “trăng soi đêm tối”
Bước vào không gian khai mở suốt cuộc quán
chiếu, về khoảng đời với một hành trang
nhân gian và đạo pháp, thượng sĩ đã trải dài tâm thức
và bước chân hành trì trong bao nhiêu đạo kiếp, để
gói trọn như lời rao giảng trong thi nghiệp KHOẢNG
ĐỜI này. Thi tập ẩn hiện cuộc phiêu du trong hiện
kiếp phù trần vừa xuyên suốt trải qua, vừa gạn lọc ý
Đây là tập thứ 5 trong tuyển thơ Quê chiều của thi sĩ - thiền sư Thích Đồng Bổn. Đọc thi phẩm này, trong tôi chợt hiện lên hai hình ảnh - âm thanh hòa quyện: tiếng diều đêm vi vút và tiếng suối thơ dạt dào. Đêm vắng, trời dẫu trong, vằng vặc trăng cũng khó thấy cánh diều, chỉ tiếng sáo diều bổng trầm vọng lại. Phải tĩnh tâm, phải lắng hồn mới thấu được thanh âm đồng quê ấy. Còn suối thơ trong trẻo, lặng lẽ mà kiên tâm, đi xa để trở về, khởi nguồn cho sự hòa kết đạo - đời, tạo duyên cho bao gặp gỡ của những chân tâm truy tầm cái đẹp trong cõi tịnh.
Lần lần tóc bạc da gà,
Chân đi lóng cóng bộ là cò ma.
Dầu cho vàng, ngọc đầy nhà,
Khó mà tránh khỏi cái già bệnh suy
Dầu cho nghìn món vui gì?
Vô thường rốt cuộc cũng thì bỏ đi.
Chỉ có đường tắt tu trì.
A Di Đà Phật ấy thì đem theo.
Biển lung linh biển tình biển nhớ.
Biển vỗ về biển chở mối thương yêu.
Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều.
Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Biển thông lộ cho đoàn con vượt thoát.
Đường Tự Do rộng mở cuối chân trời.
Nắng cao lên lồng lộng gió căng hơi.
Vững tay lái ta xa rời cõi chết.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.