Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi (thơ)

9/6/202021:12(View: 12320)
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi (thơ)
CHÙA HẢI ĐỨC BÊN KIA ĐỒI
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-1















Chiều về
Lửa cháy vành tang
Đứng đây dõi mắt buồn sang bên đồi
Biến thiên vật đổi sao dời
Chùa xưa khuất dáng theo người xưa xa
Vách còn lưu bóng mẹ cha
Nền long mái trống đã già rong rêu
Nhà chuông im với tiêu điều
Còn ngân trong gió đẩy diều lượn bay
Nhà trù khói vẫn mắt cay
Chén cơm năm cũ vơi đầy ở đâu?
Đồi xưa chùa cũ nhạt màu
Đã quen huyễn mộng đừng sầu nhớ thêm
Khói tan
Cảnh vẫn êm đềm
Già lam tân cổ giao duyên sớm chiều
Bần thần ngắm ngọn lửa thiêu
Khăn sô, vương miện cũng đều là tro
Đương nhiên nào có bất ngờ
Hoại không thành trụ là thơ một vần
Trải từng dòng chữ dưới chân
Xin đừng xả rác một lần đi qua...
Đi qua rác đã thành hoa
Đi về thấy nở một tòa sen thơm!
Tâm Không Vĩnh Hữu
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-2Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-3
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-4Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-5

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
10/22/2015(View: 23396)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
10/12/2015(View: 19790)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
10/11/2015(View: 13246)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
10/8/2015(View: 31591)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
10/6/2015(View: 27045)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
10/6/2015(View: 31948)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
10/5/2015(View: 14008)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
10/3/2015(View: 31914)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
10/2/2015(View: 21391)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
9/29/2015(View: 15787)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.