Phẩm 10: Hình Phạt

14/08/202017:49(Xem: 11596)
Phẩm 10: Hình Phạt
buddha-508 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

Phm HÌNH PHẠT 10




129/ Mi người shình phạt,

Mi người stvong.

Lấy mình làm ví dụ,

Không giết, không bảo giết.



129/ Ở đời ai cũng sợ đau

Sbgiết hi van cầu xin tha,

Xét mình nghĩ đến người ta

Chớ đánh chớ giết, hay hoà vui theo.



130/ Mi người shình phạt,

Mi người ưa sống còn.

Lấy mình làm ví dụ,

Không giết, không bảo giết.



130/ Ai ai cũng muốn thương yêu

Sao nhành phạt làm điu bt nhân.

Thương người như thể thương thân

Mình mong tồn ti, người cn sống lâu.



131/ Chúng sanh cu an lc,

Ai dùng trượng hại người,

Để tìm lc cho mình,

Đời sau không được lạc.



131/ Tạo phước xây lộ,đắp cầu

Nếu dùng đao trượng làm đau khngui.

Đời này lấy đó làm vui

Tái sanh đâu dễ thắm tươi cuc trn.



132/Chúng sanh cu an lc,

Không dùng trượng hại người,

Để tìm lc cho mình,

Đời sau được hưởng lạc.



132/ Nếu người thấu đạt lý chân

Chúng sanh ai cũng rất cn bình an.

Ta không kết ni dây oan

Đời sau thhưởng muôn ngàn nim vui.



133/ Chnói li ác độc,

Nói ác, bnói li,

Khthay li phn nộ,

Đao trượng phản chm người.



133/ Li nói chẳng mất tin mua

Nói li ác độc khổ ùa theo sau,

Không gậy đánh mà vn đau

Nhói tim nóng mặt, gây bao stình.



134/ Nếu tmình yên lặng,

Như chiếc chuông bị bể,

Ngươi đã chng Niết bàn,

Người không còn phẩn n.



134/ Người hin không nói lặng thinh

Như chuông bể ming, như bình kín hơi.

Không phẫn nộ, chẳng phí li

Niết bàn tịch tịnh mt ngôi sn dành.



135/ Vi gy người chăn bò,

Lùa bò ra bãi cỏ;

Cũng vậy, già và chết,

Lùa người đến mng chung.



135/ Đàn bò ăn ccnh tranh

Người chăn gậy trượng sẳn dành lùa đi

Đời người sanh lão, ưu bi

Lùa vào cõi chết còn chi tranh giành.



136/ Người ngu làm điu ác,

Không ý thức vic làm.

Do tnghip, người ngu,

Bnung nu, như la.



136/ Sng không học pháp cao thanh

Thiếu trí phán đoán phải đành phận ngu.

Đoạ trong cõi gii mt mù,

La kia nung nu chẳng chừa mt ai.



137/ Dùng trượng phạt không trượng,

Làm ác người không ác;

Trong mười loi khổ đau,

Chu gp một loại kh.



137/ Khmt ri lên gấp hai,

Cmười thứ khngày ngày thọ thân.

Dùng trượng hành phạt bao ln

Chu khkhc lit muôn phần đớn đau.



138/ Hoc khổ thọ khc lit,

Thân thể bị thương vong,

Hoặc thọ bnh kch lit,

Hay lon ý tán tâm.



138/ Hoc là thọ bnh xanh xao

Hoc bị thương tích, hn trao non ngàn.

Hay btâm ý bất an

Lon trí vọng tưởng, sống tàn kiếp thôi.



139/ Hoc tai hotvua,

Hay bvu trọng tội,

Bà con phải ly tán,

Tài sn btan nát.



139/ Bvu oan ti tày trời

Hoc bvua chúa xuống lời trảm thân.

Bà con không dám đến gn,

Tài sản thiêu huỷ, sung công trọng hình.



140/ Hoặc phòng ốc nhà ca,

Bhoả tai thiêu đốt;

Khi thân hoi mng chung,

Ác tuệ sanh địa ngc.



140/ Ca nhà vườn ruộng đẹp xinh,

Hotai một trận bóng hình tan hoang.

Lúc sng nghip ác đeo mang

Mnh chung đoxmuôn vàn đau thương.



141/ Không phải sống loã thể,

Bn tóc, tro trét mình,

Tuyệt thực, lăn trên đất,

Sng nhp, siêng ngồi xm,

Mà con người được sch,

Nếu không trừ nghi hoc.




141/ Pháp tu mê mui chẳng tường

Khhnh ép xác tìm phương thoát trần.

Không tắm ra, chẳng uống ăn

Ngi xm, nm đất lc căn chẳng màng.

Không trừ nghi hoặc, ly tham

Mun tâm được sch, vic làm uổng công.



142/ Ai sống tự trang sức,

Nhưng an tịnh, nhiếp phục,

Sng kiên trì phm hnh,

Không hại mi sanh linh,

Vị ấy là Phm chí,

Hay Sa môn, Kht sĩ.



142/ Tbỏ tham vọng ước mong

Giữ thân, khu, ý trong vòng giới răn.

Trang sc nhn nhc, nói năng

Nhu hoà thương xót muôn ngàn sanh linh.

Xng danh Kht sĩ hu tình

Sa môn, Phm chí, đức kinh quỷ thần.



143/ Tht khó tìm ở đời,

Người biết thẹn, tchế,

Biết né tránh, chtrích,

Như nga hin tránh roi.



143/ Khó tìm chốn thế gian

Người biết tự chế dục tham não phin

Xa ri chtrích ác duyên

Như tránh roi vọt, nga hin chy xa.



144/ Như nga hin chm roi,

Hãy nhiệt tâm, hăng hái,

Vi tín, gii, tinh tn

Thiền định, cùng trạch pháp,

Minh hnh đủ, chánh nim,

Đon khổ này vô lượng.



144/ Thiền định, tinh tn vượt qua

Trạch pháp, tín, gii xông pha tháng ngày

Người trí như con nga hay

Thẳng đường chơn chánh,đủ đầy hạnh môn.

Nim, tumt dsc son

Vô lượng khhi tiêu mòn sch không.



145/ Người trị thuỷ dn nước,

Klàm tên un tên,

Người thợ mc un ván

Bc tự điều, điều thân.



145/ Như người dẫn thuỷ ngp đồng,

Thợ mc bào ván, lp khung dng nhà.

Thợ tên vuốt thẳng bắn xa,

Tự điu, người trí thoát ra luân hi.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2025(Xem: 9384)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.
10/05/2025(Xem: 5373)
Mẹ không là giáo sư hay nhà tư tưởng lỗi lạc ! Thế nhưng trong việc rèn nhân cách, lại hàm chứa nghệ thuật lặng thầm Từ sức mạnh lòng nhẫn nại, sự tử tế mang triết lý nhân sinh quan Để gieo nên một tâm hồn phi thường từ ba viên ngọc! (1)
08/05/2025(Xem: 5399)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
08/05/2025(Xem: 4524)
Ngày xưa, vua nước Vệ Rất yêu Di Tử Hà, Luôn hào phóng ban thưởng Cả lời khen, cả quà. Có luật, ai ăn trộm Xe quan hay xe dân, Sẽ bị đánh, sau đó Bị chặt một bàn chân. Một hôm, mẹ ốm nặng, Đêm khuya, Di Tử Hà Không còn kịp bẩm báo,
04/05/2025(Xem: 3234)
Nắng ấm mây lành đón bước ai Gửi trao chân thật ý đơm cài Nhà tranh một góc tình không cạn Cửa rộng bốn mùa nghĩa chẳng phai Uống bát trà xanh ôn kỷ niệm Lưu hương đạo vị suốt canh dài Nâng ly quên hết đời đen bạc Gió cuốn ưu phiền nhẹ lướt bay.
30/04/2025(Xem: 8325)
Sáng mai tĩnh giữa mây bay, Tâm như gương sáng đón ngày nhẹ trôi. Không mong ngộ đạo cao vời, Chỉ xin tỉnh thức giữa đời lặng yên. Bồ Tát đâu cõi xa miền? Mà trong ánh mắt dịu hiền buổi mai. Không cần bước đến thiên thai, Chỉ cần bước vững, nhẹ hoài từng hơi. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
26/04/2025(Xem: 4160)
Như một vần thơ Viết từ xi măng, cát đá Như một bài hát Với toàn nốt tròn trắng, viên dung Như những đóa bạch liên Vươn lên nền trời xanh Texas Giữa những con đường nhỏ và những cánh rừng thưa Cảnh vật còn hoang sơ Bao tấm lòng rộng mở Khai phát Bồ Đề tâm Cúng dường Tam Bảo
26/04/2025(Xem: 5714)
Cuộc đời là một chuỗi những sự lựa chọn. Mỗi người có một hướng đi cho riêng mình, Học tập suốt đời với mọi hoàn cảnh mưu sinh Dễ biến thành thói quen khi trải nghiệm phong phú ! Vì kiến thức mọi lãnh vực biết sao cho đủ? Nên mục tiêu cần phải “rèn luyện không mệt mỏi để tự nâng cao bản thân” Vì công việc của một người đã thể hiện thái độ từng cá nhân Đồng thời cũng thể hiện lý tưởng, chí hướng về cuộc sống! (1)
26/04/2025(Xem: 6375)
Con đường Tỉnh Thức được vinh danh Nhất Hạnh Thiền Sư nhiếp lợi hành Tu Viện Làng Mai truyền tĩnh lự Đường xưa mây trắng ngát trời xanh Bốn phương con Bụt tâm quy ngưỡng Giây phút nhận chân nghiệp ác lành Chánh niệm thường hằng tâm chế tác Giồi giàu năng lượng kết tinh anh
22/04/2025(Xem: 5280)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi