Phẩm 07: A La Hán

14/08/202017:26(Xem: 12860)
Phẩm 07: A La Hán
buddha-505 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

PHM A LA HÁN  





90/ Đích đã đến, không sầu,

Giải thoát ngoài tt cả,

Đon trmi buc ràng,

Vị ấy không nhit não.



90/ Vung gươm trí tuệ đoạn phăng

Phin não chấp thủ lăng nhăng dc tình,

Dt luân hi, hết tái sinh

Thế gian còn mãi bài kinh nhim mu.



91/ Tsách tấn, chánh nim,

Không thích cư xá nào,

Như ngỗng trời ri ao,

Bsau mi trú ẩn.



91/ Biết trong huyễn cnh chiêm bao

Như thiên nga đã bay vào không gian,

Bsau sông núi bt ngàn

Thiên thanh một cõi, thênh thang hải h.



92/ Tài sn không chất cha,

Ăn ung biết liễu tri,

Ttại trong hành xứ,

Không, vô tướng, giải thoát.”

Như chim gia hư không,

Hướng chúng đi khó tìm.



92/ Liu tri tứ đại ra vô

Vt chất tham chấp nm mkngu,

Thong dong khất hoá vân du

Không, vô tướng ấy phép tu vn toàn.

Giải thoát, hành xlạc an

Như chim tung cánh mây ngàn về đâu?



93/ Ai đon sch lu hoc,

Ăn ung không tham đắm,

Ttại trong hành x,

Không, vô tướng, giải thoát”

Như chim gia hư không,

Du chân thật khó tìm.



93/ Cn chi ăn uống tham cầu

Lu hoc đã sch, nhim màu thậm thâm.

Xa lìa huyn tướng mê lm

Tti hành xứ Phật tâm hin bày

Chim kia vào gia tri mây

Khó mà thấy được du hài tng không.



94/ Ai nhiếp phục các căn,

Như đánh xe điu ngự,

Mn trừ, lu hoc dt,

Người vậy chư Thiên mến.



94/Người nào dt sch ước mong

Sáu căn lu hoc, như đồng ruộng khô.

Chư Thiên dâng cúng đề h

Oai nghi nhiếp phục, tế thô viên thành.



95/ Như đất, không hiềm hn,

Như cột trụ, kiên trì,

Như hồ, không bùn nhơ,

Không luân hi, vị ấy.



95/ Khéo tu như đất không sân

Tín tâm vững trụ ngàn cân không di,

Luân hồi thôi dt cuộc chơi

Htâm trong lắng, xa rời thế gian.



96/ Người tâm ý an tnh,

Li an, nghiệp cũng an,

Chánh trí, chơn giải thoát,

Tnh lc là vị ấy.



96/ Ba nghip giữ được lạc an

Chánh trí vn dụng, thường ban pháp mu,

Con đường giải thoát truyn trao

Sống trong trần tc, mt màu tịnh thanh.



97/ Không tin, hiu vô vi,

Người ct mi hlu

Cơ hi tâm, xả ly,

Vị ấy thật tối thượng.



97/ Bậc giác ngsống trọn lành

Xả ly trần cu li danh hững hờ,

Như sen gia chn bùn nhơ

Vươn lên tongát bến bnhun hương.



98/ Làng mạc hay núi rừng,

Thung lũng hay đồi cao,

La hán trú chnào,

Đất ấy thật khả ái.



98/ Núi rng hay chn cô thôn

Thung lũng đồi dốc chẳng còn ngi chi.

A La hán không có nghi

Trú trong thánh địa vô vi nhim mu.



99/ Khả ái thay núi rừng,

Chngười phàm không ưa,

Vị ly tham ưa thích

Vì không tìm dc lc.



99/ Phàm phu phân bit sc màu

Snơi hoang vng, núi cao non ngàn.

Bc trí hạnh phúc ly tham

Tịnh thanh khả ái, chán nhàm li danh.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/10/2015(Xem: 20704)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 13999)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
27/09/2015(Xem: 14935)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !
23/09/2015(Xem: 12316)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua... Em quỳ thanh khiết ngọc ngà Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân Chấp tay tuệ giác bừng tâm Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nh
23/09/2015(Xem: 13237)
Từ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình
09/09/2015(Xem: 14960)
Bé nằm ngủ trên cát Êm ả như nôi hồng Xoải tay nghe gió hát Sóng vỗ bờ mênh mông …
08/09/2015(Xem: 12339)
Aylan ơi! Sao em nằm úp mặt? Hãy ngước lên! Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi! Aylan ơi! Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu, Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì. Trông kìa, sao trông giống dấu chân ta thuở bé.
05/09/2015(Xem: 12074)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc Như biết được kiếp người khổ đau Lớn lên theo bốn mùa thay đổi Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
03/09/2015(Xem: 12862)
Ôm đàn khảy khúc yêu thương Nhịp nhàng câu hát cảm ơn cuộc đời Ừ, tôi hiện hữu đây rồi Thất tình lục dục đĩa mồi vô chung Tám phương thổi gió dỗ cưng Sinh linh bé bỏng lớn từng phút giây Người thương, kẻ ghét đủ đầy Tiểu nhân, quý hữu tháng ngày cụng ly
25/08/2015(Xem: 11918)
Nơi Pháp hội vừa tan khóa giảng Người người đều thanh thản hân hoan Gió lành bạt đám mây tan Trầm ngâm suy tưởng lời vàng Thế Tôn