Cõi Thiền (thơ)

03/07/202015:32(Xem: 8555)
Cõi Thiền (thơ)

coi thien 2
Cõi thiền 2

Dòng nước trôi lửng lơ dòng nước
Quên lái chèo chẳng ngược chẳng xuôi
Thuyền không không bến, giữa khơi
Khách thiền quên cả chuyện đời buồn vui

Quên mưa tuyết đầy vơi khoang lái
Cả lạnh băng tế toái lòng người
Vầng dương rực sáng ven trời
Mở chân đôi mắt nụ cười an nhiên

Nhẹ cất bước con thuyền không lái
Ngắm muôn sao sáng dải ngân hà
Dạo chơi trong cõi Ta Bà
Vẫn thân tứ đại chung trà vị hương

Đuốc từ bi, tình thương lớn dậy
Trong sắc trần soi thấy nguồn tâm
Hạc sao băng cuộc thăng trầm
Nở bừng hoa tạng diệu âm cõi thiền

Tuệ Minh
June 30, 2020

coi thien 3

Cõi thiền 3

Trời buồn gió khẽ hỏi trăng
Mây về bên núi ai ngăn nỗi buồn
Trăng đưa mạch nước đầu nguồn
Soi nghiêng cánh hạc giữa muôn sao trời

Phong quang một ánh trăng vui
Gió tìm giấc ngủ để trời lặng thinh
Qua đêm rạng ánh bình minh
Vẫn vầng dương tỏ tiến trình chuyển xoay

Tuyến đêm tiếp giáp tuyến ngày
Hai vầng nhật nguyệt đôi vai gánh gồng
Gánh trời đất gánh không công
Tuyến đường sanh tử chập chồng tử sanh

Gió len qua bức liễu mành
Khách thiền tĩnh toạ trăng thanh mỉm cười
Mảng mây thấp thoáng bên đồi
Ca sa đọng giọt sương trời đêm qua....

Tuệ Minh
July 1, 2020

coi thien 4

Cõi thiền 4
Lưng lưng một nửa trản trà
Mời chung trời đất mời ta dặm dài
Mời tâm tư nỗi cạn đầy
Mời câu thế sự tháng ngày tương giao
Mời tình thâm thiết đồng bào
Mời lan chức sắc nhân hào sĩ phu
Mời tội nhân trong ngục tù
Mời giáp trận địa cốt khô xương tàn
Mời sinh linh khắp hồn hoang
Bao phen vưởng vất lang thang không nhà
Về đây chung một tuần trà
Cầm tay hát khải hoan ca niệm từ
Mời ân nghĩa khắp thái hư
Sáng trong tĩnh mịch như như đón mời
Dòng tuệ giác nhập biển khơi
Cõi thiền chân Phật giữa đời luân lưu ...
Tuệ Minh
June 2, 2020
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27746)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13841)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13659)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12884)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14111)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13466)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13913)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16722)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14250)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)