Đường lên đỉnh núi (thơ)

12/08/201103:39(Xem: 12464)
Đường lên đỉnh núi (thơ)

 

Wine-Glass-Bay-Tasmania-low-res

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH NÚI

o0o

Đường lên đỉnh quanh co vùng cỏ lạ

Giữa mây trời sắc trắng lững lờ qua

Chim ríu rít trong rừng già nắng hạ

Đón người lên rừng núi đá nở hoa

o0o

Có những đợt người lên chưa đến đỉnh

Vì sương cành, gió núi lẫn mù sa

Đường trơn lắm bánh xe không thể bám

Mặt đất dày bỗng thành nước xói qua

o0o

Khúc quanh gấp thành nếp nhăn trên trán

Của người đi tìm đỉnh những ngày qua

Mộng đã lỡ, mây dày che ánh nắng

Để người buồn nuốt hận lỡ làn qua

o0o

Đường lên đỉnh đã là đường nghẻn lối

Mộng chẳng thành tan vỡ những loài hoa

Cánh đã rã, nhụy tàn, mùi cũng mất

Chán chường rồi, chim cũng bỏ đi xa

o0o

Đâu tiếng hót! Tưởng chừng trong mộng tưởng

Đâu sắc màu! Nhụy thắm! Những loài hoa!

Ai đã xuống cùng khúc quanh khắc khoải

Để mộng tàn, nguyện ước cũng tàn lây

o0o

Nhưng hôm nay ngồi bên em hoa nở

Sắc của rừng óng ánh tiếng chim ca

Hương cũng rộ mùi kỳ hoa dị thảo

Đưa ta lên tận đỉnh của hồn ta

o0o

Lên đỉnh đá của vùng trời mới lạ

Trên tất cả núi đồi cây với lá

Trên lâu đài thành quách cũ ngày qua

Trên mây trời đỉnh đỉnh của mù sa

o0o

Ta gom hết sắc hương rừng núi quí

Của trần gian và cả tiếng chim ca

Đem tặng khắp dân gian vùng xa lạ

Những mộng vàng trộn lẫn sắc hương hoa.

o0o


Thân tặng anh Huỳnh Hửu Nghĩa

và đoàn du hành đi Tasmania.

Tasmania 1-1-2016

o0o

Lâm Như-Tạng

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 14821)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27818)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14147)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13933)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13234)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14419)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13492)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14222)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17065)
Khóc Cha (thơ)