Cõi Thiền (thơ)

03/07/202015:32(Xem: 8541)
Cõi Thiền (thơ)

coi thien 2
Cõi thiền 2

Dòng nước trôi lửng lơ dòng nước
Quên lái chèo chẳng ngược chẳng xuôi
Thuyền không không bến, giữa khơi
Khách thiền quên cả chuyện đời buồn vui

Quên mưa tuyết đầy vơi khoang lái
Cả lạnh băng tế toái lòng người
Vầng dương rực sáng ven trời
Mở chân đôi mắt nụ cười an nhiên

Nhẹ cất bước con thuyền không lái
Ngắm muôn sao sáng dải ngân hà
Dạo chơi trong cõi Ta Bà
Vẫn thân tứ đại chung trà vị hương

Đuốc từ bi, tình thương lớn dậy
Trong sắc trần soi thấy nguồn tâm
Hạc sao băng cuộc thăng trầm
Nở bừng hoa tạng diệu âm cõi thiền

Tuệ Minh
June 30, 2020

coi thien 3

Cõi thiền 3

Trời buồn gió khẽ hỏi trăng
Mây về bên núi ai ngăn nỗi buồn
Trăng đưa mạch nước đầu nguồn
Soi nghiêng cánh hạc giữa muôn sao trời

Phong quang một ánh trăng vui
Gió tìm giấc ngủ để trời lặng thinh
Qua đêm rạng ánh bình minh
Vẫn vầng dương tỏ tiến trình chuyển xoay

Tuyến đêm tiếp giáp tuyến ngày
Hai vầng nhật nguyệt đôi vai gánh gồng
Gánh trời đất gánh không công
Tuyến đường sanh tử chập chồng tử sanh

Gió len qua bức liễu mành
Khách thiền tĩnh toạ trăng thanh mỉm cười
Mảng mây thấp thoáng bên đồi
Ca sa đọng giọt sương trời đêm qua....

Tuệ Minh
July 1, 2020

coi thien 4

Cõi thiền 4
Lưng lưng một nửa trản trà
Mời chung trời đất mời ta dặm dài
Mời tâm tư nỗi cạn đầy
Mời câu thế sự tháng ngày tương giao
Mời tình thâm thiết đồng bào
Mời lan chức sắc nhân hào sĩ phu
Mời tội nhân trong ngục tù
Mời giáp trận địa cốt khô xương tàn
Mời sinh linh khắp hồn hoang
Bao phen vưởng vất lang thang không nhà
Về đây chung một tuần trà
Cầm tay hát khải hoan ca niệm từ
Mời ân nghĩa khắp thái hư
Sáng trong tĩnh mịch như như đón mời
Dòng tuệ giác nhập biển khơi
Cõi thiền chân Phật giữa đời luân lưu ...
Tuệ Minh
June 2, 2020
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 13222)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 13973)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13280)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12370)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 15950)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21679)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27120)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14522)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15321)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14744)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…