52. Kinh Bát Thành

19/05/202010:24(Xem: 18098)
52. Kinh Bát Thành

TAM TẠNG THÁNH KINH PHẬT GIÁO

TẠNG KINH (NIKÀYA)
Thi Hóa
TRUNG BỘ KINH

( Majhima  Nikàya )


Tập II
Hòa Thượng THÍCH MINH CHÂU
Dịch sang tiếng Việt từ Tam Tạng Pàli

Chuyển thể Thơ :

Giới Lạc  MAI LẠC HỒNG  tự TUỆ NGHIÊM

 ( Huynh Trưởng Cấp Tấn  - GĐPTVN tại Hoa Kỳ )

Email : [email protected]



52. Kinh BÁT THÀNH
( Atthakanàgara sutta)
 
Như vậy, tôi nghe :
 
Một thời, A-Nan-Đa (1) Tôn-giả
          Tại Tỳ-Xá-Ly (2)  Thành trú qua
           ( Tức Vê-Sa-Li cũng là )
       Bê-Lu-Va-Gá-Ma-Ka (3) thôn làng.
 
          Lúc bấy giờ có hàng Gia Chủ
          Đang thường trú tại Át-Tha-Ka (4)
              Có tên là Đa-Sa-Ma, (4)
       Đến Pa-Ta-Lí-Pút-Ta đô thành
       ( Hoa Thị Thành cũng là nơi đó )
Vì ông có công việc cần qua.
              Rồi Gia-chủ Đa-Sa-Ma
       Đến Kút-Ku-Tá-Ra-Mà (5) – Kê Viên.
          Gặp vị Tăng, ông liền đảnh lễ
    ________________________________
 
(1) : ANANDA  hay A-Nan  là con Hộc-Phạn Vương ( Sukodana – 
       em Vua Tịnh Phạn - Suddhodana ), tức là em chú bác với Đức
      Phật . Xuất gia cùng với 6 vị vương-tử giòng Thích Ca khi đức
      Phật về thăm lại Ca-Tỳ-La-Vệ (Kapilavatthu ) lần đầu tiên sau 
      khi thành đạo . Tôn-giả là vị Thị giả hầu cận trung tín của Đức
     Phật suốt 30 năm trung-giác-thời và hậu-giác-thời của Phật .
     ( 15 năm tiền-giác-thời, đức Phật chưa có vị  thị giả nào nhất
    định và chính thức ) .
(2) : Vesali ( Tỳ-Xá-Ly ) là thủ phủ của vương quốc Licchavi , một
   trung tâm chính trị, thương mại và văn hóa quan trọng thời Phật.
   Nơi đây còn là cái nôi của nền văn hóa triết thuyết Phật-giáo.Tại
   đây, đức Phật đã tuyên bố 3 tháng nữa Ngài nhập Niết-Bàn ;  và
   cũng tại đây, Đại Hội Kết Tập Tam Tạng lần thứ 2 được tổ chức
   sau khi Phật nhập diệt hơn 100 năm . 
(3) : Làng Beluvagàmaka .    (4) : Atthaka – Bát Thành , quê quán
        của Dasama .                 (5) :  Kukkutarama – Kê Viên .
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   206
 
          Đoạn ngồi kế một bên vị này
              Ông Đa-Sa-Má thưa ngay :
– “ Kính bạch Tôn-giả ! Xin ngài thứ cho !
          Những điều do con đây quấy quả
          Không biết là Tôn-giả A-Nan
              Ngài đang nơi nào trú an ?
       Chúng con muốn gặp, thỉnh an với ngài ! ”.
 
    – “ Này Gia Chủ ! Ngài nay an trú
          Vê-Sa-Li, nơi ngụ tên là
              Bê-Lu-Vá-Ga-Ma-Ka,
       Gia-chủ muốn gặp, hãy qua nơi này ”.
 
          Đa-Sa-Ma, vị đây quê quán 
          Át-Tha-Ka – hoàn mãn việc nhà
              Ở Pa-Ta-Li-Pút-Ta  (1)
       Liền trực chỉ đến Vê-Sa-Li thành
          Để được gặp tịnh thanh Tôn-giả
          A-Nan-Đa. Khi đã gặp rồi
              Đảnh lễ, một bên ông ngồi
       Rồi Đa-Sa-Má mở lời thưa qua :
 
    – “ Kính bạch A-Nan-Đa Tôn-giả !
          Pháp độc nhất nào đã do Ngài
              Thế Tôn, Kiến Giả, Như Lai,
       Chánh Đẳng Chánh Giác hoằng khai Pháp mầu,
          Bậc thâm sâu Đại A-La-Hán,
          Đã thuyết giảng, tuyên bố như sau :
             ‘Nếu có vị Tỷ Kheo nào
    ______________________________
 
(1) : Pàtaliputta – Ba-la-lị-phất , tức  Hoa Thị Thành , nơi diễn
      ra Đại Hội Kết Tập Tam Tạng lần thứ 3 dưới sự chủ tọa của
     ngài Mục-Kiền-Liên Đế Tu  ( Moggaliputta Tissa ) do A-Dục  
     Đại  Đế  ngoại hộ ( khoảng thế kỷ thứ 3  trước Tây lịch ). 
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   207
 
       Sống không phóng dật, thanh cao, tinh cần,
          Luôn nhiệt tâm hành trì pháp ấy
          Thì tâm của vị ấy tịnh thanh.
              Nếu giải thoát chưa đạt thành
       Sẽ được giải thoát, an lành sớm trưa.
    Các lậu-hoặc nếu chưa trừ diệt
   Sẽ trừ diệt lậu-hoặc dễ dàng.
              Pháp khỏi ách phược, vui an
       Chưa được chứng đạt, sẵn sàng chứng ngay’.
          Pháp độc nhất ở đây được kể
          Là pháp gì Thiện Thệ thuyết ra ? ”.
 
        – “ Này Gia-chủ Đa-Sa-Ma !
       Có pháp độc nhất Phật Đà, Thế Tôn,
          Đại Sa-Môn, Tri Giả, Kiến Giả,
          Chánh Đẳng Giác – Ngài đã thuyết ra.
              Này Gia-chủ Đa-Sa-Ma !
       Tỷ Kheo ly dục trải qua mọi thì,
          Bất thiện pháp cũng ly đầy đủ,
          Chứng và trú vào Đệ Nhất Thiền
              Trạng thái hỷ lạc, an nhiên,
       Có tầm & tứ, ly dục liền phát sanh.
          Rất an lành, vị này nghĩ ngợi :
        ‘ Được biết tới : Sơ Thiền này là
              Pháp hữu vi, thường trải qua,
       Do suy tư, đã tạo ra tức thì.
          Phàm nó là hữu vi pháp ấy
          Do suy tư như vậy tác thành
              Thời sự vật ấy đành rành
       Là vô thường, chịu sẵn dành diệt ngay’.
 
          Vị ấy do ở đây vững trú
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   208
 
  Rồi các thứ lậu-hoặc đoạn trừ.
              Còn các lậu-hoặc, nếu như
       Do tham luyến, chưa đoạn trừ được ngay,
          Nhưng vị ấy pháp này hoan hỷ
          Sẽ khả dĩ đoạn trừ tức thì
              Năm hạ-phần-kiết-sử đi,
       Hóa sanh, nhập Niết Bàn khi mãn phần,
   Và không cần trở lui cõi thế.
          Này Gia-chủ ! Được kể pháp này
              Là pháp độc nhất, không hai
       Do Thế Tôn, bậc Như Lai, Phật Đà,
          Tri & Kiến Giả, Đại A-La-Hán,
          Chánh Đẳng Giác, viên mãn Trí Bi
              Đã tuyên bố để hành trì,
       Nên những Phích-Khú nào vì nhiệt tâm
          Luôn tinh cần và không phóng dật,
          Các lậu-hoặc chưa được đoạn trừ
         Thì sẽ đi đến đoạn trừ.
       Chưa giải thoát sẽ an như thoát trần.
          Pháp vô thượng được phần an ổn
          Khỏi ách phược, không tổn hại gì
  Chưa chứng đạt, chứng tức thì.
 
       Lại nữa Gia-chủ ! Vị Tỳ-Khưu đây
          Diệt tầm & tứ, chứng ngay và trú
          Đệ Nhị Thiền đầy đủ, thâm trầm,
              Trạng thái nội tĩnh nhất tâm
       Hỷ lạc do định, không tầm & tứ chi. 
          Vị ấy liền nghĩ suy, biết rõ :
        ‘ Nhị Thiền đó là pháp hữu vi,
              Tác thành do sự nghĩ suy,
 
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   209
 
       Sự vật ấy thuộc phạm vi vô thường,
          Cho nên thường phải chịu đoạn diệt ’.
 
          Này Gia-chủ ! Với nhiệt tâm cao 
              Ly hỷ trú xả hướng vào,
       Chánh niệm tỉnh giác, thân mau cảm liền,
          Sự lạc thọ Thánh hiền gọi đủ
          Là ‘xả niệm lạc trú’, chứng ngay
        Và an trú Tam Thiền này.
 
       Lại nữa, vị ấy diệt rày hỷ ưu,
          Đã cảm thọ, xả lạc xả khổ
          Chứng, trú chỗ Đệ Tứ Thiền ngay,
              Không khổ, không lạc ở đây,
       Xả niệm thanh tịnh. Vị này suy tư :
       ‘ Được biết : Thiền Thứ Tư cũng thế,
          Cả Tam Thiền và Đệ Nhị Thiền
              Cũng là pháp hữu-vi chuyên,
Do suy tư, tác thành liền có ra.
          Sự vật là hữu-vi pháp ấy,
          Do suy tư như vậy tác thành,
              Thời sự vật ấy đành rành
       Là vô thường, chịu sẵn dành diệt ngay.
 
          Vị ấy do ở đây vững trú
          Rồi các thứ lậu-hoặc đoạn trừ.
              Còn các lậu-hoặc, nếu như
       Do tham luyến, chưa đoạn trừ được ngay,
          Nhưng vị ấy pháp này hoan hỷ
          Sẽ khả dĩ đoạn trừ tức thì
              Năm hạ-phần-kiết-sử đi,
       Hóa sanh, nhập Niết Bàn khi mãn phần,
   Và không cần trở lui cõi thế.
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   210
 
          Này Gia-chủ ! Được kể pháp này
              Là pháp độc nhất, không hai
       Do Thế Tôn, bậc Như Lai, Phật Đà,
          Tri & Kiến Giả, Đại A-La-Hán,
          Chánh Đẳng Giác, viên mãn Trí Bi
              Đã tuyên bố để hành trì,
       Nên những Phích-Khú nào vì nhiệt tâm
          Luôn tinh cần và không phóng dật,
          Các lậu-hoặc chưa được đoạn trừ
     Thì sẽ đi đến đoạn trừ.
       Chưa giải thoát sẽ an như thoát trần.
          Pháp vô thượng được phần an ổn
          Khỏi ách phược, không tổn hại gì
  Chưa chứng đạt, chứng tức thì.
 
       Lại nữa, Gia-chủ ! Vị Tỷ Khưu đây
          Vâng lời dạy bậc Thầy hy hữu
          Biến mãn tâm câu hữu với Từ,
              Với Bi, Hỷ, Xả – an như,
       Hết thảy phương xứ, chẳng trừ nơi nao,
          Vô biên giới khắp vào cùng tận,
          Không sân, hận, quảng đại, vô biên.
              Vị ấy suy tư, biết liền
       Từ, Bi, Hỷ, Xả tâm nguyên đều là
     Pháp hữu vi, có ra do nghĩ.
          Sự vật chỉ là pháp hữu vi  
              Thời sự vật ấy được truy
       Là vô thường, đoạn diệt đi chẳng chầy.
 
          Vị ấy do ở đây vững trú
  Rồi các thứ lậu-hoặc đoạn trừ.
              Còn các lậu-hoặc, nếu như
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   211
 
       Do tham luyến, chưa đoạn trừ được ngay,
          Nhưng vị ấy pháp này hoan hỷ
          Sẽ khả dĩ đoạn trừ tức thì
              Năm hạ-phần-kiết-sử đi,
       Hóa sanh, nhập Niết Bàn khi mãn phần,
   Và không cần trở lui cõi thế.
          Này Gia-chủ ! Được kể pháp này
              Là pháp độc nhất, không hai
       Do Thế Tôn, bậc Như Lai, Phật Đà,
          Tri & Kiến Giả, Đại A-La-Hán,
          Chánh Đẳng Giác, viên mãn Trí Bi
              Đã tuyên bố để hành trì,
       Nên những Phích-Khú nào vì nhiệt tâm
          Luôn tinh cần và không phóng dật,
          Các lậu-hoặc chưa được đoạn trừ
         Thì sẽ đi đến đoạn trừ.
       Chưa giải thoát sẽ an như thoát trần.
          Pháp vô thượng được phần an ổn
          Khỏi ách phược, không tổn hại gì
  Chưa chứng đạt, chứng tức thì.
       Lại nữa, Gia-chủ ! Vị Tỳ Khưu trên
          Đã vượt lên với mọi Sắc-tưởng,
          Chướng ngại-tưởng hết thảy diệt mau,
       Không tác ý dị tưởng nào.
       Tỷ Kheo ấy lại mau mau nghĩ liền :
       “ Hư không là vô biên’ thực thụ ”.
  Chứng và trú Xứ Không Vô Biên.
              Sau đó vị ấy vượt lên   
       Mọi Không Vô Biên Xứ, liền nghĩ ra :
       “ Chính Thức là vô biên’ đích thực ”
   Chứng và trú Xứ Thức Vô Biên.
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   212
 
              Vị ấy tiếp tục vượt lên
       Mọi Thức Vô Biên Xứ, liền nghĩ suy :
   “ Thật không có vật gì  ” – chứng, trú
       Vào Vô Sở Hữu Xứ cõi này.
              Vị ấy suy tư, biết ngay :
    “ Tất cả các Xứ trên đây còn phiền
          Không Vô Biên, Thức Vô Biên Xứ,
          Cùng Vô Sở Hữu Xứ Định ni
              Cũng đều là pháp hữu vi
       Chúng do từ sự nghĩ suy tác thành
          Phàm sự vật tác thành do nghĩ
          Là hữu vi, đích thị vô thường,
              Chịu sự đoạn diệt tang thương
     Không phải là sự cát tường, chẳng hay !
 
          Vị ấy do ở đây vững trú
  Rồi các thứ lậu-hoặc đoạn trừ.
              Còn các lậu-hoặc, nếu như
       Do tham luyến, chưa đoạn trừ được ngay,
          Nhưng vị ấy pháp này hoan hỷ
          Sẽ khả dĩ đoạn trừ tức thì
              Năm hạ-phần-kiết-sử đi,
       Hóa sanh, nhập Niết Bàn khi mãn phần,
   Và không cần trở lui cõi thế.
 
          Này Gia-chủ ! Được kể pháp này
              Là pháp độc nhất, không hai
       Do Thế Tôn, bậc Như Lai, Phật Đà,
          Tri & Kiến Giả, Đại A-La-Hán,
          Chánh Đẳng Giác, viên mãn Trí Bi
              Đã tuyên bố để hành trì,
       Nên những Phích-Khú nào vì nhiệt tâm
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   213
 
          Luôn tinh cần và không phóng dật,
          Các lậu-hoặc chưa được đoạn trừ
         Thì sẽ đi đến đoạn trừ.
       Chưa giải thoát sẽ an như thoát trần.
          Pháp vô thượng được phần an ổn
          Khỏi ách phược, không tổn hại gì
  Chưa chứng đạt, chứng tức thì.
       Gia Chủ ! Sự việc chung qui như vầy ! ”.
 
          Nghe thuyết giảng từ ngài Tôn-giả,
          Vị Gia-chủ tên Đá-Sa-Ma
              Cư dân thành Át-Thá-Ka
       Bạch Tôn-giả A-Nan-Đa rõ ràng :
 
     – “ Bạch Tôn-giả A-Nan đáng kính !
          Như một người toan tính tìm ra
              Kho tàng cất dấu lâu xa
       Mất nhiều công sức, tìm ra kho tàng.
          Cũng vậy, bạch A-Nan Tôn-giả !
          Con vất vả tìm một pháp-môn
        Xứng là bất tử pháp môn.
       Một lúc, mười một pháp môn tuyệt vời
          Được tìm thấy do lời ngài giảng,
          Đều xứng đáng ‘bất tử pháp môn’.
 
              Như ngôi nhà được bảo tồn
       Có mười một cửa được tôn tạo vầy.
          Khi nhà này bất thần bị cháy
          Chỉ cần lấy một cửa chạy qua
        Có thể an toàn thoát ra.
       Cũng vậy, cần có chỉ là một thôi
          Cửa bất tử trong mười một cửa
   Con có thể nương tựa an toàn.
Trung Bộ (Tập 2)  Kinh 52 :   BÁT THÀNH         * MLH  –   214
 
              Kính bạch Tôn-giả A-Nan !
       Đệ tử ngoại đạo các hàng thường xuyên   
          Tìm của tiền cúng dường Thầy họ,
          Con cũng có ý muốn cúng dường
              Cho Tôn-giả, bậc thanh lương,
       Cùng với Tăng Chúng địa phương tịnh hòa ”. 
          Vị Gia Chủ tên Đa-Sa-Má
          Cư dân Át-Tha-Ká – Bát Thành
              Thỉnh mời Tăng-Già tịnh thanh
   Pa-Ta-Lí-Pút-Ta thành nơi ni,
          Hoặc tại Vê-Sa-Li trú ngụ
 Vào ngày mai Gia-chủ Trai Tăng.
              Tự tay chủ nhân mời ăn
       Các món thượng vị quý trân cứng, mềm.
          Sau ngọ thực, ông đem dâng đủ
    Mỗi Phích-Khú một bộ y vàng,
              Cúng dường Tôn-giả A-Nan
       Tam y (1), pháp phục của hàng Tỷ Kheo.
          Rồi dâng chư Tỷ Kheo & Tôn-giả
          Một Tăng Xá giá trị vô song
              Tiền vàng, xứng năm trăm đồng
       Trong đó có năm trăm phòng tiện nghi ./-
 
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật  (3L )
 
(  Chấm dứt  Kinh số 52  :  BÁT THÀNH   –
ATTHAKANÀGARA   Sutta  )
    _______________________________
 
(1) : Một vị Tỷ Kheo (Tỳ-Khưu -Bhikkhu ) đã thọ Cụ-Túc-Giới (Đại
Giới) luôn luôn mang theo mình Bình Bát và Tam Y : Y An-Đà-Hội
(Antarvàsa –Y mặc như quần ); Y Uất-Đà-La-Tăng (Uttara sangha –Y vai trái ); Y Tăng-Già-Lê – Sanghàti  ( Y may từ 2 đến 7 lớp- có
thể dùng để đắp .Y này chỉ hàng Tỷ Kheo mới có, khi hành Tăng Sự
thì bắt buộc phải đắp lên vai trái, bên ngoài Y Uất-đà-la-tăng ). .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/11/2025(Xem: 2562)
Hôm nay con vào xem Hình ảnh sau lũ lụt Của con đường Thái Thông Xã Vĩnh Thái Nha Trang Nơi làng quê Thông Thái Con đã từng được nghe Mẹ Tâm Thái đọc vè Về tâm tánh các cụ Trong làng quê thanh bình Dân tình vui mộc mạc Đã thấm vào con tim Hình ảnh quê ngày ấy Thắm đậm nghĩa xóm làng
24/11/2025(Xem: 2487)
Ta đến với đời bằng hơi thở mong manh Sẵn sàng rụng rơi mỗi khi cơn gió lớn Từng bước qua tuổi trẻ mơ mộng, đầy hỗn độn Đâu biết rằng thời gian sẽ khép lại từng trang
20/11/2025(Xem: 2538)
Có lẽ Thiên tai không phải oán phạt, mà là tiếng gọi tỉnh thức.! Gió chẳng hờn ai, chỉ cuốn nghiệp chung. Hợp sức gieo lành, chuyển hoá khổ chung. Nhân ngày lễ Phật Dược Sư Thành Đạo
12/11/2025(Xem: 2722)
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình. Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
08/11/2025(Xem: 2837)
Thuở đức Phật ngồi dưới cội bồ đề Đêm gần tàn sáng sao mai xanh biếc Khai mở con đường minh triết phương Đông Sư tử hống chấn động mười ngàn thế giới Giặc ngu tối rùng mình rũ rượi Người vượt thoát tử sinh đến bến bờ tịch tinh Trí tuệ quang minh bừng lên rạng rỡ
06/11/2025(Xem: 4092)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
31/10/2025(Xem: 2945)
Dao Ca Trăng Nhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Hạnh Nguyên Hòa âm: Thái Bảo Lộc pps: Thường Minh
25/10/2025(Xem: 3343)
Ngón Tay Chỉ Trăng (tập 01) Trực Chỉ Đề Cương
24/10/2025(Xem: 4022)
a bậc tài danh – Leonardo da Vinci, Baruch Spinoza và Vincent van Gogh – mỗi người là một khía cạnh của hành trình nhân loại tìm đến chân lý. Cả ba đều chứng minh rằng: trí mà không phước thì sáng mà mong manh, phước mà thiếu duyên thì nở muộn như hoa trong đêm, còn duyên mà không trí thì chỉ là hư sắc thoảng qua.
24/10/2025(Xem: 3896)
Thuần nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở là tiếng thơ của Chân Tạng Nghiêm. Một tiếng thơ lấp lánh, long lanh ngời ánh thanh cao, là nguồn thơ trong trẻo, reo ca giọng hát thiên lương trong tận đáy xanh lòng... Lòng yên, tâm lặng như vầng trăng sáng chiếu diệu kỳ. Thi ca đi về trên đôi chân trần, chất phác, nhè nhẹ khẽ chạm vào núi sông, rừng biển, suối thác, mưa nắng, trăng sương, gió mây, cây lá, chim bướm, cỏ hoa trên mặt đất thân yêu. Nhật nguyệt cũng huyền hòa chan chứa giữa ánh sáng ban sơ, diễm tuyệt, bừng lên rực rỡ trong tâm hồn vô ngại của trái Tim Thơ.