Hai Cách Đánh Trống (truyện thơ Phật Giáo)

26/11/201807:39(Xem: 19725)
Hai Cách Đánh Trống (truyện thơ Phật Giáo)

hai canh danh trong

HAI CÁCH ĐÁNH TRỐNG

  

Xưa trong làng nhỏ vùng quê

Có ông đánh trống chuyên nghề lâu nay

Một hôm ông được cho hay

Tại Ba La Nại nơi đây ăn mừng

Có phiên hội chợ tưng bừng

Bao người tham dự vô cùng đông vui

Ông bèn quyết định tới nơi

Trổ tài đánh trống kiếm chơi ít tiền,

Ông mang con trai theo liền

Vì nhiều bài trống cần thêm một người

Con ông nghề cũng giỏi thôi

Cha con cùng đánh trống thời tuyệt luân.

Tới nơi hội chợ nhiều dân

Cha con biểu diễn vô ngần thành công

Những người thích trống rất đông

Nghe xong thưởng bạc, khen không tiếc lời

Đến khi hội chợ vãn rồi

Cha con tiền bạc kiếm thời đầy tay

Cùng nhau quyết định rời đây

Trở về làng cũ lòng đầy niềm vui.

*

Đường về xa tít mù khơi

Cha con buộc phải qua nơi rừng già

Âm u, tăm tối, bao la

Mọi người đều biết thật là hiểm nguy

Quân gian ẩn núp thiếu chi

Mưu toan cướp bóc khách đi ngang rừng.

Chàng con tỏ vẻ hào hùng

Kiếm đường đối phó tưởng chừng tinh khôn

Trống mang ra đánh dập dồn

Làm như một phái đoàn đông lắm người

Cướp nghe sẽ sợ hãi thôi

“Càng ồn càng tốt!” chàng cười vênh vang.

Người cha thấy vậy vội vàng

Ngăn con rồi giảng rõ ràng cho nghe:

“Thường thường những phái đoàn kia

Nếu là đám rước uy nghi đông người

Làm ồn. Đánh trống. Đúng rồi!

Để xua quân cướp tức thời tránh xa

Nhưng mà tiếng trống đánh ra

Luôn theo nhịp điệu rất là xuôi tai

Làm như họ chẳng sợ ai

Trống vang từng nhịp khoan thai rồi ngừng

Ngừng xong lại trổi vang lừng

Luân phiên như vậy cướp rừng sợ ngay

Con nên theo cách đánh này,

Đánh hoài không nghỉ chẳng hay chút nào.”

Chàng con ngu dại biết bao

Tưởng rằng tài trí mình cao hơn đời

Không theo lệnh, chẳng nghe lời

“Càng ồn càng tốt!” chàng cười tự kiêu.

*

Trong rừng bọn cướp rõi theo

Khi nghe tiếng trống đánh kêu vang ầm

Thoạt tiên bọn cướp nghĩ thầm:

“Đây là đám rước ta cần nể nang

Oai nghiêm, hùng mạnh, giàu sang

Chắc đoàn hộ tống dềnh dàng lớn lao.”

Khi nghe kỹ thấy ồn ào

Om sòm tiếng trống vọng vào rừng hoang

Cứ liên tục. Chẳng nhịp nhàng

Nghe ra cuồng loạn bất thường kể chi

Giống như chú chó nhỏ kia

Thấy con chó lớn tức thì sủa vang

Chỉ vì hãi sợ kinh hoàng

Sủa vang để tự trấn an cho mình.

Cướp kia quả thật thông minh

Đoán ra mọi việc tài tình lắm thay

Chúng mò ra dò xét ngay

Quả nhiên chỉ thấy tại đây hai người

Chúng bèn đánh gục cả đôi

Bao nhiêu tiền bạc cướp rồi còn chi

Mồ hôi nước mắt trôi đi

Cha con vất vả, nay thì trắng tay,

Phóng mình cướp chạy như bay

Cùng nhau khuất bóng rừng cây mịt mùng.

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN:

Người cha đánh trống là tiền thân Đức Phật.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

TWO WAYS OF BEATING A DRUM

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

__________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2013(Xem: 11077)
Nam mô! nấc nghẹn lời kinh, Tử sinh ly biệt thuyền tình đứt neo, Chơi vơi hai neỏ cheo leo, Âm dương cách khoảng vạn đèo thương ðau,
26/03/2013(Xem: 13140)
Giòng sông xanh thơ mộng thần tiên Chảy mãi hoài, chảy xuôi về tận biển Kià ngọn hải đăng giữ nguồn Hương Hoả Dẫn gọi ta về gốc cội Tổ tiên
26/03/2013(Xem: 19253)
Tam thập niên tiền học Khổ, Không Kinh hàm đôi lũy ám tây song Xuân hoa bất cố xuân quang lão Thúy trúc tà phi túy mộng hồn.
26/03/2013(Xem: 12018)
Vẫn đứng nguyên như muôn thuở ban đầu Anh gắng hỏi không gian! Có dãi dầu mưa nắng?
26/03/2013(Xem: 15775)
Cám ơn ông hàng xóm Ngừng mở máy thu thanh Võng đưa thềm mận chín Nghe sẻ gọi bình minh.
26/03/2013(Xem: 15068)
Ta đã về thăm lại chùa xưa Thăm tháp Sư Ông năm hai ngàn lẽ một Thăm ngôi chùa Trung Hòa do Sư Ông sáng lập Có cỏ cây hoa lá hương thơm ngát tỏa bốn mùa ...
26/03/2013(Xem: 12118)
Thần thánh xa rồi .. .rớt lại đây Trang kinh xanh ngắt dưới trăng gầy, Chong đèn mờ tỏ lần tờ cũ Tinh đẩu quay cuồng lộng gió bay...
26/03/2013(Xem: 16496)
Trầm Thủy thiền lâm hương phức úc Chiên Đàn tuệ uyển cựu tài bồi Giới đao tước tựu tủnh sơn hình Nhiệt hướng tâm lô trường cung dưỡng
26/03/2013(Xem: 18426)
Ta là tỷ phú thời gian Bước chân thong thả đi ngang cuộc đời Một dòng tất bật ngược xuôi Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.
24/02/2013(Xem: 17936)
Cứ mỗi lần chia tay với nàng Xuân là mỗi lần khúc dạ vấn vương, thương nhớ miên trường. Có ray rứt nào hơn khi pháo hoa rộn ràng vang vọng, để rồi trở nên im vắng trống trải lạ thường, ngàn hoa khoe hương sắc bay về đong ngập lối, để rồi lững lờ vụt đi về miền xa thăm thẳm