Cúng Đại Bàng (thơ)

31/07/201807:47(Xem: 14561)
Cúng Đại Bàng (thơ)
cung dai bang__thich nguyen tang
an-cu-ky19-day10-qua duong-kinh hanh-23



CÚNG ĐẠI BÀNG



Phổ thơ theo bài viết:

"Cúng Đại Bàng"

của TT Thích Nguyên Tạng

***



Truyền thống Phật Giáo Đại Thừa
Quá Đường nghi thức, cúng trưa trong chùa
An Cư Kiết Hạ đến mùa
Đại Bàng lễ cúng xa xưa lưu truyền...

***

chim dai bang 3


Đại Bàng, tên một loài chim
Có thân khá lớn, bay tìm thức ăn
Khế Kinh, xưa thuật lại rằng:
Ngày kia, Đức Phật du hoằng pháp ngang.
Gặp con chim lớn Đại Bàng
Săn loài chim nhỏ để ăn hàng ngày
Đại Bàng thân lớn cánh dài
Hút hơi rất mạnh, độ vài dặm xa
Các loài chim nhỏ bay qua
Bị rơi vào miệng, đó là thức ăn.
Đức Phật giáo hóa khuyên răn
Chớ nên giết chúng, thêm hằng khổ đau
Chúng sanh tất cả như nhau
Ham sống, sợ chết khác nào thân ngươi
Cũng đừng nên bảo giết người,
Hại loài vật khác luật thời trả vay.
Đại Bàng lúc đó nghĩ ngay
Thịt tươi thực phẩm hàng ngày ta ăn
Nếu theo lời Phật cản ngăn
Lấy gì nuôi sống cho thân mỗi ngày.
Phật liền chỉ bảo chim ngay
Về chùa gần nhất, hàng ngày có ăn
Mỗi trưa sẽ có Ni Tăng
Hạt cơm dâng cúng sẽ ăn đủ đầy....
Có người thắc mắc chuyện nầy
Cơm dùng bảy hạt mỗi ngày sao no
Đại Bàng thân lớn cao to
Cơm mà thay thịt, sao cho đủ phần.
Pháp mầu của Phật vô ngần
Từ bi vô lượng, biến phần vô biên
Cam Lồ pháp nhũ chú truyền
Gia trì thiện niệm cho chim no đầy....

chim dai bang 2chim dai bang(xem thêm bài về chim Đại Bàng)

***


Một vài câu chuyện dưới đây
Tôi xin kể lại những ngày đáng ghi.
Vâng lời Sư Phụ tôi đi
Xuống làm thị giả hai Thầy Siêu, Nghiêm

(HT Thiện Siêu và HT Trí Nghiêm)
Bốn mùa Kiết Hạ kề liền
Tại chùa Hải Đức, hồn nhiên nhớ hoài.
Nơi đây, (HT) Trí Thủ sáng khai
 Phật đường học viện Tăng tài dồi trau
Từ năm bảy lăm (1975 ) về sau
Nhiều Thầy lưu lại cùng nhau hành trì
Nhớ hoài cảnh trí nơi đây
Con đường đất đỏ hàng cây xanh màu
(Chùa) Long Sơn (Chùa) Hải Đức nối nhau
Những tàng phượng vĩ một màu thắm tươi.
Năm đầu tôi đến gặp Người (Ôn Trừng San )
Trụ trì (chùa) Hải Đức tướng người đẹp sao!
Danh Tăng, tài đức, bậc cao 
Có người em ruột sát sao tu hành
Lễ nghi truyền thống rõ rành
Khoa nghi Chẩn tế nổi danh, Huế truyền
Buổi đầu luyện giọng trước tiên
Đại Bàng hô thử, tôi liền hành ngay
Nghe qua Ôn bảo chẳng hay
Ôn liền sửa giọng ngắn dài chậm nhanh
Vài lần cũng đã thạo thành.
Mỗi trưa tống thực trì hành bốn năm
Giỏi dang công việc siêng năng
Thêm làm thị giả Cao Tăng hai chùa
(Ôn Trí Nghiêm và Ôn Từ Đàm)
(Chùa Kim Quang và chùa Tỉnh Hội Long Sơn)
Giờ đây công việc sớm trưa
An Cư Kiết Hạ bốn mùa đẹp thay...

***


Những điều sinh hoạt hàng ngày
Điểm son văn hóa, xưa nay bảo tồn
Lễ nghi truyền thống luôn luôn
Giữ gìn bản sắc thiền môn Đại Thừa
Đại Bàng, hô cúng cơm trưa
Dành phần Chú tiểu mới vừa xuất gia
Có người cao giọng ngân nga
Có người biến cách nghe qua khác thường
Nhưng đều biểu lộ tình thương
Hoàn thành nghi thức, ngát hương cửa thiền
Từ bi, Đức Phật dạy khuyên
Cũng là phương tiện Pháp Truyền Độ Sanh
Xuất gia, nguyện sẽ trì hành
Theo lời Phật dạy - chúng sanh an bình.




Nam Mô A Di Đà Phật

Bến Tre 30-7-2018
Quảng Pháp Ngôn





 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 20672)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16044)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 20967)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15273)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15869)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14059)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 13049)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 14758)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 13552)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15244)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”