Phat thuyet phap-2
TĂNG TỤC XƯỚNG HỌA ĐƯỜNG THI



Bài thơ Đường Luật (thất ngôn bát cú)
sau đây đã sử dụng nghệ thuật “trường thiên” (dài gấp đôi), “lục đối”
(có đến 6 cặp đối nhau) và “thủ vỹ ngâm" (câu đầu và câu cuối y hệt nhau).
Kính mời chư vị thi nhân ngân nga, và hòa bút nếu có nhã hứng.

Bài Xướng:

GIẤC ĐỜI


Gãy gánh tơ loan quạnh giấc đời 
Nghe từng giọt đắng chạm bờ môi 
Người đi chẳng luyến ân tình đoạn 
Kẻ ở đành cam đạo nghĩa rời 
Gối chiếc đìu hiu cơn ấm lạnh 
Canh trường lặng lẽ nỗi đầy vơi 
Cung thương dạo ấy hoà êm nhịp 
Điệu ái mùa sang trỗi nghẹn lời 
Mộng dệt bao phen vàng hoá đá
Duyên gầy mấy lượt ngọc thành vôi 
Gom từng mạch cảm neo đầu sóng
Nhặt bấy niềm đau buộc góc trời 
Để chữ tào khang hồng cánh thiệp 
Cho vần hạnh phúc thắm trùng khơi 
Thềm xưa vọng mãi câu nguyền ước 
Gãy gánh tơ loan quạnh giấc đời!

Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện- Diên Lạc- Diên Khánh- Khánh Hòa)


Phat thuyet phap -3
Bài Họa:

CHỚP MẮT


Tử biệt sinh ly chuyện khổ đời
Cười thiền mấy nụ nở trên môi
Duyên tàn chắng hỏi sao gần cách
Nợ hết không than chuyện dính rời
Rót rượu nhâm nhi quên lấn bấn
Ôm đàn nhấn nhá đỡ chơi vơi
Hình lưu nét họa loang muôn dặm
Bóng đốt bài thơ cháy trụi lời
Chúm chím cùng Tình trơ tựa đá
Khề khà với Nghĩa bạc như vôi
Niềm thương gửi mõ rung cùng đất
Nỗi luyến theo chuông vọng cuối trời
Nhúng bút mài ngòi Tâm vượt giới
Khua chèo vỗ sóng thuyền ra khơi
Vừa xong cái chớp chùng mi mắt
Tử biệt sinh ly chuyện khổ đời!

Cư sĩ Vĩnh Hữu


Phat thuyet phap -1

GẮNG TU THOÁT KHỎI LUÂN HỒI

Họa lại bài: GIẤC ĐỜI của Thầy Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện- Diên Lạc- Diên Khánh- Khánh Hòa)


Sanh tử luân hồi chuyện cuộc đời
Hồng danh chư Phật hiện trên môi
Gắng tu thoát khỏi Ta bà khổ
Luyến ái tham sân quyết đoạn rời
Tâm nhiếp một nơi thông pháp giới
Thị phi chiêu khổ chẳng hề vơi 
Những ai tu tập thường hành Pháp
Chánh niệm trong tâm không dùng lời
Sẽ thấy trần gian an lạc quá 
Sống đời tự tại rất thảnh thơi
Không tu bận rộn lăng xăng mãi
Khổ lụy đeo mang đổ tại trời
“Ít muốn” hành trì luôn nhớ nghĩ
In sâu “biết đủ” tựa biển khơi
Thánh đế hanh thông liền giải thoát
Sanh tử luân hồi chuyện cuộc đời.

Pháp Hoa-Nam Úc ngày 01/08/2018

TK Thích Viên Thành


Phat thuyet phap 1a

  GÓP TỪNG HẠT NGỌC

Họa lại bài: GIẤC ĐỜI của Thầy Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện- Diên Lạc- Diên Khánh- Khánh Hòa)


Cuộc sống sân si uổng cả đời
Khổ đau tràn ngập ngập bờ môi
Người tu chẳng thiết gì tham luyến
Hạnh phúc trong ta khó thể rời
Gối mộng đêm về cơn gió lạnh
Canh thiền lặng lẽ sáng trong vơi
Chuông chùa vang vọng hoà âm nhịp
Thức tỉnh người quay bước trở về
Trăng sáng ta ngồi trên phiến đá
Nghe lòng thanh thản tánh rạng soi
Góp từng hạt ngọc lời Phật dạy
Dứt cảnh sầu thương giữa đất trời
Tâm bút trải lòng theo tiếng gió
Đẹp nguồn hạnh phúc khắp ngàn khơi
Vững vàng tâm niệm bừng chiếu sáng
Cuộc sống sân si uổng cả đời .

         Dallas Texas 31-7-2018
              Tánh Thiện



vn map 2

   THẢM HỌA TRỜI NAM

Họa lại bài: GIẤC ĐỜI của Thầy Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện- Diên Lạc- Diên Khánh- Khánh Hòa)




Thế sự chông chênh khắp nẻo đời

Nhìn xem vận nước lệ bờ môi

Năm xưa bến Hải từng phân đoạn

Khoảnh khắc Bờ Nam đã cách vời

Cuộc chiến đi qua tàn bếp lạnh

Yên bình trở lại dạ sầu vơi

Vinh quang đất tổ giờ lỗi nhịp

Thảm họa trời Nam chảng nên lời

Chuốc họa sầu gieo lòng biến đá

Thảm thương dâu bể dọ thành vôi

Quê hương bỏ lại thuyền theo sóng

Đất khách tìm nơi viễn xứ trời

Rước giặc xăm lăng bằng cánh thiệp

Mời quân lấn chiếm bủa trùng khơi

Tàn cơn chinh chiến quên nguyền ước

Thế sự chông chênh khắp nẻo đời.


Nam Mô A Di Đà Phật

Bến Tre 01-08-2018

Quảng Pháp Ngôn


hoa sen-16

Hạnh Nguyện Tu Tập
Họa lại bài: GIẤC ĐỜI của Thầy Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện- Diên Lạc- Diên Khánh- Khánh Hòa)


Từ tâm giúp đỡ cứu thương đời,
Tĩnh lặng, lòng an, rạng mắt môi.
Niệm Phật, tham thiền nên siêng gắng,
Sát Sanh, hại vật hãy xa rời.
Ban vui, cứu khổ cho phiền cạn,
Khử ác, trừ tà để não vơi.
Tuệ sáng từ bi soi vạn dặm,
Đức lành hỷ xả hiển muôn lời.
Câu nghĩa, câu ân ghi khắc đá,
Chữ hèn, chữ nhược bỏ ra vôi.
Tuỳ duyên, vững chãi, tâm như đất,
Tự tại, thong dong, chí tợ trời.
Nhiếp niệm, hồi quang hoà pháp giới,
Hành thiền, toả đức chiếu trùng khơi.
Nguyện ước một lòng xây đạo nghiệp,
Từ tâm giúp đỡ cứu thương đời...!

California, 31-10-2018
Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm hoạ )


hoa_sen

TỈNH THỨC GIẤC ĐỜI


Họa lại bài: GIẤC ĐỜI của Thầy Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện- Diên Lạc- Diên Khánh- Khánh Hòa)



Hãy xả buồn vui giữa cuộc đời 

Ngày ngày chỉ niệm Phật trên môi

Đừng đem thế tục vào tai bạn 

Chắc hẳn  bao nhiêu não loạn rời 

Tỉnh thức tìm ra đâu lẽ Đạo 

Mừng thay nghiệp chướng đã vơi vơi 

Từ nay nguyện hứa luôn hành Thiện 

Khẩu thiệt hơn thua tắt nghẹn  lời 

Bố thí  lòng không mong nhận trả 

Tin rằng tượng đá chẳng thành vôi 

Tinh cần dũng mãnh chèo lướt sóng 

Nhẫn nhẫn khoan thai ngắm sắc  trời 

Vần vũ mây đen rồi chợt  sáng 

Ngàn xưa khổ lụy  vẫn trùng khơi 

Không  cầu ...mới được như nguyền ước 

Hãy xả buồn vui giữa cuộc đời ...

Huệ Hương 

Melbourne 1/8 / 2018 

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 20601)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 15988)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 20919)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15185)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15831)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 13940)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 12936)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 14740)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 13518)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15220)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”