Tạm Biệt Sông Hằng (thơ)

21/04/201707:14(Xem: 16276)
Tạm Biệt Sông Hằng (thơ)

TẠM BIỆT SÔNG HẰNG

TRẦN TRUNG ĐẠO 

                                 


tam-biet-song-hang Sông Hằng, ảnh Trần Trung Đạo 



Tạm biệt Varanasi 
Tôi đi 
Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi 
Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí 
Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của 
Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore 
Tôi đi 
Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy 
Từ đâu tôi không biết 
Về đâu tôi không hay. 

Giấc mơ của một hạt cát 
Đã nở thành hoa 
Khi đặt tay xuống dòng nước 
Sông Hằng êm như như giải lụa Duy Xuyên. 

Buổi sáng ở Sarnath 
Nhìn tảng đá nơi Đức Phật có thể đã từng ngồi nhập định 
Nghe như có tiếng chân vọng lại 
Từ hai ngàn năm trăm năm 
Đôi bàn chân đất, mảnh y vàng, đức Cồ Đàm đi bộ 247 cây số từ Bodhgaya 
Vườn Lộc Uyển là đây 
Tăng đoàn là đây 
Chuyển Pháp Luân là đây 
Tứ Diệu Đế là đây 
Bát Chánh Đạo là đây 
Tất cả bắt đầu từ nơi tôi đang đứng 
Rất linh thiêng và rất mực bình thường. 

Đứng bên cây bồ đề thuộc thế hệ thứ ba ở Sarnath 
Nghe trong lòng một giọt nước mắt đang rơi 
Niềm vui khi chiếc lá trở về 
Cám ơn Đức Bổn Sư và lời dạy của ngài 
“Thắp đuốc lên mà đi” 
Thưa vâng, con đã đi nhiều năm như thế 
Qua những nắng và mưa 
Qua con đường lửa máu 
Qua bất hạnh trầm luân. 

Đêm Varanasi 
Vang lên những lời kinh cầu nguyện 
Những xác người được hỏa thiêu 
Ngọn lửa lễ Agni Pooja dưới chân Dashashwamedh Ghat làm sáng rực sông Hằng 
Không tiếng khóc 
Không tiếng cười 
Chỉ có lời kinh như bài hát vọng từ xa thẳm 
Khi Lord Brahma chào đón Lord Shiva 
Đời sống dọc sông Hằng đến nay vẫn thế. 

Chiều nay tôi đi 
Chặng đường tới là đâu tôi chưa biết 
Và cũng chưa có một nơi nhất định để trở về 
Nên quê hương tôi là mênh mông 
Quê hương tôi là Việt Nam linh thiêng nhưng cũng là Varanasi huyền bí 
Quê hương là tôi là Thu Bồn trong xanh nhưng cũng là sông Hằng mát dịu. 

Và một ngày tôi sẽ trở lại thăm 
Sông Hằng Varanasi 
Có thể không còn là con người xương thịt như hôm nay 
Mà chỉ là giọt nước 
Từ mây trời phương tây xa xôi 
Hãy đón giọt nước như đón tôi hôm nay 
Hãy cho tôi cùng chảy với sông 
Trong tiếng đàn Sitar và tiếng trống Tabla 
Trong một đêm huyền diệu 
Trong buổi sáng lặng yên. 

Tạm biệt sông Hằng
Tạm biệt Varanasi. 
 
TRẦN TRUNG ĐẠO




Trung Trung Dao o An Do
Nhân duyên ở Sarnath

Thầy biết tôi chụp hình nhưng không phản ứng gì. Chừng hai giờ sau, khi chúng tôi sắp sửa tạm biệt khu vườn kỳ diệu nơi đức Phật Chuyển Pháp Luân, tôi gặp lại thầy.

Chúng tôi nhận ra nhau và tôi cúi đầu đảnh lễ.

Với nụ cười thật hiền hòa, thầy bắt chuyện như gặp lại người quen thân. Thầy từ Thái Lan hành hương các Phật tích ở Ấn Độ và chúng tôi đến từ nước Mỹ xa xôi. Bằng tiếng Anh trôi chảy, Thầy hỏi han về đời sống một cách quan tâm và tự nhiên như tiếp tục câu chuyện của chúng tôi vừa dở dang không lâu trước đó.

Các thầy trong đoàn ra dấu cho thầy biết đã đến giờ ra đi. Thầy đề nghị chụp hình kỷ niệm với gia đình tôi. Dĩ nhiên, chúng tôi rất vui đồng ý.

Tôi không hỏi email hay địa chỉ để gởi hình tặng thầy và thầy cũng không thắc mắc. Một chiếc lá rơi trên con đường hành giả đi qua. Tất cả rồi sẽ phôi pha, nhưng tôi tin, nhân duyên tốt lành của giờ phút đó sẽ là hình ảnh không bao giờ nhạt phai trong tâm thức.

Tôi chắp tay chào và thầy cũng chắp tay đáp lễ. Màu y vàng khuất dần trong đám đông. Thầy lên xe bus cùng với nhiều thầy khác trong đoàn hành hương từ Thái.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một niềm lưu luyến thật êm đềm và quen thuộc. Tôi biết cảm giác êm đềm đó đến từ một nơi rất xa, nơi có mái chùa cong, có cây đa già và có tuổi thiếu niên đầy trăn trở.

Vườn Lộc Uyển là một trong những Phật tích quan trọng nhất của đạo Phật vì đó là nơi đức Bổn Sư đã giảng những bài pháp đầu tiên dẫn tới thời cực thịnh của Phật Giáo Ấn Độ vào thế kỷ thứ bảy, nhưng sau đó Phật Giáo Ấn Độ suy tàn. Ngày nay, Vườn Lộc Uyển chỉ còn là những đống gạch vụn.

Hàng loạt lý do dẫn tới sự suy tàn của Phật Giáo Ấn Độ, trong đó có vai trò của đạo Bà La Môn, sự tàn sát của đạo quân Hồi Giáo nhưng một trong những lý do mà chính đức Đạt Lai Lạt Ma và nhiều học giả Phật Giáo nêu ra đó là sự thoái hóa và biến chất của hàng tăng sĩ Phật Giáo.

Nhưng không phải tăng sĩ nào cũng biến chất. Ẩn mình trong đám mây đen là ánh sáng của vầng dương trí tuệ. Che dấu dưới lớp rêu xanh là những viên ngọc từ bi nhẫn nhục.

Các bậc tăng tài chân chính là những mạch nước đang chảy, nhiều khi chảy rất âm thầm, trong lòng nhân loại sau 25 thế kỷ và sẽ còn chảy mãi.

Thầy ra đi trước, vài phút sau chúng tôi cũng ra đi. Giữa buổi trưa hè nắng gắt lòng chợt nghe như có tiếng suối reo.

Trần Trung Đạo



***

Xem bài cùng tác giả:

trantrungdao

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/03/2018(Xem: 13650)
Quê hương mưa nắng dậm trường Gánh gồng mẹ Việt trên đường nuôi con Bây chừ con đã lớn khôn Bỏ quên bà Mẹ lưng còm vai cong .
13/03/2018(Xem: 20000)
Hoá thân giữa chốn bụi hồng, Thênh thang một cõi, sắc không mùi thiền. Bắc Ninh nuôi hạt ươm niềm, Hạo nhiên đại khí, như nhiên thanh bần.
13/03/2018(Xem: 13391)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
13/03/2018(Xem: 14557)
Bà Marcelle Paponneau và người chồng xưa có một hàng xén ở tỉnh nhỏ Montignac de Lauzun vùng Lot-et-Garonne bên Pháp. Ngoài công việc, bà viết rất nhiều chuyện ngắn và thơ. Năm nay bà đã được 93 tuổi. Sống độc thân từ trên 30 năm, lại bị khiếm thị phải dùng máy phóng to mới đọc được chữ, bà vẫn kiên trì đam mê sáng tác. Năm 2015 bà đã in đến quyển sách thứ 5. Văn thơ bà rất được hâm mộ, và bà đã được tặng tới trên 350 văn bằng và huy chương. Ý tưởng bài thơ dưới đây, với câu chữ giản dị, thật quen thuộc với Phật tử chúng ta. Bài này đã có nhiều bài phóng dịch. Ơ đây, Vi Tâm sẽ theo sát nguyên văn và đã để từng dòng song song nguyên văn và bài dịch để quí vị xem cho vui.
13/03/2018(Xem: 21599)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
13/03/2018(Xem: 12998)
Già tôi ngắm trong gương Thấy hiển hiện dzô thường Tóc tai đà bạc phết Da nhăn nhúm thê lương!
12/03/2018(Xem: 13006)
LÒNG MẸ "Mẹ thương Con biển hồ lai láng Con thương Mẹ tính tháng tính ngày" Con nằm phơi nắng sân này Mẹ âu yếm với ắp đầy thương yêu Tháng ngày dòng sữa chắt chiu Vuốt ve ru hát, nâng niu sưởi tình Mong con khỏe lớn cho nhanh Vào đời vững chãi, trưởng thành thiện lương
12/03/2018(Xem: 16665)
( Kính thân tặng các Thi Nhân trên trang nhà Quảng Đức qua những vần thơ Xướng-Hoạ ) Chữ nghĩa Xướng lên đẹp bốn bề Kết duyên Hoạ đáp thật tràn trề Sẻ chia nguồn đạo qua trang mạng Hoà hợp cùng nhau chẳng chấp nê .
12/03/2018(Xem: 16195)
Tĩnh (Quảng Chơn Thiên Hương), Rồi sẽ như ánh nắng Sưởi ấm hoa cỏ thơm Rồi sẽ như sương hồng Thánh thót rơi buổi sớm Rồi sẽ như trăng thanh Khe khẽ tiếng nguyệt cầm Rồi sẽ như hạt tuyết Trong ngần sáng mênh mông
11/03/2018(Xem: 14668)
Mang mang, mang mang Bụi hồng quanh quẩn như mây như khói Vấn vít tơ trời như gió như sương Tan cơn mộng mị, Tỉnh giấc nam kha Đời tĩnh lặng Khi tâm mình tĩnh lặng