Tạm Biệt Sông Hằng (thơ)

21/04/201707:14(Xem: 14669)
Tạm Biệt Sông Hằng (thơ)

TẠM BIỆT SÔNG HẰNG

TRẦN TRUNG ĐẠO 

                                 


tam-biet-song-hang Sông Hằng, ảnh Trần Trung Đạo 



Tạm biệt Varanasi 
Tôi đi 
Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi 
Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí 
Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của 
Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore 
Tôi đi 
Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy 
Từ đâu tôi không biết 
Về đâu tôi không hay. 

Giấc mơ của một hạt cát 
Đã nở thành hoa 
Khi đặt tay xuống dòng nước 
Sông Hằng êm như như giải lụa Duy Xuyên. 

Buổi sáng ở Sarnath 
Nhìn tảng đá nơi Đức Phật có thể đã từng ngồi nhập định 
Nghe như có tiếng chân vọng lại 
Từ hai ngàn năm trăm năm 
Đôi bàn chân đất, mảnh y vàng, đức Cồ Đàm đi bộ 247 cây số từ Bodhgaya 
Vườn Lộc Uyển là đây 
Tăng đoàn là đây 
Chuyển Pháp Luân là đây 
Tứ Diệu Đế là đây 
Bát Chánh Đạo là đây 
Tất cả bắt đầu từ nơi tôi đang đứng 
Rất linh thiêng và rất mực bình thường. 

Đứng bên cây bồ đề thuộc thế hệ thứ ba ở Sarnath 
Nghe trong lòng một giọt nước mắt đang rơi 
Niềm vui khi chiếc lá trở về 
Cám ơn Đức Bổn Sư và lời dạy của ngài 
“Thắp đuốc lên mà đi” 
Thưa vâng, con đã đi nhiều năm như thế 
Qua những nắng và mưa 
Qua con đường lửa máu 
Qua bất hạnh trầm luân. 

Đêm Varanasi 
Vang lên những lời kinh cầu nguyện 
Những xác người được hỏa thiêu 
Ngọn lửa lễ Agni Pooja dưới chân Dashashwamedh Ghat làm sáng rực sông Hằng 
Không tiếng khóc 
Không tiếng cười 
Chỉ có lời kinh như bài hát vọng từ xa thẳm 
Khi Lord Brahma chào đón Lord Shiva 
Đời sống dọc sông Hằng đến nay vẫn thế. 

Chiều nay tôi đi 
Chặng đường tới là đâu tôi chưa biết 
Và cũng chưa có một nơi nhất định để trở về 
Nên quê hương tôi là mênh mông 
Quê hương tôi là Việt Nam linh thiêng nhưng cũng là Varanasi huyền bí 
Quê hương là tôi là Thu Bồn trong xanh nhưng cũng là sông Hằng mát dịu. 

Và một ngày tôi sẽ trở lại thăm 
Sông Hằng Varanasi 
Có thể không còn là con người xương thịt như hôm nay 
Mà chỉ là giọt nước 
Từ mây trời phương tây xa xôi 
Hãy đón giọt nước như đón tôi hôm nay 
Hãy cho tôi cùng chảy với sông 
Trong tiếng đàn Sitar và tiếng trống Tabla 
Trong một đêm huyền diệu 
Trong buổi sáng lặng yên. 

Tạm biệt sông Hằng
Tạm biệt Varanasi. 
 
TRẦN TRUNG ĐẠO




Trung Trung Dao o An Do
Nhân duyên ở Sarnath

Thầy biết tôi chụp hình nhưng không phản ứng gì. Chừng hai giờ sau, khi chúng tôi sắp sửa tạm biệt khu vườn kỳ diệu nơi đức Phật Chuyển Pháp Luân, tôi gặp lại thầy.

Chúng tôi nhận ra nhau và tôi cúi đầu đảnh lễ.

Với nụ cười thật hiền hòa, thầy bắt chuyện như gặp lại người quen thân. Thầy từ Thái Lan hành hương các Phật tích ở Ấn Độ và chúng tôi đến từ nước Mỹ xa xôi. Bằng tiếng Anh trôi chảy, Thầy hỏi han về đời sống một cách quan tâm và tự nhiên như tiếp tục câu chuyện của chúng tôi vừa dở dang không lâu trước đó.

Các thầy trong đoàn ra dấu cho thầy biết đã đến giờ ra đi. Thầy đề nghị chụp hình kỷ niệm với gia đình tôi. Dĩ nhiên, chúng tôi rất vui đồng ý.

Tôi không hỏi email hay địa chỉ để gởi hình tặng thầy và thầy cũng không thắc mắc. Một chiếc lá rơi trên con đường hành giả đi qua. Tất cả rồi sẽ phôi pha, nhưng tôi tin, nhân duyên tốt lành của giờ phút đó sẽ là hình ảnh không bao giờ nhạt phai trong tâm thức.

Tôi chắp tay chào và thầy cũng chắp tay đáp lễ. Màu y vàng khuất dần trong đám đông. Thầy lên xe bus cùng với nhiều thầy khác trong đoàn hành hương từ Thái.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một niềm lưu luyến thật êm đềm và quen thuộc. Tôi biết cảm giác êm đềm đó đến từ một nơi rất xa, nơi có mái chùa cong, có cây đa già và có tuổi thiếu niên đầy trăn trở.

Vườn Lộc Uyển là một trong những Phật tích quan trọng nhất của đạo Phật vì đó là nơi đức Bổn Sư đã giảng những bài pháp đầu tiên dẫn tới thời cực thịnh của Phật Giáo Ấn Độ vào thế kỷ thứ bảy, nhưng sau đó Phật Giáo Ấn Độ suy tàn. Ngày nay, Vườn Lộc Uyển chỉ còn là những đống gạch vụn.

Hàng loạt lý do dẫn tới sự suy tàn của Phật Giáo Ấn Độ, trong đó có vai trò của đạo Bà La Môn, sự tàn sát của đạo quân Hồi Giáo nhưng một trong những lý do mà chính đức Đạt Lai Lạt Ma và nhiều học giả Phật Giáo nêu ra đó là sự thoái hóa và biến chất của hàng tăng sĩ Phật Giáo.

Nhưng không phải tăng sĩ nào cũng biến chất. Ẩn mình trong đám mây đen là ánh sáng của vầng dương trí tuệ. Che dấu dưới lớp rêu xanh là những viên ngọc từ bi nhẫn nhục.

Các bậc tăng tài chân chính là những mạch nước đang chảy, nhiều khi chảy rất âm thầm, trong lòng nhân loại sau 25 thế kỷ và sẽ còn chảy mãi.

Thầy ra đi trước, vài phút sau chúng tôi cũng ra đi. Giữa buổi trưa hè nắng gắt lòng chợt nghe như có tiếng suối reo.

Trần Trung Đạo



***

Xem bài cùng tác giả:

trantrungdao

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/01/2026(Xem: 161)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!
12/01/2026(Xem: 45)
Tôi xa quê nhiều năm rồi nhỉ Sao lòng vẫn canh cánh nỗi đau Thời gian cứ lặng lẽ qua mau Tiếng xưa hoài thầm thì thủ thỉ. Quên được sao hình bóng quê hương Nơi chập chững bước chân đầu đời Lời mẹ ru chơi vơi vời vợi Bản tình ca trọn vẹn hạnh phúc.
12/01/2026(Xem: 176)
Sáng nay thức dậy, trong ý nghĩ Chớ mang theo gì chỉ mang theo một nhịp thở chưa kịp đặt tên.
12/01/2026(Xem: 184)
Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau : -“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ -Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ -Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,
10/01/2026(Xem: 513)
Không có gì bắt đầu. Cũng không có gì kết thúc. Buổi sáng vẫn mở cửa như mọi buổi sáng, ánh sáng vẫn đặt tay lên bậu cửa mà không hỏi hôm nay là ngày nào.
21/12/2025(Xem: 1240)
Nha Trang xưa Kim Thân Phật Tổ Sáu mươi năm ngự ở trên đồi Như Lai thư thái dáng ngồi Từ Bi ánh mắt trải trời mông mênh
21/12/2025(Xem: 1035)
Lá rừng bay đọng phương trời Bóng người cô độc Cuộc chơi mộng dài Âm thầm ngược gió tàn phai Lập loè đốm lửa vương hoài bếp xưa Tóc lau trắng bạc gió lùa Triều dâng giọt máu phiêu lưu ráng hồng Bến bờ còn hẹn nước non Sông tràn núi lở vẫn còn tường rêu Thu hình rút bóng
20/12/2025(Xem: 965)
Cách đây đã lâu Hơn nửa thế kỷ Tại làng Vĩnh Thái, Thành phố Nha Trang Có một cậu bé Cất tiếng chào đời Cha Mẹ mừng vui Anh em thương mến Nét mặt tinh khôi Nhoẻn miệng cười tươi Cậu là con út Trong một gia đình
19/12/2025(Xem: 2201)
Nhận được Ý NGHĨA ĐẠI HỘI trong bản thông tin gửi đi cũng như lời kêu gọi tham gia trực tuyến qua hệ thống Zoom, để tạo cơ hội cho chư Tôn Đức Tăng Ni, Cư sĩ Phật tử, học giả và thiện hữu tri thức khắp năm châu cùng tham dự, chia sẻ và đóng góp ý kiến xây dựng trong tinh thần hòa hợp và phụng sự. Với những lời thâm tình tha thiết “Đại Hội Hoằng Pháp lần thứ III không chỉ là dịp tổng kết và định hướng Phật sự, mà còn là cơ hội kết nối Tăng Ni – Cư sĩ – học giả trong tinh thần “Hoằng Pháp vi gia vụ, lợi sanh vi sự nghiệp.”và để cùng nhau tiếp nối ngọn đuốc trí tuệ và từ bi mà Cố Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ cùng chư vị Tổ sư đã truyền trao.
19/12/2025(Xem: 1279)
RỒI ta xả chấp giữa dòng TRƯỚC phong ba đón rộp phồng hai vai MẮT nhìn giải thoát không hai NGỤC đen trí trá bi hài nắm cơm TÙ gông không khởi oán hờn THÂN gầy tắm pháp bôi trơn nhạc thiền BÉ lòng chứa cả tam thiên BỎNG da chưa thấm tháp phiền trược đau