Tâm xả (thơ)

18/10/201620:34(Xem: 10332)
Tâm xả (thơ)
Tâm xả
Tường Vân
tam-xa
Khi tâm xả là không còn chấp thủ
Xả bỏ đi chuyện tốt xấu khen chê
Buông bỏ điều từng đắm nhiễm đam mê
Gây trở ngại đem đến nhiều phiền phức
 
Trong cuộc sống nếu cứ hoài buồn bực
Thì đời người lúc nào được thảnh thơi
Nếu có chăng thì cũng chỉ tạm thời
Mãi chấp chặt là tự mình làm khổ
 
Xả tất cả bình yên là bến đỗ
Vững tinh thần chấp nhận trả là xong
Mọi chuyện qua đừng để lại trong lòng
Điều được mất buồn vui là huyễn mộng
 
Được diễm phúc làm người trong cuộc sống
Phải thong dong đừng làm rối rắm lên
Thế gian này đâu có chắc vững bền
Xả cho nhẹ để tâm hồn tĩnh lặng.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27771)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13995)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13780)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13044)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14263)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13480)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14071)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16879)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14397)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)