Tâm xả (thơ)

18/10/201620:34(Xem: 10330)
Tâm xả (thơ)
Tâm xả
Tường Vân
tam-xa
Khi tâm xả là không còn chấp thủ
Xả bỏ đi chuyện tốt xấu khen chê
Buông bỏ điều từng đắm nhiễm đam mê
Gây trở ngại đem đến nhiều phiền phức
 
Trong cuộc sống nếu cứ hoài buồn bực
Thì đời người lúc nào được thảnh thơi
Nếu có chăng thì cũng chỉ tạm thời
Mãi chấp chặt là tự mình làm khổ
 
Xả tất cả bình yên là bến đỗ
Vững tinh thần chấp nhận trả là xong
Mọi chuyện qua đừng để lại trong lòng
Điều được mất buồn vui là huyễn mộng
 
Được diễm phúc làm người trong cuộc sống
Phải thong dong đừng làm rối rắm lên
Thế gian này đâu có chắc vững bền
Xả cho nhẹ để tâm hồn tĩnh lặng.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14894)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66744)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13631)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17243)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14968)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11820)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11240)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11619)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà