Khóc thương người Mẹ trẻ Việt Nam (thơ)

26/04/201408:58(Xem: 19134)
Khóc thương người Mẹ trẻ Việt Nam (thơ)

hoa hong trang


KHÓC THƯƠNG NGƯỜI MẸ TRẺ VIỆT NAM
(Chị: Phan Ngọc Thanh sinh năm 1985 trong vụ chìm phà Sowel)



Một mình đi lấy chồng xa
Quê hương để lại Cha già Mẹ yêu
Nhớ thương cách trở bao chiều
Theo chồng con nhỏ tìm nhiều kế phương.

Theo phà ra đảo (Jeju) tha hương
Cũng vì sinh kế lên đường ước mơ
Nào đâu phận số ai ngờ
Chuyến phà (Sowel) đại nạn bất ngờ ập lên.

Ba đào biển lạnh gào thêm
Một gia đình nhỏ trong đêm lạnh lùng
Hiểm nguy bốn phía khắp cùng
Bốn người chỉ có một phao sống chung.

Mẹ trẻ thương lấy vô cùng
Trai đầu Sáu tuổi đành cùng hy sinh
Cả nhà cứu lấy một mình
Bé thơ Năm tuổi thương tình cách xa.

Trong biển lạnh khổ bao la
Một mình khóc với cả nhà chia ly
Đoạn trường ai nở phân ly
Để cho nước mắt đầm đìa thế nhân.


Trong vụ chìm phà Sowel thật nghiệt ngã ngày 16/04 ngoài Hàn Quốc, khi chở 476 hành khách (phần lớn là học sinh) ra đảo Jeju thì có cả gia đình của chị Phan Ngọc Thanh (Sinh: 1985). Chị Thanh mang quốc tịch Hàn Quốc, người quê gốc là tỉnh Cà Mâu, Việt Nam. Chị cùng chồng và 2 người con nhỏ rất đáng yêu. Bé trai đầu 6 tuổi và bé gái út mới 5 tuổi chuyển lên phà Sowel đến đảo Jeju lập nghiệp. Ước mơ trở thành người trồng quýt, nhưng ước mơ chưa thành thì chuyến phà lại gặp đại nạn bị đắm chìm (16/04). Cả gia đình Chị 4 người mà chỉ có một chiếc phao cứu sinh trước cảnh sinh tử. Chị và con trai nhỏ 6 tuổi đã nhường sự sống quý giá của mình bằng chiếc phao cho cô con gái út 5 tuổi. (xem bài).

Sau khi mặc áo phao cứu sinh cho bé út Chị chỉ kịp nhắn lại một câu: “ Mẹ và anh hai không có áo phao nên không đi cùng con được” Thế rồi sự chia ly ngàn trùng đã từ đó mà cả thế giới đều trong ngóng tin tức đến 21h 58 ngày 23/4 thì nhân viên cứu hộ mới Phát hiện được thi thể của Chị với con trai. (đến nay chồng chị vẫn còn nằm trong số người còn mất tích). Trước cảnh tang thương như vậy làm cho ai nấy cũng phải xót xa, ngậm ngùi trong nước mắt.

Chị Thanh là một tấm gương sáng, tấm gương cao cả của một người người Mẹ Việt Nam. Bên cạnh hy sinh mạng sống của mình, đem lại sự sống cho đứa con thơ (5 tuổi), Chị còn là một người con gái rất có hiếu. Hàng tháng còn giành dụm tiền để chăm sóc cho Bố Mẹgià còn ở Ca Mâu, Việt Nam. Với công đức cao cả như vậy Liễu Nguyên tin rằng Chị sẽ đến cảnh giới an lành. Trong sự hy sinh lớn lao đó Liễu Nguyên chợt nghỉ đến một câu trong bài hát: “ Mẹ là Phật đại nguyện hóa thân”. Mẹ cao cả vô biên như vậy nên Phật mới dạy: “Cha Mẹ như Phật tại tiền” là vậy. Xin người Việt nói riêng và cả nhân loại nói chung cùng chia sẽ sự mất mát bi thương này.

Tin từ: CNN và TTXVN, Ảnh: http://www.webtretho.com

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2025(Xem: 2050)
Đời là khu rừng rậm Mà ta, khách lữ hành. Nhiều cám dỗ, cạm bẫy. Đời nhiều dữ, ít lành.
14/07/2025(Xem: 3001)
Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực!
09/07/2025(Xem: 1962)
Một cánh gió rơi nghiêng Trôi qua miền tịch lặng Chiếc lá nằm yên ắng Giữa sân Chùa thênh thang
02/07/2025(Xem: 2569)
Ngát trên miền thảo nguyên mênh mông Chùa vươn lên như búp sen hồng Hương Chánh Pháp lan xa vô tận Độ muôn loài vượt thoát trầm luân Mỗi giấc tối tâm hương trì nguyện Ơn Tam Bảo phù trợ chúng sinh Vượt bể khổ băng qua trường mộng Cõi Ta Bà đầy khắp thiện duyên!
01/07/2025(Xem: 2363)
Những gì chân giá trị sẽ không bị phủ lấp! Bằng sự khiêm cung chân thành học hỏi tâm sẽ nở hoa Đón nhận đạo lý từ khắp phương xa Bằng sự lặng yên tỉnh thức, gỡ nhẹ từng lớp bụi
01/07/2025(Xem: 1851)
Tháng bảy, một Tây, lúc 6 giờ Hừng đông quê mẹ tựa bài thơ Trống chuông Bát Nhã đồng vang vọng Chúc nguyện nước non vững cõi bờ.
30/06/2025(Xem: 2348)
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.
29/06/2025(Xem: 2100)
Sân si ngã chấp ta người Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây. Bao năm yêu ghét lưu đầy Năm ấm che lấp khó mong hiển bày Lìa năng lìa sở đêm ngày. Thầy mà lìa thấy, ai ơi chớ ngờ. Từ nay dẹp hết mê mờ. Nào ai lại hội trăng giờ ở đâu. ?? ?.
28/06/2025(Xem: 2454)
Có những điều không thể hiểu bằng lý trí ! Chỉ cần giữ lòng mềm giữa đời cứng mà thôi Lặng nghe tim gọi tiếng “ mầu nhiệm” ơi Trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự sống quá ư kỳ diệu !
28/06/2025(Xem: 2126)
Tĩnh mịch canh thâu gợi nỗi buồn Con đò khua nhẹ giấc mơ buông Chênh vênh mái nhớ trôi bờ mộng Lặng lẽ hồn mong khuất nẻo nguồn Nhặt chút tình xưa hong gió nhạt Gom vài hương cũ nhuộm trăng suông. Đêm về trăn trở lòng thao thức Khói quyện am trà lệ lại tuôn.