Đau thì đau vậy để mà (thơ)

19/10/201307:23(Xem: 19251)
Đau thì đau vậy để mà (thơ)
Vào bịnh viện nằm bên cửa sổ
Ở lầu tám nhìn xuống phố phường
Nhà cao xe cộ rộn ràng
Người vui mình thấy bẽ bàng làm sao!
Kiếp xưa tạo nghiệp thế nào
Bây giờ xui khiến phải vào nơi đây,
Bao nhiêu máy móc nhợ dây
Thuốc mê chờ sẵn chớ tay "mẹ hiền"
Bác sĩ, y tá như tiên
Dặn dò an ủi cho miềng yên tâm.
Ba giờ cặm cụi ân cần
Xuyên xương lấy tủy đau bầm tim gan,
Việc xong mình phải cảm ơn
Chờ ngày xét nghiệm ra đơn chửa lành.
Mạng người quả thật mỏng manh
Tai ương bịnh tật sẵn dành bên lưng,
Có chi sung sướng tưng bừng
Lợi danh rang buộc nữa chừng ra đi!
Về đâu trong cõi huyền vi
Sao không chuyển nghiệp niệm A Di Đà
Quyết tâm thoát khỏi ta bà
Về miền Cực Lạc ngồi tòa liên hoa...
Không còn chịu cảnh xót xa
Sanh, già,bịnh , chết..."không hoa" ích gì.
Thế Tôn mở lượng từ bi
Soi đường mở nẻo cho đi Về Nguồn....
Seattle, 17-10-2013. NK.

Có đau mới biết thương người
Ốm đau mới biết yêu đời tự do.
Vào nhà thương phải nằm co
Xác thân nhức nhối ai lo được nào.
Chưa đau tự đại tự cao
Tưởng mình khỏe mạnh, anh hào ai hơn?
Ngờ đâu thế sự vô thường
Tai ương bịnh khổ sẽ vương vào mình.
Đã mang lấy nghiệp chúng sinh
Sanh già bịnh chết hành trình phải qua,
Cảm thương số phận người ta
Thân là cát bụi xót xa phũ phàng,
Nghiệp duyên cấu tạo buộc ràng
Cuộc đời đâu có dễ dàng vô lo,
Buồn vui sướng khổ khôn dò
Gieo nhân hiện tại cơ đồ tương lai.
Nhân lành quả tốt không sai...
Seattle, 18-10-2013. NK.

Thay Nguyen Kim

" Đau thì đau vậy để mà
Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi.
Trải qua vô số kiếp rồi
Gây bao tội ác cho người khổ đau,
Chúng sinh đời sống như nhau
Đều muốn hạnh phúc bền lâu nhẹ nhàng,
Ai cũng muốn được vẻ vang
Thương mình bảo vệ họ hàng bà con
Lo nhà lo cửa áo cơm
Tranh danh đoạt lợi cho hơn mọi người,
Uống ăn tạo nghiệp ở đời
Bao nhiêu sinh vật rã rời thịt xương,
Tạo ra nổi khổ đoạn trường
Quên tình nhân đạo xót thương muôn loài.
Bây giờ tỉnh thức hiểu rồi
Vui lòng trả hết nợ đời cho xong,
Ăn chay niệm Phật một lòng
Hướng về cõi Tịnh cầu mong mọi người,
Thương nhau trao gởi nụ cười
Từ bi bình đẳng cho đời thêm vui...
NAMO A Di Đà Phật.
Seattle, 18-10-2013. NK.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/05/2024(Xem: 7751)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 6451)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11899)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 8326)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5492)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7872)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 6921)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 8096)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 15729)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.
20/05/2024(Xem: 8363)
nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông. ngươi lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối ngươi gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.