Tuyển tập 135

20/09/201214:06(Xem: 18198)
Tuyển tập 135

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 135 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1341 đến số 1350)

[email protected]

01.Đừng tan tro bụi tâm hồn

02.Biên Hòa - Chợ Quán xác xơ

03.Ai thương Thầy Chùa

04.Nhớ chuyện Vân Tiên

05.Giấc ngủ quê hương (*)

06.Như cánh chim bay

07.Vọng cố hương

08.Tiếng vọng núi rừng

09.Thương cội tùng già

10.Ai Vua, ai Cọp!

Đừng tan tro bụi tâm hồn

Trăng sao kia nhấp nháy giữalưng trời

Đom đóm nhỏ lập lòe soi đêmtối

Ai đánh động, khua thành đồngvách núi

Tiếng vô cùng lộng gió thétuy linh

Biển Đông trêu sóng Cá Kình

Trường Sơn cợt núi hỏi mìnhlà ai

Gập ghềnh biển rộng sông dài

Ôm bong bóng nước phơi đàisắt son

Sỏi đá kia xây xát dẫu haomòn

Đường trường xa vạn lý tri mãlực

Đèo heo hút chông chênh ngànđáy vực

Núi liền đồi khiếp đảm vạnsơn khê

Đã non, thì phải nặng thề

Đã nước, thì phải sắt thềcùng non

Nếu không, nào ngại mất còn

Cơ đồ lịch sử ra hồn gì đâu

Tang thương mới thấm biểu dâu

Bọt bèo mới thấm bờ lau đávàng

Đường nhựa nắng cháy chóichan

Mới thương đường đất cái quanthuở nào

Dù đi Bắc Đẩu, Nam Tào

Nhớ thương thôn dã trăng saoquê mình

Ngàn năm, trúc vẫn xinh xinh

Ngàn đời, tre vẫn thắm tìnhhương quê

Lối xưa còn đó, ai về

Đường xưa còn đó, lỗi thề chinhau

“Ra đi nhớ trước nhớ sau

Nhớ nhà mấy cột nhớ cau ấybuồng”

Ra đi nhớ nước nhớ nguồn

Nhớ cây nhớ cội nhớ vuôngchưa tròn

Lửa tàn còn chút sắt son

Đừng tan tro bụi tâm hồn ViệtNam.

Tháng 11 – 2009

Biên Hòa - Chợ Quán xác xơ!!!

Ngườita đại lộ thênh thang

Cònmình tiểu lộ bò càn lăn quay

Chặtchân chưa đã, chặt tay

Bôinhau chưa đã, xát mày trấu tro

Tưởngrằng bốn biển hải hồ

Nàongờ chết dí ao hồ vũng sâu

Ngườita đại lộ bắc cầu

Cònmình tiểu lộ bể đầu nhói tai

Thùngthình áo mão cân đai

Xongrồi ủm thủm nằm dài trùm chăn

Tâmcan đeo đá nặng oằn

Tựtình dằng vặc vết hằn không pha

Người ta bốn biển là nhà

Còn mình nhân ngã ta bà chưa thôi

Núi cao thương nhớ đỉnh đồi

Cội nguồn xa xót sông ngòi biển khơi

Cũngmang một kiếp trong đời

Màsao khô kiệt lở bồi không tan

Người ta đại lộ dọc ngang

Còn mình tiểu lộ bẽ bàng ngó nhau

Ngựa đau đày đọa con tàu

Trông qua xem lại một màu tiêu sơ

Tưởng rằng ngất ngưởng phất cờ

Nào ngờ lưng cọp vật vờ sởn gai

Người ta đại lộ đường dài

Còn mình tiểu lộ miệt mài trầm kha

Hình như chung một mái nhà

Mà sao sĩ nhục đẫy đà thế ni

Oan khiên nghiệp dĩ chứ gì

Tu tu rị rị lạ hì Tào Khê

Trần sa nhiễu loạn tứ bề

Một li không dứt đường về còn lâu

Người ta đại lộ dìu nhau

Còn mình tiểu lộ chì thau nhấn bùn

Thằng điên ngó lại thằng khùng

Biên Hòa - Chợ Quán lùng bùng ai hay

Biên Hòa - Chợ Quán khổ thay

Biên Hòa - Chợ Quán cho dày xác xơ!!!

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

Ai thương Thầy Chùa?

“Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời Dì ghẻ mà thương con chồng”

Mấy đời, ngoại đạo, quạ giòng

Hội hè, đình đám lòng vòng chao tương

Mấy đời tráo đấu cân lường

Mấy đời giảo hoạt mà thương Thầy chùa

Xôi chè, chuối oản, nó lùa

Xong rồi ngoảnh mặt, nó bừa ra tro

Mình thì ôm cái mặt mo

Co đầu, rút cổ, thụt giò, phỏng tay

Thế thời, thời thế xưa nay

Chính em chính chị xéo giày nát tan

Thế nhân, nhân thế bẽ bàng

Mấy ai thương cảm đầu tròn áo vuông

Kéo màn, hết cảnh, xong tuồng

Nhà chùa đóng cửa, hậu trường te tua

Mấy đời nắng biết thương mưa

Thầy chùa mới biết thương chùa mà thôi

Thiều Nguyên khuất núi nghiêng đồi

Thanh Minh hụt hẫng đứng ngồi sao yên

Vũng sâu nặng trĩu ưu phiền

Trong ngoài ập phủ đảo điên tư nghì

Mấy đời bạc bẽo thương chì

Ô hay cửa Phật từ bi thăng trầm

Mấy đời ớt hiểm rau răm

Trộn thêm rau đắng tỏi hành, xé môi

Uống nước, còn nuốt chưa trôi

Bừng bừng mặt mũi đã đời biết chưa???

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

Nhớ chuyện Vân Tiên

Ngồi chơi nhớ chuyện Vân Tiên

Cụ Đồ tên Chiểu của miền Bến Tre

Đâu cần ông Phán, ông Nghè

Mà sao thiên hạ học, nghe quá chừng

Cái thời Pháp thuộc vẫy vùng

Tay sai, bán nước ùn ùn lên mây

Cụ mù, dạy học qua ngày

Giữ gìn quốc thể, bọn Tây đừng hòng

Cơm rau, dưa muối cũng xong

Chức tước, danh vị, Cụ quăng ra đường

Hễ ai sỉ nhục quê hương

Cụ Đồ một chữ cái phường vong nhân

Hễ ai sỉ nhục quốc dân

Cụ Đồ một chữ ngu đần ô danh

Hễ ai vân cẩu tranh giành

Cụ Đồ một chữ Đỏ - Xanh trên đầu

Hễ ai nhân ảnh tham cầu

Cụ Đồ một chữ không trâu thì bò

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn hại đạo, mặc đồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn giảo hoạt, ném ngà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn nịnh hót, vất đồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn danh lợi, chửi mà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn thủ đắc, phất cờ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn bất chính, ném cà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn điếm nhục, quật mồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn nhân ngã, chết bà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn mục hạ, chết mồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn tán tận, hết đà chạy vô

Nhớ thương Đình Chiểu cụ Đồ

Trẻ con lớn nhỏ hoan hô dậy trời

Chia hai sinh hoạt vui chơi

Câu câu chữ chữ muôn lời thật hay

Nếu cần, đối đáp suốt ngày

Câu kia chữ nọ khéo bày dễ thương

Cụ Đồ nay đã mục xương

Mỗi khi nhớ Cụ, thắp hương niệm tình

Vân Tiên lục bát tài tình

Câu sáu câu tám bóng hình quyện nhau

Vân Tiên có trước có sau

Dù văn hay võ, làu làu Vân Tiên.

Tháng 11 – 2009

GIẤC NGỦ QUÊ HƯƠNG

Mười năm lẻ ta xa miền nước ngọt

Xa ruộng vườn ôm ấp bóngcây xanh

Dòng kênh nhỏ lục bìnhtrôi man mác

Khói lam hòa hơi thởquyện mái tranh

Miền đất sống những ngày ta khôn lớn

Cơm đồng quê hạt lúa chín mộng vàng

Công cha ta với tháng ngày tần tảo

Và mẹ hiền chín tháng đã cưu mang

Khơi mạch sống tươi màubên nương rẫy

Nước quê nghèo pha lẫn vịphèn chua

Tình đầm ấm bên trời xanhthơ ấu

Không tị hiềm ngoài lờinói phân bua

Trong hơi thở nghe tình thêm khắn khít

Gió thanh bình âm hưởng khúc dân ca

Đồng ruộng xanh cánh cò in trăng trắng

Nắng trên cành lau lách cũng thiết tha

Mười năm lẻ ta chưa vềquê cũ

So tuổi mình trong hiện tại mà thương

Cứ muốn nghe trong đời hơi thở cũ

Và một lần xin giấc ngủ quê hương.

LÊ NGUYÊN CHÂU

(bài này QH biết đãkhoảng 15 năm)

Như cánh chim bay

Đãmười năm xa quê hương biền biệt

Haimươi năm, còn gì nữa xa quê

Bamươi năm, thôi, nói nữa chi hè

Thắpđom đóm lập lòe soi viễn xứ

Tanhớ lắm, mái nhà tranh bếp lửa

Tathương lắm, tiếng tí tách củi khô

Bóngmẹ già chiều tối đợi con về

Rồicả nhà ấm no cơn đói lạnh

Tanhớ lắm, bác nông phu nặng gánh

Tathương lắm, dân quê vụ ngày mùa

Dướiđồng sâu, em cấy lúa đỡ mưa

Trênđồng cạn, anh tay cày chống nắng

Dânquê nghèo nhưng tình sâu nghĩa nặng

Tiếngtự tình vang xóm dưới thôn trên

Nơi chôn nhau, ta đâu biết mà quên

Nhưng núm rốn, mẹ cắt ra từ đó

Qua mười năm, tưởng rằng quên dần nhớ

Hai mươi năm, thêm chồng chất sao quên

Ba mươi năm, rong rêu phủ bên thềm

Gió hiu hắt mỗi đêm về vẫy gọi

Cõi trời quê phơi phương đài mòn mỏi

Chốn tha phương mờ mịt kiếp không nhà

Càng thương thêm tiếng nói của quê cha

Càng nhớ thêm tiếng tự tình đất mẹ

Cánh chim bay, dễ gì về tới tổ

Dù bay về, tổ cũ tìm đâu ra

Phảikhông chim sao vội vỗ bay xa

Nhanhđi nhé, kẻo hoàng hôn khuất núi!

Tháng11 – 2009

Từ bài Giấc ngủ quê hương của Lê NguyênChâu

do Thầy QH tặng, tôi viết bài này.

MặcGiang

Vọng cố hương

Taviết bài thơ vọng cố hương

Khixa mới biết kiếp tha phương

Quênhà một cõi trời cô đọng

Thămthẳm hồn đau nát đoạn trường

Nhữngai mang kiếp sống xa nhà

Mớithấu lòng thương hình bóng cha

Nhớmái quê nghèo nơi đất mẹ

Lá me chi lắm những la đà

Ve kêu não nuột mỗi trưa hè

Thương quá đi thôi, một tiếng Me

Nhớ quá đi thôi, tình phụ tử

Gập ghềnh sóng vỗ nước chìm khe

Khi xa mới thấu những tư lường

Sung sướng gì nghe tiếng cố hương

Lại bắt băng ngang tình cố quận

Một thương kéo nhớ đến ngàn thương

Nếu ai bỏ mất tiếng quê hương

Sống cũng thừa thôi kiếp mộng thường

Lưu lạc lung linh hồn nghĩa địa

Bụi mờ đan kín cỏ phơi sương

Ai ai cũng có một quê hương

Vẫn biết ra đi, biệt dặm trường

Chimchóc còn mong về tổ ấm

Làmngười ray rức vọng tơ vương

Nắmlên chút đất của quê cha

Nặngtrĩu trên tay bóng mẹ già

Mộtcõi trời quê tràn khối óc

Tronglòng sâu thẳm tiếng gia gia

Quêhương tôi viết, đừng nghe đau

Bạctrắng hoa cau, hỏi mấy màu

Vạndặm trường xa, hỏi mấy nhịp

Vànglên cát đá bãi nương dâu.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

Tiếng vọng núi rừng

Tađứng giữa rừng khuya khua gió núi

Tiếnguy linh vang vọng bốn phương trời

Hỡinúi rừng kỳ vĩ của ta ơi

Aiđánh đổ nổi thành đồng vách núi

Khiđêm đến, rùng rợn thêm bóng tối

Khingày lên, khiếp đảm thêm điệp trùng

Aivô đây, bé nhỏ giữa núi rừng

Bướctừng bước rụt rè trong kinh dị

Ngướcmỏi ót chưa qua đầu đỉnh núi

Cúimỏi cổ chưa nhìn hết hố sâu

Lạicòn đèo, còn dốc nữa, ôi thôi

Đừnggiỡn mặt nghe, hỡi thế nhân bé bỏng

Trờicòn sợ mỗi đông về giá lạnh

Đấtcòn kinh mỗi hạ đến khô khan

Tímcho tím lòng, tím ngắt thu sang

Xuânmỉm nụ, cho trần gian dễ thở

Tộinghiệp không, hỡi những ai Thế Lữ

Mộtly sơn cả kiếp nhớ thương rừng

Nhớđồi non nghiêng vách núi điệp trùng

Háttrăng sao lộng ngân hà xao quyến

Vũtrụ kia, một khi ta lên tiếng

Tiếngvang rền đẩy nhịp kéo nhau đi

Khuathanh âm ngân vọng đến kiêu kỳ

Chorừng núi thêm uy linh cao cả.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

Thương Cội Tùng Già

Thươngthay cho cội tùng già

Ngồitrơ gốc cội giữa nhà trần gian

Nhìnra lối dọc đường ngang

Trôngvào bốn vách khép màn đóng khung

Tùngơi tùng hỡi là tùng

Báchơi là bách cùng chung phận nầy

Nghetùng ngất ngưởng trời mây

Nàohay một cõi niềm tây ngỡ ngàng

Nghebách vượt bóng thời gian

Nàohay phớt gió mây ngàn thế thôi

Đượcmang tiếng quý trong đời

Bốnmùa chết đứng chịu trời ai hay

Nóira xấu mặt hổ mày

Âmthầm heo hút nỗi này tình kia

Buồntrông cánh nhạn chiều về

Chimhồng bạt gió tứ bề xa bay

Cộitùng một gốc khô cây

Đấttrơ đá cuội xát xây thân tàn

Caochi, cho lắm phong trần

Trọngchi, cho lắm cơ cần tim đau

Xanhxanh cũng chỉ một màu

Cõicằn cũng chỉ bàu nhàu bèo mây

Cộitùng trông bách thương thay

Thếgian ai muốn thân nầy tặng cho.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

Ai vua, ai cọp !

Tacó nghe câu Một rừng không hai cọp

Thếmới gọi là Chúa tể sơn lâm

Đểcho núi rừng huyền bí uyên thâm

Tăngkỳ vĩ giữa đất trời cao rộng

Cónhững khi gầm gừ, vươn vai, thét rống

Cónhững khi lầm lũi, khép kín, âm u

Chorừng sâu thêm hun hút mịt mù

Chonúi thẳm thêm cao kỳ rùng rợn

Nghetiếng cọp, ai mà không phát ớn

Giữanúi rừng, ai không khiếp uy linh

Cóbiết đâu, cọp cô độc một mình

Cảđêm ngày trầm ngâm vua một cõi

Lỡsinh ra, biết làm sao thoát khỏi

Sungsướng gì mang tiếng gọi sơn lâm

Chúagì chúa, chỉ có chúa âm thầm

Sốngthui thủi một mình trong cô độc

Tacó nghe câu Gần vua như gần cọp

Vuadễ gì gần gũi với dân thường

Cọpdễ gì bầu bạn khách tương lân

Tiếngthì có nhưng làm sao có miếng

Lỡlàm vua, nên cân đai chịu trận

Lỡlàm cọp nên khoác bộ rằn ri

Lộtxác ra vốn thật chẳng có gì

Cũngmột đống bầy nhầy khốc khô lở lói

Vuagì mà vua, cọp gì mà cọp

Biếtbao nhiêu ông vua, thèm cuộc đời dân giã quá đi thôi

Biếtbao nhiêu con cọp, xót xa cho thân phận núi đồi

Aicó hiểu, và ai không có hiểu???

Tháng11 – 2009

Mặc Giang

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/04/2021(Xem: 20007)
Ai đã từng làm bạn với Lưu Linh, một anh chàng uống rượu như hũ chìm trong các điển tích thơ văn? Ai đã từng làm “thơ say“ truyền cảm xúc cho những người chưa từng biết uống rượu ? Kể ra chắc nhiều vô số! Nhưng siêu đẳng vẫn là thi sĩ họ Vũ tên gọi Hoàng Chương với bài thơ say bất hủ, chỉ cần đọc lên hai câu là đã thấy tinh tú quay cuồng rồi: Em ơi, lửa tắt bình khô rượu. Đời vắng em rồi... say với ai?
10/04/2021(Xem: 9159)
Kính bạch Thầy , bài trình pháp có quên 4 câu thư pháp về chữ Tâm của Thầy đọc thật hay ... Con chợt nghĩ ra bài thơ sau để bổ túc Nghe pháp thoại hết hiểu lầm .. Tâm và Tri Giác ! Giúp rõ ràng phân biệt đâu vọng, đâu chân ! Nhiều câu thơ thâm thuý ...đã xuất thần Kính ghi lại ... mời tri âm tri kỷ thưởng thức : “ Chữ Tâm độc tự thế mà hay Thành bại nên hư bởi chữ này Tuổi trẻ gắng lên ... Già cố giữ Cuộc đời gói gọn cả vào đây “
10/04/2021(Xem: 8187)
Giữa canh tư ngồi thu mình yên lắng, Vạn vật chung quanh ...dường như có linh hồn? Thắp ngọn nến hồng, lung linh tiếng vô ngôn Thông cảm cho phận người Canh cô, Mậu quả!
07/04/2021(Xem: 14052)
Nghe tiếng chim Cu phương trời viễn xứ Chạnh lòng ta miền cố xứ xa xôi ! Áo vai mỏng, gót mòn đời lữ thứ, Nẽo mây ngàn còn đọng bóng chiều trôi.
04/04/2021(Xem: 11355)
Theo Kinh Bi Hoa, tiền thân của Bồ Tát Phổ Hiền là Thái tử Năng Đà Nô, con thứ tư của Vua Vô Tránh Niệm. Nghe lời phụ vương, Thái tử phát tâm cúng dường Đức Phật Bảo Tạng cùng chư Tăng trong ba tháng An cư kiết Hạ. Quan đại thần là Bảo Hải mới khuyên Thái tử hồi hướng công đức về đạo Vô Thượng Bồ Đề, cầu thành Phật hơn là phước báu hữu lậu nhân thiên. Thái tử nghe lời và trước Đức Phật Bảo Tạng, đã phát nguyện hồi hướng Đạo Vô Thượng Chánh Giác, phát Bồ Đề tâm, tu tập vô lượng hạnh nguyện Bồ Tát mà giáo hóa mọi loài chúng sanh, cầu chứng ngôi Phật đạo và nguyện đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm, bao nhiêu những sự tốt đẹp và sự giáo hóa chúng sanh đều y như thế giới của Phổ Hiền Như Lai.
04/04/2021(Xem: 7746)
Sống giữa dương trần tựa chốn tiên, Thênh thang chẳng vướng dạ an ghiền. Sáng lên Đường luật vui bằng hữu, Chiều xuống bồ đoàn tĩnh chút duyên. Được thế cơ may đừng để cạn, Hờn chi phận mỏng phải mang phiền. Xuân qua hạ đến thời thay đổi, Hiểu rõ từng ngày giảm thụy miên. (*)
03/04/2021(Xem: 11467)
Quán Thế Âm Bồ Tát Chánh Pháp Minh Như Lai Phụ tá Di Đà Phật Cõi Cực Lạc phương Tây
02/04/2021(Xem: 8007)
Dòng thời gian! Kính bạch Thầy , tháng tư lại về (nhất là ngày 2/4 năm nào ) được đi hành hương Japan, Korea, Taiwan 16 ngày chung với các bạn của đạo tràng Quảng Đức lần đầu tiên . Kỷ niệm khó quên ....nhưng năm nay chuyện tương lai khó đoán ...nên con có bài thơ này kính dâng Thầy như gọi là tri ân cho sự thuận duyên của Pháp và Kính tặng tất cả những bạn đã đồng hành chung ... Bốn ngày lễ kéo dài mùa Phục Sinh lại đến ! Dòng thời gian lặng lẽ cứ trôi nhanh Hơn một năm ...kinh tế thế giới đóng khoanh Vì hậu quả đại dịch ...phong tỏa mở rồi bế!
01/04/2021(Xem: 18670)
Bài chúc Tết của NS Hoài Linh gây xôn xao MXH: Tự làm thơ hơn 7000 chữ, nhắc đủ 63 tỉnh thành với kiến thức sử địa quá uyên thâm! Trong dịp đầu năm mới, đông đảo các nghệ sĩ trong showbiz Việt đã gửi những lời chúc bình an, sức khoẻ đến với người hâm mộ. Thế nhưng ấn tượng và được netizen chia sẻ nhiều nhất chính là bài thơ chúc Tết được đầu tư và vô cùng sáng tạo của NS Hoài Linh. Ngoài tài làm thơ, NS Hoài Linh còn chứng minh có kiến thức lịch sử và địa lý uyên thâm khi chúc Tết theo đặc trưng từng tỉnh thành ở Việt Nam. Từ những thành phố lớn, đến vùng núi xa xôi, loạt danh lam thắng cảnh, lịch sử thành lập hay đặc nét riêng vùng miền đều được NS Hoài Linh đưa vào bài thơ mang tên Chúc Xuân một cách tài tình. Ngay lập tức, màn chúc Tết có tâm nhất Vbiz của NS Hoài Linh được người hâm mộ "thả tim" và chia sẻ rầm rộ trên MXH. Sau hơn 1 giờ đăng tải, bài thơ chúc Tết hơn 7000 chữ và gần 500 câu của NS Hoài Linh đã nhận được 86 nghìn lượt yêu thích, hàng chục nghìn bình lu
30/03/2021(Xem: 7929)
Lá rụng bao mùa vẫn thấy thê! Mẹ ơi! Sao lặng mãi chưa về! Ra đi biền biệt lời không để, Ở lại u buồn cảnh cũng lê.