Tuyển tập 13

28/11/201113:14(Xem: 18245)
Tuyển tập 13

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 13

(Từ bài số 121 đến số 130)

[email protected]

Loayhoay cho hết một ngày 121

Tôingười tài xế tắc xi 122

Nươngthân quán trọ, cuộc chơi vô cùng 123

Tôithương 124

Tôichỉ là tôi 125

Tacòn nhớ ta 126

Tạ từ, chưa vẹn tình quê ! 127

Xin nguyện làm người Nước Việt Nam 128

Non nước Việt Nam, non nước tôi 129

Miền Bắc quê hương tôi-1 130

Loay Hoay, Cho Hết Một Ngày

Tháng6-2004

Loay hoay cho hết một ngày

Mộtngày đã hết loay hoay vẫn còn

Ngay từ tấm bé tí hon

Đếntrăm tuổi hạc cũng còn loay hoay

Than thầm trách lẫn thương thay

Cànglay lắt lẻo càng quay vật vờ

Lay qua, lay lại mệt khờ

Quayquanh, quay quẩn xác xơ thân tàn

Cái gánh, cái quảy, cái mang

Cáinai, cái xách, cái quàng phiêu linh

Cho dày cái nhục, cái vinh

Chomo cái đáy phù sinh phong trần

Nhân gian nào phải riêng phần

Trầngian nào phải lựa lần riêng ai

Sự đời gọt, giũa, dùi, mài

Cuộcđời thưng, thảy, dầu dai, dãi dầu

Buồn trông nước chảy qua cầu

Biểndâu khéo vẽ sắc màu tang thương

Cho mềm cát bụi phong sương

Chotan sỏi đá bên đường vỡ toang

Loay hoay như nước sóng cồn

Đêmdài đã hết sóng cồn còn lay

Mờ đông đánh động ban ngày

Hoànghôn phủ xuống còn lay sóng cồn

Vì đời, thêm một vết son

Cònhơn ủ dột mỏi mòn mà chi

Trần gian một bến ngại gì

Nhângian một cõi ngại gì trần gian

Loay hoay cũng thể mây ngàn

Khônglay cũng thể mây ngàn bay bay

Có ta, cũng hết một ngày

Khôngta, cũng hết một ngày loay hoay

Cuộc đời, như thế, ai hay !!!

Tôi Người Tài Xế Tắc Xi

Tháng 6-2004

Tôi người tài xế tắc xi

Muốnđi đâu đó, mời đi, xe này

Tắc xi tôi chạy suốt ngày

Phảichăng giá cả tỏ bày thiệt hơn

Đường xa chớ ngại mắc òm

Đườnggần kiếm chút tiền còm đổ xăng

Xe tôi, bốn bánh chạy lăn

Chỉtrừ bến đậu, gối khăn, đi về

Bao năm lăn lộn trong nghề

Đườngnào cũng biết chẳng chê đường nào

Đường đi đến tận cửa ô

Đườngra bến cảng, đường vô nội thành

Đường này mấy khúc vòng quanh

Đườngkia mấy đoạn tròng trành lao chao

Đường trần cũng chẳng có sao

Đườngtrơ cát bụi ai nào làm ngơ

Đường sáng đường tối đường mờ

Đườngmong khách đợi, đường chờ khách đi

Có người, tôi lấy làm vì

Cóngười, chẳng lấy, còn xì hầu bao

Người sang, tôi chẳng tơ hào

Ngườicùng, chở giúp, lựa nào mấy ai

Giùm cho chút nữa bác tài

Giùm cho chút nữa, một mai mới là

Đường đời vạn nẻo còn xa

Trường đời muôn lối, ai qua muôn trùng

Tắc xi,tôi chạy khắp vùng

Khắp phường, khắp phố, ai dùng tắc xi

Đườngnào tôi cũng chạy đi

Đường nào cũng chạy chẳng khi đường nào

Thoángtrông thấy khách vẫy chào

Tôi quành xe lại, thưa nào, đi đâu

Đời tôiđâu có đâu mâu

Chẳng vòng quanh lộn, chẳng câu thêm giờ

Chẳng kỳgiá cả vu vơ

Chẳng kèo khó dễ, ỡm ờ thiệt hơn

Đừnggieo chi nỗi oán hờn

Đừng gây đãi bạc khinh lờn tắc xi

Người tacần cấp mới đi

Người ta cần kíp, mới đi với mình

Ở đờilương thiện, mới vinh

Ở đời trọng nghĩa chân tình, mới quang

Đườngđi, cần đến bên đàng

Đường đi không đến, ai màng tắc xi

Đườngđi, xin rước khách đi

Đường về, xin đón, có chi ngại ngùng

Trần gian, một bến tương dung

Nhângian, một cõi vẫy vùng trần gian

Đường đời lắm nẻo dọc ngang

Ởsao cho phải, chẳng sàn lựa ai

Tắc xi, tôi đó, còn dài

Mộtđời tận tụy, miệt mài tắc xi.

Nương Thân Quán Trọ, Cuộc Chơi Vô Cùng !!!

Tháng7-2004

Cómột hôm, tôi ngồi yên, như như bất động

Khôngnhúc nhích, mắt nhắm hờ, đếm từng hơi thở vào ra

Lụclại trong tâm tư những quá khứ đã qua

Trítưởng đưa tôi đi

Đếnnhững nơi tôi đã đi

Vàđi những nơi tôi chưa tới

Tâmtrí ơi, ta nói ngươi nghe, ngươi thật là dịu vợi

Ngươitinh khôn, nhanh nhẩu đến tuyệt vời

Talặng yên, cùng ngươi, không nói một lời

Nhưngngươi cùng ta, có mặt khắp nơi nơi

Tậnngằn mé, vượt qua, không biên giới

Diễntrạng muôn trùng, ngươi lên tiếng gọi

Quákhứ đã qua, trọn cõi đi về

Hiệntại hôm nay, không hẹn không thề

Tươnglai sắp tới, cần chi định hướng

Tôigõ cửa trước muôn ngàn ảnh tượng

Đốicảnh nào rồi cũng đi qua

Bướcdừng chân đâu phải là nhà

Tôichỉ là nét chấm phá của ba thời gian, nương mình quán trọ

Vũtrụ mênh mông, tôi chưa từng có

Cànkhôn vô tận, tôi chẳng lìa xa

Lặngyên, tịch vắng, như những nấm mồ ma

Cònphưởng phất chút hình hài tôi đó

Từngkiếp đã qua, cơ hồ không rõ

Mộtkiếp này thôi, chợt có chợt không

Nghegì từ cõi trống không

Nghegì từ cõi mênh mông chưa về

Mìnhtôi, tỉnh tựa như mê

Mênhmông một cõi, tứ bề mênh mông

Đưatay nắm bắt trống không

Vươnghình cát bụi cũng đồng thế thôi

Khóilan, mờ tỏa lưng đồi

Sươngsa góc biển, sóng nhồi nhấp nhô

Tửsinh từng kiếp, ô hô

Trầngian mời gọi, đội mồ đứng lên

Vọngvang từ tận đầu ghềnh

Reocùng nhân thế thênh thênh giữa trời

Chohay cõi mộng trong đời

Tửsinh như những cuộc chơi vô cùng !!!

Tôi Thương

Tháng7-2004

Tôithương bác nông phu, giữa đồng xanh lúa nắng

Tôithương em bé mục đồng, trên đường vắng nghêu ngao

Tôithương cô thôn nữ giặt áo cạnh bờ ao

Tôithương bóng mẹ già, bên mái nhà tranh vợn khói

Tôithương em bé học trò, những buổi tan trường đứng đợi

Tôithương cô nữ sinh, tà áo trắng bay bay

Tôithương anh phế binh, lê lết qua ngày

Tôithương người góa phụ, đượm sầu màu hoa trắng

Tôithương người dân quê, trải cuộc đời mưa nắng

Tôithương những người nghèo, mua gánh bán bưng

Tôithương người dân phu, mỏi gối còng lưng

Tôithương người di dân, khẩn hoang xây cuộc sống

Tôithương những xóm nghèo, giữa đầm lầy nước đọng

Tôithương những phố phường, ngất ngưởng vươn cao

Tôithương người lịch thiệp, ăn nói thanh tao

Tôithương người khốn khó, nhưng sống đời chân thật

Tôithương em bé nghèo, vùi tuổi thơ lây lất

Tôithương người bần cùng, lặn lội mua bán ve chai

Tôithương người chật vật, kiếm sống từng ngày

Tôithương người đổ sức cần lao, không đầy ba bữa gạo

Tôithương những trại mồ côi, một năm, may ra thêm một bộ quần áo

Tôithương những trại cùi, nặng mùi lở lói, tanh hôi

Tôithương những trung tâm khuyết tật, ngất ngưỡng, nằm, ngồi

Tôithương những người điên, vùi tấm thân giữa đời phiêu đãng

Tôithương giới kinh thương, trải những khi vò đầu, bóp trán

Tôithương giới tiểu thương, quần quật từ sáng đến khuya

Tôithương công nhân viên, mòn sức lực nọ kia

Tôithương người giáo chức, lao tâm với chồng trang sách cũ

Tôithương những chính nhân, giữa chính trường thác lũ

Tôithương người quân nhân, đem xương máu nhuộm sa trường

Tôithương người tàn tạ cuộc đời tục lụy phấn hương

Tôithương các em, lỡ bước phiêu bồng lây thuốc trắng

Tôithương cho những ai, đọa đày lầm than cay đắng

Tôithương cho những ai, đôi lần may mắn thành công

Tôithương quê tôi, bên cạnh dòng sông, mưa nắng ruộng đồng

Tôithương nước tôi, mảnh đất hình cong, đã dài lịch sử

Tôithương và tôi thương. Còn, và còn nhiều nữa chứ

Bởitình thương vô bến, nên biết nói sao cùng

Hỡingười nhân gian hòa tiếng gọi kêu chung

Hãytrang trải tình thương cho vơi lòng nhân thế !!!

Tôi Chỉ LàTôi

Tháng 7-2004

Tôi chỉ là mây bay bốn phương

Gom trong hơi nước để lo lường

Một mai đâu đó trời khô nắng

Đổ những cơn mưa mới tỏ tường

Tôi chỉ là chim bay khắp nơi

Hát ca chim chíp dẫu không lời

Tiếngca thanh thoát reo nhân thế

Hòalẫn tiếng chim ca hát chơi

Tôichỉ đem hong ánh nắng vàng

Đểmang nắng ấm rải thênh thang

Gởiđi khắp chốn từng tia nắng

Chotrọn từng ngày sống chứa chan

Tôigọi hoàng hôn báo nắng chiều

Đêmvề đang đợi bóng cô liêu

Ngàytàn bương sống đà mòn mỏi

Đêmđến vơi đi sức phỉ nhiều

Tôichỉ là viên gạch lót đường

Lấpđi những đổ nát tang thương

Chođời bình thản thôi lồi lõm

Thânthiện cho nhau bớt chán chường

Tôichỉ là một hạt cát thôi

Cùngchung cát đá góp cho đời

Dựngxây ý mỹ hòa chân thiện

Đừngbỉ dè nhau những đãi bôi

Tôihát vang lên giữa núi rừng

Rừngkhua núi động nhạc tưng bừng

Giólay rải khắp thềm cây cỏ

Sứcsống lan đi khúc nhạc rừng.

Ta Còn NhớTa !

Tháng 7 - 2004

Năm mươi năm trong cõi đời

Năm mươi năm nữa ai người nhớ ta

Trầngian đâu chẳng là nhà

Nhân gian đâu chẳng là ta với mình

Nhớ từcất bước tử sinh

Riêng ta nguyên vẹn bóng hình này thôi

Dù chocát đá lở bồi

Dù cho bèo bọt nổi trôi muôn trùng

Ta luônhiện hữu vô cùng

Năm mươi năm đã bước chung trong đời

Năm mươinăm nữa đầy vơi

Mịt mờ nhân ảnh trùng khơi mịt mờ

Nửa đờinhư một giấc mơ

Trăng soi đáy nước bóng chờ đầu non

Đườngxưa rêu phủ lối mòn

Hong sương giọt nắng có còn gì không

Lặng yênmột cõi trống không

Riêng ta một cõi nụ hồng điểm son

Nghiêngnghiêng ánh ngọc chưa tròn

Lung linh châu tỏa sắc mòn chưa pha

Nửa đờiphiêu lảng đi qua

Nửa đời đứng lại còn ta với mình

Ta xinlưu lại bóng hình

Một mai dù có tử sinh đôi bờ

Thời gian còn đó, câu thơ

Khônggian còn đó, trăng mờ điểm sương

Chiều tà nắng rọi tơ vương

Rángchiều ửng mộng trên đường tầm không

Mênh mang về với mênh mông

Từtrong huyễn ảo, nụ hồng điểm son

Hư vô, nào có mất còn

Hỏi ta ta nhớ, ta còn nhớ ta !!!

Tạ Từ, ChưaVẹn Tình Quê !

Tháng 7 - 2004

Tạ từ, chưa vẹn tình quê

Tôi mang một chút bốn bề tôi đi

Mười nămcòn lại được gì

Hai mươi năm nữa, thôi thì thời gian

Tôi nghenằng nặng âm vang

Bếp hồng khói quyện bên hàng tre xanh

Có con chim nhỏ hoàng oanh

Líulo tiếng hát trên cành thùy dương

Tôi mang tiếng hát lên đường

Tiếngkêu tình tự vương vương bên lòng

Nước đi đi mãi theo dòng

Noncao cao mãi chờ mong chưa về

Nước đi chưa vẹn câu thề

Tôiđi chưa vẹn tình quê tạ từ

Phần ba thế kỷ đã dư

Nontrông bến nước lắc lư ngày về

Thái Bình ngóng đợi sơn khê

TrườngSơn lan tỏa, vỗ về biển đông

Núi cao, gối tựa non sông

Sôngsâu in bóng, non bồng núi cao

Ba mươi năm những đưa vèo

Thờigian đếm mãi đẳng đeo chạnh lòng

Trời quê cô đọng chờ mong

Tìnhquê cô đọng theo dòng thời gian

Nỗi niềm réo rắc mênh mang !!!

Xin Nguyện Làm người Nước Việt Nam

Tháng7 - 2004

Tôichỉ là người nước Việt Nam

Ngànnăm tọa thị tại phương nam

Đôngtây thầm bảo cùng phương bắc

Nểmặt phi thường nước Việt Nam

Tôichỉ là người nước Việt thôi

Nămngàn năm trước đến nay rồi

Núisông một dãy liền sông núi

Lấpbiển dời non, chẳng đổi dời

ViệtNamtổ quốc quê hương tôi

Thờithế thế thời dẫu đổi ngôi

Lịchsử năm ngàn không biến đổi

Truyềntrao thế hệ mãi tô bồi

Chữ“S” cong cong vịnh cơ đồ

MiềnBắc khai nguyên thuở dựng cờ

Lầnkéo về Nam,Trung chính giữa

TìnhNam Trung Bắc đẹp như mơ

Kiếpsau nếu có được làm người

Tiếngkhóc quên đi cất tiếng cười

Nởnụ cười vang thay tiếng khóc

Chongười nước Việt mãi xinh tươi

Ngướcmặt ngẩng đầu sống dọc ngang

Chohay con cháu giống da vàng

Kiếpsau nếu được làm người nữa

Xinnguyện làm người nước Việt Nam.

Non NướcViệt Nam, Non Nước Tôi

Tháng 7 - 2004

Từ thuở Long Quân tuyên phất cờ

Trăm con một bọc mẹ Âu Cơ

Hùng Vương mở nước con giữ nước

Chữ“S” hình cong vững bến bờ

Tổquốc Việt Namthật mến yêu

Cầutre lắt lẻo nhịp cầu kiều

Đòngang đò dọc non liền nước

Cẩmtú giang sơn thật mỹ miều

Quêhương một dãy kết ba miền

Sôngnúi muôn đời của Tổ Tiên

Uốngnước nhớ nguồn cây nhớ cội

Ngànnăm rạng rỡ giống Rồng Tiên

Từngàn năm trước đến ngàn sau

Tuếnguyệt phong sương dẫu đổi màu

Máuđỏ da vàng không biến đổi

ViệtNammuôn thuở mãi cho nhau

TừNam Quan đến mũi Cà Mau

Non nước nước non quyện một màu

Đồi núi đồng bằng ra biển cả

Kết tinh thành nước Việt minh châu

Non nước Việt Nam non nước tôi

Nước non non nước bốn phương trời

Nước non vang vọng hồn non nước

Non nước này là non nước tôi.

Miền BắcQuê Hương Tôi – 1

Tháng 7 - 2004

Miền Bắc quê tôi nước Việt Nam

Cái nôi dân tộc năm ngàn năm

Tôi đi khắp phố phường Hà Nội

Phảng phất hồn thiêng thán phục thầm

Miền Bắc quê hương nước Việt này

Ngàn xưa lưu lại đến hôm nay

Tôi đi lên ải nhìn non nước

Đến tận ngàn sau chẳng đổi thay

Nhớ thuở bình mông nhớ thuở nào

ThăngLong hoài cổ nhớ làm sao

Xưanay tình tự còn vang bóng

MiềnBắc khai nguyên tự thuở nào

MiềnBắc quê tôi đó một miền

Phầnba sắc thắm núi hồn thiêng

MiềnNamkết lại Miền Trung nữa

Đấtnước ba miền của Tổ Tiên

Quêhương Miền Bắc của tôi ơi

Cảnhcũ người xưa vật đổi dời

Bãibiển nương dâu dù biến đổi

Quêhương ta đó giữ muôn đời

Nhớvề Miền Bắc quê hương tôi

Khóiquyện bay bay nhớ núi đồi

SôngThái sông Hồng con sóng nước

Nhắcnhau từng thế hệ em tôi.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/04/2021(Xem: 20007)
Ai đã từng làm bạn với Lưu Linh, một anh chàng uống rượu như hũ chìm trong các điển tích thơ văn? Ai đã từng làm “thơ say“ truyền cảm xúc cho những người chưa từng biết uống rượu ? Kể ra chắc nhiều vô số! Nhưng siêu đẳng vẫn là thi sĩ họ Vũ tên gọi Hoàng Chương với bài thơ say bất hủ, chỉ cần đọc lên hai câu là đã thấy tinh tú quay cuồng rồi: Em ơi, lửa tắt bình khô rượu. Đời vắng em rồi... say với ai?
10/04/2021(Xem: 9159)
Kính bạch Thầy , bài trình pháp có quên 4 câu thư pháp về chữ Tâm của Thầy đọc thật hay ... Con chợt nghĩ ra bài thơ sau để bổ túc Nghe pháp thoại hết hiểu lầm .. Tâm và Tri Giác ! Giúp rõ ràng phân biệt đâu vọng, đâu chân ! Nhiều câu thơ thâm thuý ...đã xuất thần Kính ghi lại ... mời tri âm tri kỷ thưởng thức : “ Chữ Tâm độc tự thế mà hay Thành bại nên hư bởi chữ này Tuổi trẻ gắng lên ... Già cố giữ Cuộc đời gói gọn cả vào đây “
10/04/2021(Xem: 8199)
Giữa canh tư ngồi thu mình yên lắng, Vạn vật chung quanh ...dường như có linh hồn? Thắp ngọn nến hồng, lung linh tiếng vô ngôn Thông cảm cho phận người Canh cô, Mậu quả!
07/04/2021(Xem: 14053)
Nghe tiếng chim Cu phương trời viễn xứ Chạnh lòng ta miền cố xứ xa xôi ! Áo vai mỏng, gót mòn đời lữ thứ, Nẽo mây ngàn còn đọng bóng chiều trôi.
04/04/2021(Xem: 11360)
Theo Kinh Bi Hoa, tiền thân của Bồ Tát Phổ Hiền là Thái tử Năng Đà Nô, con thứ tư của Vua Vô Tránh Niệm. Nghe lời phụ vương, Thái tử phát tâm cúng dường Đức Phật Bảo Tạng cùng chư Tăng trong ba tháng An cư kiết Hạ. Quan đại thần là Bảo Hải mới khuyên Thái tử hồi hướng công đức về đạo Vô Thượng Bồ Đề, cầu thành Phật hơn là phước báu hữu lậu nhân thiên. Thái tử nghe lời và trước Đức Phật Bảo Tạng, đã phát nguyện hồi hướng Đạo Vô Thượng Chánh Giác, phát Bồ Đề tâm, tu tập vô lượng hạnh nguyện Bồ Tát mà giáo hóa mọi loài chúng sanh, cầu chứng ngôi Phật đạo và nguyện đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm, bao nhiêu những sự tốt đẹp và sự giáo hóa chúng sanh đều y như thế giới của Phổ Hiền Như Lai.
04/04/2021(Xem: 7769)
Sống giữa dương trần tựa chốn tiên, Thênh thang chẳng vướng dạ an ghiền. Sáng lên Đường luật vui bằng hữu, Chiều xuống bồ đoàn tĩnh chút duyên. Được thế cơ may đừng để cạn, Hờn chi phận mỏng phải mang phiền. Xuân qua hạ đến thời thay đổi, Hiểu rõ từng ngày giảm thụy miên. (*)
03/04/2021(Xem: 11467)
Quán Thế Âm Bồ Tát Chánh Pháp Minh Như Lai Phụ tá Di Đà Phật Cõi Cực Lạc phương Tây
02/04/2021(Xem: 8030)
Dòng thời gian! Kính bạch Thầy , tháng tư lại về (nhất là ngày 2/4 năm nào ) được đi hành hương Japan, Korea, Taiwan 16 ngày chung với các bạn của đạo tràng Quảng Đức lần đầu tiên . Kỷ niệm khó quên ....nhưng năm nay chuyện tương lai khó đoán ...nên con có bài thơ này kính dâng Thầy như gọi là tri ân cho sự thuận duyên của Pháp và Kính tặng tất cả những bạn đã đồng hành chung ... Bốn ngày lễ kéo dài mùa Phục Sinh lại đến ! Dòng thời gian lặng lẽ cứ trôi nhanh Hơn một năm ...kinh tế thế giới đóng khoanh Vì hậu quả đại dịch ...phong tỏa mở rồi bế!
01/04/2021(Xem: 18682)
Bài chúc Tết của NS Hoài Linh gây xôn xao MXH: Tự làm thơ hơn 7000 chữ, nhắc đủ 63 tỉnh thành với kiến thức sử địa quá uyên thâm! Trong dịp đầu năm mới, đông đảo các nghệ sĩ trong showbiz Việt đã gửi những lời chúc bình an, sức khoẻ đến với người hâm mộ. Thế nhưng ấn tượng và được netizen chia sẻ nhiều nhất chính là bài thơ chúc Tết được đầu tư và vô cùng sáng tạo của NS Hoài Linh. Ngoài tài làm thơ, NS Hoài Linh còn chứng minh có kiến thức lịch sử và địa lý uyên thâm khi chúc Tết theo đặc trưng từng tỉnh thành ở Việt Nam. Từ những thành phố lớn, đến vùng núi xa xôi, loạt danh lam thắng cảnh, lịch sử thành lập hay đặc nét riêng vùng miền đều được NS Hoài Linh đưa vào bài thơ mang tên Chúc Xuân một cách tài tình. Ngay lập tức, màn chúc Tết có tâm nhất Vbiz của NS Hoài Linh được người hâm mộ "thả tim" và chia sẻ rầm rộ trên MXH. Sau hơn 1 giờ đăng tải, bài thơ chúc Tết hơn 7000 chữ và gần 500 câu của NS Hoài Linh đã nhận được 86 nghìn lượt yêu thích, hàng chục nghìn bình lu
30/03/2021(Xem: 7961)
Lá rụng bao mùa vẫn thấy thê! Mẹ ơi! Sao lặng mãi chưa về! Ra đi biền biệt lời không để, Ở lại u buồn cảnh cũng lê.