Tuyển tập 61

28/11/201113:14(Xem: 18719)
Tuyển tập 61

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 61

(Từ bài số 601 đến số 610)

01. Nụ cười cho nhau 601

02. Tặng một cành hoa 602

03. Thanh âm ẩn hiện bóng hình 603

04. Gõ cửa vô thinh 604

05. Quy ẩn thế thôi ! 605

06. Điếu văn TT Chơn Kiến 606

07. Gõ cửa giọt không 608

08. Thương về Miền Trung 609

09. Cảm niệm HT Mãn Giác 610

10. Xin tiễn Thầy đi 612

Nụ cười cho nhau

Tháng 9-2006

Tôi bước đi từng bước phiêu du

Vén chân mây rẽ lối mịt mù

Nghe phong trần xác xơ gió núi

Cuối chân trời mở cửa thiên thu

Tôi bước đi từng bước lang thang

Nhặt hoang mơ đem rải lên ngàn

Nghe rong rêu cựa mình ngơ ngác

Khói tro tàn vờn vợn lan man

Tôi bước đi nhạc trỗi du dương

Hát vi vu trên mọi nẻo đường

Xóa tan đi điêu tàn thương tích

Người với người nói tiếng tình thương

Tôi bước đi lướt sóng trùng khơi

Sóng đẩy xô bèo bọt rã rời

Kiếp phù sinh biển trần than thở

Người thương người cho bớt lệ rơi

Nhân thế khổ đau nhiều

Đừng xéo dày chi nữa

Hãy bắt nhịp cầu kiều

Trao thân thiện tin yêu

Nhân thế cần tình người

Đừng hơn thua tranh chấp

Hãy cho nhau nụ cười

Và những đóa hoa tươi.

Tặng một cành hoa

Tháng 9-2006

Nắng lên cho ấm cuộc đời

Buồn đau thả nhẹ buông lơi

Gió reo lung linh khe lá

Ca vang tiếng hát thành lời

Trao nhau thân thiện nụ cười

Truyền đi lan tỏa nơi nơi

Không đâu sầu bi ai oán

Tin yêu chan chứa tình người

Sống sao cho đẹp tâm hồn

Đồng vàng thơm lúa trổ bông

Khổ người khổ mình chi thế

Có nghe giá buốt mùa đông

Cùng nhau cất bước lên đường

Cho nhau cuộc sống thanh lương

Khơi động tình thương mở cửa

Mở lòng từ ái thơm hương

Đan tay tặng một cành hoa

Thiên thư kết ngọc xây tòa

Phương đài ngàn sao lấp lánh

Khắp cùng hoàn vũ hoan ca.

Thanh âm ẩn hiện bóng hình

* Tháng 6 - 06 *

NụMai chúm chím nhoẻn lời

Xuân sang sẵn Hậu ở đời nào phai

HươngMai thơm ngát phương đài

Dấu tình lương Hậu hoa cài mến trâm

NétMai nhất điểm hồng tâm

Thiên kim vạn Hậu trăng ngàn dặm soi

VócMai óng ánh lưng đồi

Lung linh phúc Hậu sông ngòi biển đông

Nắng Mai phớt nhẹ nonbồng

Vút cao đỉnh Hậu chuông đồng ngân xa

GióMai nhè nhẹ thoáng qua

Hình vương ảnh Hậu khép hoa mỉm cười

MộtMai nhân Hậu ai người

Chín còn khó sánh, vẹn mười dễ sao

Mộtmai, Mai Hậu, thanh tao

Một mai, Mai Hậu, trúc đào trổ bông.

Gõ cửa vô thinh !

Tháng 9-2006

Phù sinh cát bụi mây hồng

Rong rêu đem vẽ tang bồng mà chi

Đan tâm trang trải tư nghì

Đan tay vá đắp có chi cũng đành

Kìa xem dấu ngọc tinh anh

Đem hong mây trắng trời xanh chơi cùng

Cong tròn ngửa úp nắp vung

Mở ra chấn động điệp trùng hư vô

Kình ngư bó chặt ao hồ

Lòng tong phe phảy bốn bề biển khơi

Cho hay con tạo lạ đời

Bày trò đày ải con người nhân gian

Lửa nung cho biết đá vàng

Trần ai cho biết tóc tang bụi hồng

Biển sâu sao cạn tấm lòng

Núi cao sao chắn mênh mang tâm hồn

Vút nhìn quá mấy càn khôn

Muôn ngàn tinh tú chờn vờn phía sau

Vút nhìn quá mấy tinh cầu

Thiên la vạn tượng gối đầu giọt sương

Sá chi một chút đoạn trường

Biển dâu sóng vỗ tang thương gập ghình

Ơ hờ gõ cửa vô thinh

Nhìn cho thẩm thấu, giật mình, ố ô !!!

Quy ẩn, thế thôi !

Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhauthường nói

“mình có bạn rồi” dù chỉ trong một thời gian rấtngắn.

Khi Thầy và tôi cách biệt,

thỉnh thoảng còn gọi điện thoại thăm nhau.

Hôm nay Thầy đã đi rồi

Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn

Ai đem lay ánh trăng vàng

Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh

Vô thường khép mở tử sinh

Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay

Bảo rằng, bản thể xưa nay

Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi

Bảo rằng, diệu lý huyền vi

Sao còn nhân ảnh đường đi lối về

Đôi bờ sóng vỗ giác mê

Mười phương còn hỏi tứ bề, lạ chưa

Vẽ chơi giọt nắng đỡ mưa

Bay bay sương gió đong đưa đầu cành

Nếu không, vũ trụ vắng tanh

Hư vô trống rỗng treo mành nguyên sơ

Thầy đi, tinh tú lững lờ

Tôi còn, dấu nét tình cờ khứ lai

Thầy đi, lối cỏ hoa cài

Tôi còn, gợi nhớ, đếm vài lá rơi

Duyên còn, có mặt trong đời

Duyên không, quy ẩn cuộc đời, thế thôi

Hôm nay, thế núi lưng đồi

Ngày mai vắng bóng, biển khơi vô cùng.

Ngày 05-9-2006

Điếu Văn TT Chơn Kiến

Kính dâng Giác linh cố Thượng Tọa Thích Chơn Kiến,

Húy thượng Trừng hạ Lộc, hiệu Ấn Minh.

Kính bạch Giác linh cố Thượng Tọa

Trước Phật đài, chân thành xin bộc bạch đôi câu

Nhớ xưa mới năm nào

Một chim hạc hạ cánh lưng trời

Mang tên Đình Thung (Trung) xuống vùng biển, giỡn sóng trùng khơi

Tại Điền Đông, Diên Điền, Diên Khánh, Khánh Hòa, Việt Nam, làm quán trọ

Cõi trần gian giả tạm, nhưng đến có chỗ

Cõi chơn chơn hằng viễn, vốn sẵn là nhà

Ly thế, ly phiền, ly tam, từ ái, xuất gia

Mười tuổi đồng ấu bé thơ, pháp danh Trừng Lộc

Học đạo, tu hành với Bổn sư Minh Quang, Vạn Đức

Chuông mõ, kệ kinh với đệ huynh theo khắc, theo thì

Tại Giới đàn chùa Hòa Quang, xin thọ Sa di

Tại Giới đàn Hải Đức

Do Ngài đệ nhất Tăng Thống đàn đầu, xin thọ lại

Cũng Hải Đức, Nha Trang

Dưới, biển Đông, sóng trùng dương rì rào êm ái

Trên, Trường Sơn, gió núi rừng thanh thoát trời mây

Do Ngài Phúc Hộ làm Đàn Đầu, phước đức cao dày

Xin lãnh thọ tam y Tỳ kheo Bồ Tát giới

Để thấm nhuận nghĩa lý huyền vi, Tứ Thánh là con đường phải tới

Thượng Tọa xin cầu pháp với Ngài Hưng Từ, Pháp Hội, Bình Tuy

Khả đắc, khả đắc, bất khả tư nghì

Hòa thượng Tôn Sư ban cho hiệu Ấn Minh, đắc pháp

Kệ, Kệ minh sư, cúi đầu quy nạp

Bổn, bổn minh tâm, hàm tiếu vô thanh

“Đình Trung Ngô Thế tánh

Trừng Lộc pháp danh cao

Chơn Kiến bình tâm địa

Ấn Minh tức đạo giao”

Thế học, văn võ, nhu cương, mâu thuẫn, sĩ phu, tú tài Võ Tánh

Đạo học, tam thừa, giới đức, trụ trì, giáo dưỡng đệ tử, tông môn

Vạn Đức châu viên, Thiên Phú vẹn toàn

Khói lửa hai chiều, loang lổ lam nham

Huệ Minh trụ trì viên tịch, vốn tiêu sơ, lại thêm vẻ suy tàn

Không đành lòng nên đan tâm hứa khả, chấn tích trùng quang

Từ 1972 đến 1991,

tâm, lực, cưu mang ròng rã suốt 19 năm trường

Chùa Thiên Phú, tại Phú Vinh, Vĩnh Thạnh, Nha Trang

Thật hoành tráng, trang nghiêm, tăng nét huy hoàng cho Phạm Vũ

Tôn tượng Bổn Sư, hai thước rưỡi liên tòa, đẹp thạch trụ

Văn Thù, Phổ Hiền, tả hữu thật trang nhã, nét phù điêu

Trước điện, hai Ngài Hộ Pháp, Tiêu Diện, thêm vẻ nguyên siêu

Hậu điện, lại Đạt Ma Tổ Sư Bồ Đề, ẩn tàng pháp ấn

Nhằm xiển dương và làm sao cho đệ tử hai hàng tinh tấn

Thành lập đạo tràng nghiêm trì Diệu Pháp Liên Hoa

Soạn Nghi Thức Tụng Niệm như đá vàng chắt lọc tinh ba

Thường xuyên, hơn 500 đồ chúng chan hòa trì chuyên tu học

Lại lập Tuệ Tĩnh Đường,

khám, chẩn, phát thuốc thang cho dân nghèo miễn phí

Còn mầm non và tương lai Đạo Pháp

Lập GĐPT Thiên Phú, giữ mối đạo ngay từ căn kỷ

Phát tâm pháp khí, đúc đại hồng chung

Chốn sơn lam, thủy mạc trầm hùng vang pháp cổ

Năm 2000, vì tấm lòng hoằng khai tế độ

Tại Phước Đồng, dựng tu viện Phước Sơn

Phật Giáo tỉnh nhà, cần một bậc nghiêm từ, uy đức, sắt son

Từ 2001 đến 2006, dù bịnh tình,

Vẫn không từ nan, đảm thừa Ủy viên Tăng Sự

Vì thiền môn, pháp lữ. Vì sách tấn hậu lai

Cũng đã bao lần đăng đàn trang nghiêm Tôn Chứng

Không từ tích chấn. Không quản bịnh tình

Năm 2003, Quảng Đức Úc Châu tổ chức Khánh Thành

Đã mượn chim bằng phiêu cánh gió

Vừa nhìn đệ tử hành hoạt, cho thỏa tình giáo hóa

Vừa đi thăm từng tiểu bang, cho thấu

Phật Giáo Việt Nam“đem chuông vang rộng xứ người”

Và để cho thỏa một đời

Lại đằng vân về thăm xứ Phật

Kia, bao dấu xưa của một thời, đã mất

Nọ, bao Thánh Tích của một thuở, còn đây

Nhân loại năm châu còn náo nức, trầm tư, cảm kích tỏ bày

Nói chi đến nỗi niềm của hai hàng đệ tử

Cảm cảnh rồi thôi, trở về trụ xứ

Khách giã hồi qui, là chính của mình

Dù con bịnh hoành hành, nhưng còn một số việc phải xong

Nào Đoàn Quán, nào Cổng Tam Quan, nào con đường thôn làng

Đâu đó vừa mới vẹn toàn

Hơn giữa năm 2006 - Bính Tuất

Trăng vội gát đầu non

Bóng chiều vội phủ hoàng hôn

Ngài di giáo, phó chúc tận tường

Và đã an nhiên, thuận thế vô thường

Bản thể hoàn nguyên tri diện mục

Ô hô ! Biết thế, nhưng đệ tử, môn đồ, hiếu quyến, làm sao không khóc !

A ha ! Biết thế, nhưng pháp lữ, đệ huynh, thân sơ, làm sao không đau !

Ô hô ! Phật Pháp Thân thường trụ nhiệm mầu

A ha ! Giữa Thánh phàm, làm sao không khác

Kính bạch cố Thượng Tọa Giác linh

Giữa tử sinh, tình nghĩa một kiếp luân hồi, nghe sao man mác

Giữa sắc không, nhân duyên một độ thế trần, nghe sao là ngà

Dù sao, 49 năm nhập đạo, hương thơm bay ngào ngạc

Dù sao, 37 năm Tăng Lạp, đức độ tỏa gần xa

Dù sao, 59 năm thọ thế, giã huyễn trả ta bà

Nhưng bản hoài của Chư Phật

Hạnh nguyện độ sanh của Chư Bồ Tát

Tâm nguyện thế thừa của hàng xuất gia

Tam đồ, bát nạn, thập phương pháp giới, vẫn tiếp tục vào ra

Thôi, nay Ngài đã. Quy bổn Thường, Lạc. Hoàn nguyên Ngã, Tịnh

Trước kim quan, xin thắp ba nén hương, chân thành bái thỉnh

Trước chân dung, xin chắp tay khấn nguyện, cảm niệm, nhớ ghi

Pháp thân, bất khả tư nghì.

Ta bà, cỡi hạc, có chi

Nam Mô từ Lâm Tế chánh tông, tứ thập nhị thế, Thiên Phú Tự Trụ Trì,

Húy thượng Trừng hạ Lộc, tự Chơn Kiến,

hiệu Ấn Minh thượng tọa Giác linh, Minh chứng.

Gõ cửa giọt không

Tháng 9 - 2006

Ngậm đắng nuốt cay, bào sỏi đá

Cam tâm cam dạ, gọt chông gai

Có chi mà đức mà tài

Không trơ cát bụi, cũng dài tang thương

Có lòng, càng vướng càng vương

Không lòng, càng nhún càng nhường đãi bôi

Kìa trông, núi gác lưng đồi

Kìa trông, nước chảy sông ngòi biển đông

Kìa trông, mây vắt từng không

Kìa trông, gió chướng thổi dòng trần gian

Khổ đau, mới quí bình an

Đắng cay, mới quí lạc bang phương trời

Mịt mù sóng vỗ trùng khơi

Xác xơ cát bụi, ê đời thế nhân

Trăng treo vàng vọt xa ngần

Sao thưa nhấp nháy lựa lần đêm khuya

Giọt không gõ cửa chia lìa

Cuối đồi điểm dốc, ô kìa ai hay

Tàn khô gốc cội trắng tay

Rong rêu phủ lối, gió lay bụi ngàn

Cũng rồi một kiếp trần gian

Cũng xong một kiếp bẽ bàng phù sinh

Sao không tỉnh mộng giật mình

Sống sao cho phải, biết mình biết ta

Lợi danh như thể phù sa

Cửa quyền như thể sương pha đầu cành

Nào em, nào chị, nào anh

Cùng trao thân thiện an lành cho nhau

Bọt bèo bãi biển nương dâu !

Phêu phêu bạc trắng mái đầu !

Thương Về MiềnTrung

Thảm trạng cơn bão số 6 - XANGSANE - tàn phá 11tỉnh Miền Trung

Cảm tác cấp thời lúc 5 giờ sáng 02-10-2006,

sau một ngàytheo dõi, liên lạc, để kêu gọi cứu trợ.

Quê hương Miền Trung ơi

Bão lụt tơi bời

Nhà tan, cửa nát, cây đổ, nước trôi

Bị chết, bị thương, khóc đứng, than ngồi

Khi hạn hán : cằn khô, nức nẻ, lõm lồi

Khi bão lụt : trào tuôn, ngửa nghiêng, cuốn xoáy

Trời đất hỡi, bạo tàn chi thế ấy

Dân mình ơi, khốn khổ chi thế ni

Lệ tràn, ngập mấy bờ mi

Nước tràn, ngập mấy đường đi nẻo về

Tang thương, cho nát nhiêu khê

Khổ đau, cho nát não nề đắng cay

Trắng tay, trắng cả hai tay

Khốn cùng, khốn cả đọa đày trần lao

Nước cứ thế, dâng cao

Mưa cứ thế, tuôn trào

Gió cứ thế, cuống cuồng thác loạn

Cơn bão lụt, 1999, vẫn còn khiếp đảm

Bảy năm sau, 2006, tái diễn kinh hoàng

Một tỉnh, hai tỉnh, chưa kịp thảng thốt, mất - còn

Hơn 10 tỉnh, chưa đầy một ngày, hoảng hốt

Đâu đâu, cũng chết chóc, bị thương, bi đát

Đâu đâu, cũng sụp đổ, sạt lở, nổi trôi

Lòng sông, hết chỗ, lên ngôi

Đường đi, hết chỗ, tịt ngòi

Trên kia, nước đổ núi đồi

Dưới này, trào tuôn ra biển

Tâm can, tím lòng, đay nghiến

Tâm tình, tím ngắt, tái da

Còn chi, mà nói la đà

Còn chi, mà nói mặn mà thùy dương

Còn chi, mà nói giá gương

Còn chăng, đoài đoạn, thảm thương ngút ngàn

Bão ! bão đổ bộ tơi bời Đà Nẵng Quảng Nam

Bão ! bão ập phủ tan nát Thừa Thiên xứ Huế

Bão ! băng ra Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh,Thanh - Nghệ

Bão ! ngược vào Quảng Ngãi, Bình Định,

cao nguyên Kon Tum, Gia Lai

Miền Trung ơi, nghiêng ngửa thiên tai

Dân mình ơi, khốn khổ dài dài

Xót lòng biết ngỏ cùng ai

Xót cơm xót áo, miệt mài lầm than

Xót xa, đỡ chút lòng vàng

Camtâm, đỡ chút vô vàn đắngcay

Khi no khi đói, dang tay

Lá lành lá rách, tỏ bày cùng nhau

Miền Trung, cát trắng lên màu

Miền Trung, sỏi đá dãi dầu quê tôi

Miền Trung, núi đổ lưng đồi

Miền Trung, biển động, thôi rồi Miền Trung

Miền Trung ơi hỡi Miền Trung !!!

Cảm Niệm Ân Đức vàHành Trạng của Hòa ThượngThích Mãn Giác

Viên tịch lúc 8 giờ 30 sáng ngày22-8-Bính Tuất

tại Cali- Hoa Kỳ. 58 Tăng Lạp. 78 thế tuế.

Tháng 8 Bính Tuất, mây trời vần vũ, đã cuốn hút một vì sao

Ngày hai mươi hai, vầng dương biến hiện, che khuất một vì tinh đẩu

Phiêu du ba cõi, rung bản Huyền Không, độc tấu

Phiêu lãng sáu đường, gảy khúc Mãn Giác, độc hành

Bảy mươi tám năm diêm phù, trổi nét ngọc tinh anh

Năm mươi tám năm Pháp Lạp, reo Nguyên Cao bất hoại

Biển đục trần gian, tâm bồ đề bất thối

Sanh tử sự đại, hạnh Bồ Tát, khứ lai

Chung thỉ hữu vô, liễu triệt, tất kỳ tài

Pháp thân như thị, thường chơn, tất kỳ ngộ

Giữa Thánh - Phàm, nói thì dễ nhưng đồng không phải dễ

Giữa Giác - Mê, hiểu thì dễ nhưng chứng khó vô vàn

Nên những bậc trượng phu vào ra đại lộ thênh thang

Thắp Đuốc Tuệ nhiệm mầu rạng soi đêm dài tăm tối

Ngài như đại bàng, vỗ cánh tầm không, qua khỏi

Nhưng để lại khung trời bao dấu nét nhớ thương

Ngài đã thong dong trên muôn hướng ngàn phương

Nhưng để lại đó đây bao chân tình trìu mến

Từ Thiên Minh trụ trì, đến đại diện Cao Nguyên Trung Phần, một bến

Từ Thanh Niên, Văn Hóa, đến Vạn Hạnh Phó Viện Trưởng điều hành, một phương

Bao nhiêu lần tổ chức Đại Lễ Phật Đản

Thành phố Sài Gòn rợp bóng cờ bay ngũ sắc, rạng rỡ phi thường

Phó Chủ Tịch Giáo Hội Tăng Già Thế Giới, uy nghiêm đường đường

Thành viên Hội Đồng Trưởng Lão Viện Tăng Thống, tỏa chiếu kim cương

Hội Chủ Tổng Hội Phật Giáo tại Hoa Kỳ, son sắt kiên cường

Hơn hai mươi tác phẩm trước tác, dịch thuật, góp phần văn hóa Đạo, giágương

Hàng mấy trăm thi phẩm, thi ca Việt trải chiếu mời đạo pháp, quê hương,tình tự

Bao tầng lớp sinh viên học sinh, mến áo sân trường, lưu giữ

Bao tầng lớp thanh niên, Phật tử, nhuận ân giáo dưỡng, khắc ghi

Thời Pháp Nạn dấn thân, vượt thoát, kinh qua cao đẹp tuyệt kỳ

Thời Quốc Nạn Bảy Lăm, cả nước lặng chìm phù tang trôi nổi

Thời thế thế thời, cuồng phong bão thổi

Kiếp lưu vong, không nói tiếng từ ly

Mảnh hồn đau, ai cơ cảm tư nghì

Mang tâm lực, vẽ hồn thiêng Tổ Quốc

“Mái Chùa che chở hồn Dân Tộc

Nếp sống muôn đời của Tổ Tông”

Quốc hồn, Quốc túy, Quốc phong

Quê hương, Đạo Pháp theo dòng thời gian

Việt Nam văn hiến năm ngàn

Việt Nam - Phật Giáo hai ngàn đan thanh

Hài hòa nước sữa trong lành

Tương dung một mối, tương sanh một dòng

Chống ngoại thuộc, độc quyền, bất nghĩa

Chống ngoại bang, vong bản, phi nhân

Có mà phi, thì có vẫn hoàn không

Không mà hữu, ngàn đời không mất một

Đạo Pháp - Dân Tộc đã muôn đời bất diệt

Phật Giáo - Quê Hương sẽ muôn thuở trường tồn

Cát đá, thau chì, dù lẫn lộn ngà ngọc, vàng son

Trang sử Việt vẫn lọc nung chiếu diệu

Ngài tạm ẩn thân, mỉm nụ hoa hàm tiếu

Pháp lữ còn đây, kết những đóa vô ưu

Cho Việt Nam - Phật Giáo mãi kế thế truyềnlưu

Cho Phật Giáo - Việt Nam trải dài non nước Việt

Hôm nay, quốc nội hải ngoại, phương gần phương xa

Tăng Ni tiễn Ngài bên bờ sóng biếc

Tín đồ tiễn Ngài bến nước xanh xanh

Nẻo Tây quy đã đáo lộ an lành

Hạnh độ sanh làm sao không thôi thúc

Hai câu đó, bản hùng ca hành khúc

Hai câu đó, bản tình tự dung thông

“Mái Chùa che chở Hồn Dân Tộc

Nếp sống muôn đời của Tổ Tông”

Dù cho vạn hữu Huyền Không

Châu viên Mãn Giác sắc không diệu kỳ

Đi, mà không có ra đi

Đến, mà không đến, vô nghì, phải không

Khi đi, núi núi sông sông

Khi về, núi núi sông sông khác gì

Đạo mầu nhiệm thể huyền vi !!!

**************

Xin tiễn Thầy đi !

(Ngày 18-10-2006)

Xin tiễn Thầy đi, thượng phẩm hoa khai

Bảo sở hoàn nguyên, tỏa chiếu liên đài

Thương chốn diêm phù, trầm luân thống khổ

Cỡi xe Tam Thừa, pháp giới khứ lai

Xin tiễn Thầy đi, trực vãng Tây Phương

Quê cũ ngàn xưa, hằng viễn chơn thường

Ngó xuống trần gian, chúng sanh mòn mỏi

Xuất Thánh lâm phàm, ban đức tình thương

Xin tiễn Thầy đi, ngân hà xao xuyến

Chuông mõ trầm hùng, vang vọng cầu kinh

Tăng - tín hai hàng, đôi bờ mắt xót

Thương tiếc người đi, về cõi vô thinh

Xin tiễn Thầy đi, ngàn sao lấp lánh

Nguyện Đấng Cha Lành, phóng độ Từ Quang

Nghi ngút trầm hương, mờ mờ quyện khói

Ngọn gió heo may, lay động mênh mang

Thân tứ đại vô thường

Cuộc đời là trọ quán

Nhưng ngõ rẽ hai đường

Ai không nặng vương vương

Cùng đang bước đăng trình

Trên sáu đường sinh tử

Nay Thầy đi một mình

Xin cung tiễn Giác Linh

Nay Thầy đi một mình

Xin cung tiễn Giác Linh.

********

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/11/2021(Xem: 9177)
Sách đọc ngàn quyển ...giúp ứng xử nhạy bén ! Huynh đệ đạo hữu ... ngày trước có duyên Gặp nhiều Phật tử tâm, tánh thiện hiền Mỗi mỗi người kiệt tác... tạo hoá vẽ ! Thơ văn xướng họa, đổi trao chia sẻ Nhận ra chí hướng lòng hoan hỷ vô biên Đồng hành thành tín nương tựa nhà thiền Kinh kệ sáng chiều công phu hạ thủ !!
07/11/2021(Xem: 8841)
Niềm an bình thoát ra khi lòng thanh tịnh, Phẩm chất tâm hồn vạn hữu bản lai đồng Êm đềm mát trong ...đáy sâu tĩnh lặng dòng sông Như biết rõ hướng đi, điểm phải đến ! Chữ Đức ...quan trọng khi vận hành sinh mệnh ! Hoà nhập không hoà tan, sinh hoạt hằng ngày Uyển chuyển linh động chấp nhận đổi thay Vai trò mẹ có 2 con kẻ bán ô, người bán nón .
06/11/2021(Xem: 26832)
Kinh Hoa Nghiêm là tên gọi tắt của bộ ‘Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh’ do Ngài Long Thọ Bồ tát viết ra vào thế kỷ thứ 2, tức khoảng 600 năm sau khi Đức Thích Ca Mâu Ni nhập diệt. Hoa Nghiêm (Avatamsaka) có nghĩa là đóa hoa tuyệt đẹp, thanh khiết. Phần Hán tự đã được dịch ra từ thế kỷ thứ 5, dưới ba hệ thống Bát Nhã (40 quyển), Giác Hiền (60 quyển) và Nan Đà (80 quyển) . Nhập-Pháp-Giới (Gandavyuha) là phẩm thứ 39 trong số 40 phẩm, cũng là phẩm dài nhất, tiêu biểu cho giáo lý căn bản của kinh Hoa Nghiêm nói riêng và Phật giáo Đại thừa nói chung, diễn tả con đường cầu đạo của ngài Thiện Tài Đồng Tử qua 52 vị Thiện Tri Thức dưới nhiều hình tướng, khởi đầu là ngài Văn Thù Sư Lợi, chư Thiên, Dạ thần, Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Đức Phật Di Lặc..., và cuối cùng là Ngài Phổ Hiền.
06/11/2021(Xem: 13169)
Chép lời kinh mượn khuôn trăng làm giấy, Cõi diêm phù đất vẽ dấu chân xưa Đức ân Người sóng vỗ pháp âm đưa Quy thân mạng mười phương con đảnh lễ.
05/11/2021(Xem: 28500)
Đại sư Ấn Quang nói: “Kẻ câu nệ vào Tích môn thì bảo: “Trong tất cả pháp, mỗi pháp đều sai khác”. Kẻ khéo nhìn sẽ nói: “Trong tất cả pháp, pháp pháp đều viên thông”. Như bốn cửa thành, gần cửa nào thời vào cửa ấy. Cửa tuy khác nhau, nhưng đều đưa vào một thành chẳng khác. Nếu biết ý này thì chẳng phải chỉ có những giáo lý rất sâu do chư Phật, chư Tổ đã nói mới là pháp để quy chân đạt bổn, minh tâm kiến tánh, mà hết thảy Ấm, Nhập, Xứ, Giới, Đại v.v... trong khắp thế gian cũng đều là pháp để quy chân đạt bổn, minh tâm kiến tánh! Mỗi một pháp cũng chính là chân, là bổn, là tâm, là tánh!”. Tập Lời Vàng (Gia Ngôn Lục) dù là toát yếu nhưng với một kẻ hậu học như tôi thì lại tự thấy mỗi mỗi câu nói của Đại Sư Ấn Quang đều bao hàm ý pháp, chỗ nào cũng cần phải học, chẳng thể đọc lướt qua nên phải dịch thuật đến ngàn ngàn câu kệ, hầu mong chuyển đạt lời lời ân cần tha thiết của Đại sư; chỉ để lại phần nói về các chính biến tại Trung Hoa, và những câu nói lập lại từ các bài giảng của Đại sư q
03/11/2021(Xem: 10308)
Trưởng thành khi Tâm có Đạo ! Này em ... Trưởng thành không liên quan gì đến tuổi ! Là khả năng buông bỏ ước vọng đảo điên Tự tin cương quyết điều chỉnh nỗi oan khiên Sẽ toả sáng được khí chất người có giáo dưỡng ! Tâm luôn có Đạo ... để lại ấn tượng ! Rất chân thành, khiêm nhượng biết cúi đầu Đồng cảm trong vấn đề tế nhị chuyên sâu Tích cực, năng động, thông minh luôn hoà nhã ! Vẻ đẹp tâm hồn ... biểu trưng được tất cả ! Không oán trách cuộc đời ... khí khái bao dung Này em ... Trưởng thành....ứng xử sâu sắc biết nhu, cương Ứng dụng tâm đạo vào cuộc sống ...Chánh niệm tỉnh giác ! Cuộc đời một chiều khó quay lại ... đừng để mất mát ! Chấp nhận cuộc đời ...như chiếc gương soi Hãy cười nhìn nó ... đáp trả lại nụ cười thôi ! Chỉ cần bấy nhiêu ... là trưởng thành em nhé !! Huệ Hương
02/11/2021(Xem: 9500)
Thiền trong mỗi lúc Tác giả: Tường Vân Nhân quả nghiệp duyên có ở đời Đừng làm xấu ác nhé người ơi Thiện lành gieo tạo vun bồi đức Quán triệt nội tâm sẽ thảnh thơi Tự tại thong dong từng bước chân Hành vi cử chỉ sáng trong ngần Thân đâu tâm đó đời thanh thản Chánh niệm thường xuyên giữa cõi trần Đi đứng nằm ngồi luôn nhẹ nhàng Tâm tư dừng lại chớ lang thang Bình an thẩm thấu từng hơi thở Thực tại thế nào biết rõ ràng Tỉnh thức nhận ra ngay hiện tiền Từ trong hơi thở rất bình yên Dù đời sóng gió luôn xao động Các pháp diệt sanh mỗi lúc thiền.
30/10/2021(Xem: 10790)
Hạnh phúc đến từ các giác quan ! Kính dâng Thầy bài thơ lấy ý từ chìa khoá vàng Thầy đã ban tặng " thu thúc lục căn ...luôn chánh niệm tỉnh giác " . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Ai cũng có quyền hạnh phúc ... nhưng đôi khi cần giới hạn ! Vì chúng thường đến từ các giác quan Chỉ cần Chánh niệm ...sẽ thư thái nhẹ nhàng Với nhiều loại hạnh phúc giản đơn , vô hại! Hạnh phúc chỉ đi liền khổ đau khi quá tải Bất cứ niềm vui nào ...phải biết chỗ nên dừng Chế ngự bản thân ... chớ kích đông điên khùng Niềm hạnh phúc an toàn ... .......thực sự xuất phát từ Trí Tuệ !
28/10/2021(Xem: 8777)
Lá đã chuyển màu nhưng chưa trọn vẹn Như đang còn hứa hẹn với thời gian Thì mưa rơi làm lá sớm phai tàn Đành im lặng không than không hờn trách.
25/10/2021(Xem: 9340)
Kính dâng Thầy bài thơ khi học về Chánh kiến là phải có cái nhìn đúng với chánh pháp là phải thấy vô thường, vô ngã và khổ để rồi diệt cái cái nhân làm cho mình khổ ...Đó là Vô minh và Ái dục mà vô minh lại đến từ mọi sự chấp thủ do tập khí , thói quen lâu ngày làm thành kiết sử . Vì vậy chúng sinh mãi mãi là phàm phu nếu không chịu tu tập để nhìn ra sự thật ( chân đế) . Kính đảnh lễ Thầy và kính tri ân Thầy về những bài pháp thoại Tổ Sư Thiền đã làm nhân cho sự hiểu biết của con rõ ràng hơn trong những bài kinh Trung Bộ từ kim ngôn Phật thuyết được ghi lại. Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Có khi ....phải thất bại nhiều lần mới trải nghiêm được ! Phải biết TẤN, THỐI khi sống giữa thế gian Vì mọi vấn đề gắn kết chặt chẽ tương quan Học được " THẾ SỰ MÔN TRUNG BẤT XẢ NHẤT PHÁP ! **