Tuyển tập 46

28/11/201113:14(Xem: 19427)
Tuyển tập 46

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 46

(Từ bài số 451 đến số 460)

[email protected]

Ba chị em 451

Ba anh em 452

Như giọt sương đêm 453

Đừng thu mình ngõ hẹp ! 454

Tặng người hạnh phúc trần gian ! 455

Trong phòng chờ chẩn bịnh ! 456

Những con tàu định mệnh 457

Nhớ thương về Mẹ 458

Kỷ niệm 60 đêm không ngủ 459

Để còn nhớ Việt Nam 460

Ba chị em !

Tháng 7-2005

Ba chị em, giống Lạc Hồng quêMẹ

Được sinh ra dần lớn trên quêhương

Ba núm nhau trang trải vạnnẻo đường

Đếm ngược lại trở thành NamTrung Bắc

Tình thắm thiết như câu hòréo rắt

Yêu nồng nàn như khúc nhạc dudương

Trông kiêu sa, nhưng mộng ướcbình thường

Trông diễm lệ, nhưng đượm sầucay đắng

Rào rạt tựa Biển Đông, nêntình sâu nghĩa nặng

Nước đổ tự đầu nguồn, nên nướcmắt chảy xuôi

Bỡi quê hương, luôn nay lởmai bồi

Nên lòng dạ nát tan, và tơtằm rút mãi

Ba chị em, đi từ mũi Cà Mau, đếnNam Quan cửa ải

Người ngủ yên, chưa sạch bóngquân thù

Người đứng ôm, hương hồn đávọng phu

Người đầu chít, mấy lần khăntang trắng

Chị Miền Bắc, câu Ả đào văngvẳng

Em Miền Trung, ngưng tiếngChèo đò ngang

Em Miền Nam, ngưng câuHò còn vang

Cùng đẫm lệ cho quê hương ẩm ướt

Từ nước mắt, đã biến thànhgiòng nước

Từ vọng phu, đá mới chất nênnon

Từ vành khăn, vuông kết lạithành tròn

Từ chan chứa, mặn mà hươngquê mẹ

Tóc xỏa vai, miệng thì thầmnói khẽ

Ba chị em, mỗi kẻ một niềm đau

Bắc Nam Trung dù non nước mộtmàu

Nhưng mỗi nét của mỗi miềnriêng biệt

Mắt em xanh như bầu trời xanhbiếc

Mắt chị huyền như đen láy màuđen

Mắt tôi mờ như muốn gởi lãngquên

Ba chị em, cùng nhìn nhau ánhmắt

Đâu là cẩm tú, giang sơn gấmvóc !

Đâu là chị em, con gái mộng mơ!

Đâu là trinh nữ, chiếc nónbài thơ !

Quê hương ơi, biết bao giờhết khổ !

Chị ơi chị ! Lá thu vàng mấy độ?

Em ơi em ! Lúa trỗ mấy mùabông ?

Ba chị em, nước đổ mấy bờsông ?

Biết khi nào, vỗ về sông bếncũ !!!

Hợp tan, tan tụ

Tụ tán, nổi trôi

Chị em, khác thuở nằm nôi

Nhưng tình không khác một lờinghe em

Bắc Nam Trung vẫn êm đềm

Tình bao la quá, thênh thênhkhông thời

Hờ ơi, tiếng hát ru hời

Hò ơi, tiếng hát muôn đời chịem !!!

Ba anh em !

Tháng 7-2005

Ba anh em trên quê cha đất tổ

Tựa nương nhau từng giòngsống quê hương

Dù trải qua những dâu biểntang thương

Nhưng muôn đời không bao giờlay chuyển

Tiết tháo, trung trinh, cờbay, khói quyện

Đẫm ướt máu đào, bảo vệ nonsông

Hải biến điền tang, hồ thỉtang bồng

Lẫm liệt oai hùng, vẹn thềnguyện ước

Anh Miền Bắc, thuở dựng cờ mởnước

Năm ngàn năm, từ độ mới khơidòng

Quãng đường dài, bao hưngthịnh suy vong

Vẫn chống chõi và hiên ngang đitới

Em Miền Trung, ngập chiếnchinh lửa khói

Mảnh đất Chiêm, nghe thổnthức hồn đau

Từ đời Trần lần lượt trở vềsau

Tám trăm năm, thuở bắt cầuÔ-Lý

Em Miền Nam, bốn trăm nămđổ lại

Rộng phì nhiêu Thủy Chân Lạpngày nào

Chân bước đi, nghe gió lộngrì rào

Đến Cà Mau, nơi tận cùng đấtnước

Ba anh em, đời sau qua thuởtrước

Tiếng hoan ca theo nhịp khúcquân hành

Cùng nắm tay, cùng cất bướchùng anh

Cùng dựng nước, và cùng nhaumở nước

Ải Nam Quan, kê núi đồi Sơn cước

Mũi Cà Mau, lăn sóng vỗ trùngdương

Thành quê hương non nước Việtyêu thương

Tay trong tay, lòng bên lòng, gìn giữ

Ba anh em trên quê hương tìnhtự

Chiều rung rung nghe lệ sửchan hòa

Bao máu xương chồng chất củaông cha

Bao máu xương của anh em nằmxuống

Biển đông sóng cuộn

Khói tỏa Trường Sơn

Bền vững sắt son

Dựng xây tổ quốc

Từng nét sử đan thanh

Ca bài ca thống nhất

Của em, của tôi, của anh

Kết tinh non nước Ba Miền

Cờ bay, khói quyện hồn thiêng

Non sông liền núi, núi liền non sông

Rạng danh muôn thuở Lạc Hồng

Anh em một cội, giống giòng Rồng Tiên

Ba chân thạch trụ như kiềng

Muôn năm bền vững Ba Miền Việt Nam.

Như giọt sương đêm

Tháng8—2005

Chim đang hót, reo bình minh thức dậy

Bóng đêm mờ ngái ngủ thoáng đi qua

Giọt sương đêm đọng cành lá xót xa

Thế là hết, cuộc đời ta là rứa

Đêm ngắn quá, phải chi dài chút nữa

Cho đời ta đừng vội tắt đêm tàn

Giọt chưa đầy lại sắp bị tiêu tan

Còn chi nữa, hỡi sương mờ bé bỏng

Chim thôi thúc, nghe liên hồi, lồng lộng

Sáng tỏ dần, đẩy vội bóng đêm tan

Ta tiếc thương cho thân phận bẽ bàng

Chưa kịp hiện lại xa mờ biến dạng

Kìa thấy không, vầng đông càng tỏ rạng

Bóng đêm mờ đã cuốn hút về đâu

Ta vo tròn trên cành lá vương sầu

Kéo sao được những phút giây ngắn ngủi

Vầng nhật hiện, nhô dần qua đầu núi

Vạn vật reo nhảy múa dưới ánh dương

Còn thân ta, mỏng mảnh một giọt sương

Xin giã biệt, một ngày dài đang đến

Chờ đêm xuống càng về khuya càng thấm

Ta gom hơi, tụ vành lá đeo cành

Lá xanh xanh, vẫn diệp lục xanh xanh

Nhưng chiếc lá đêm qua giờ đâu nữa

Ta lẩn thẩn đến đêm tàn lần lữa

Tẩm hơi sương, chim sớm hót lên rồi

Thế thì thôi, một lần nữa đời tôi

Xin giã biệt bóng sương mờ giá lạnh.

Đừng thu mình ngõ hẹp !

Tháng 8—2005

Đời nhỏ quá, đừng thu mìnhngõ hẹp

Chỉ loanh hoanh trong vũngtối ao tù

Một ngày kia, khi giã biệtngàn thu

Lại trôi nổi mịt mù trong bấttận

Đời nhỏ quá, đừng vo trònthân phận

Cố thu mình, núp cánh cửa anthân

Một ngày kia, khi đứt bóngthế nhân

Lại lủi thủi xa mờ tronghoang lạnh

Chất ti tiện, nép khung thànhtật, tánh

Lượng hẹp hòi, nhét chiếc vỏnhỏ nhoi

Thì làm sao thấy biển rộngnúi đồi

Nên lạc lõng một mình trongcô độc

Ai cũng có những duyên lànhphước lộc

Đã làm người, vốn có sẵn tánhnhân

Hãy mở lòng, và mở cửa lươngtâm

Vẫn hữu ích chứ nào vô tíchsự

Đừng cho rằng, mình không hềcan dự

Sống riêng mình chứ chẳngsống cho ai

Tội tình chi mà mang, vác,xách, nai

Ai vì mình mà mình vì ngườikhác !!!

Vì nghĩ vậy nên trơ trơ lạnhnhạt

Nên thờ ơ đến vô cảm vô tâm

Nẻo âm u còn khép lại cửa hầm

Tự đày đọa giam cầm mà khôngbiết !!!

Hãy tỉnh mộng kẻo một mai,nuối tiếc

Hãy giật mình, đừng cứ mãingủ say

Giữa thinh không còn có gióheo may

Khơi chút lửa rọi xuống thềmvắng lặng

Hãy vào dòng cay đắng

Khơi động mạch thanh lương

Đời người, giấc mộng nghê thường

Đừng đem phế bỏ thê lương bênđàng

Đời người, quán trọ trần gian

Đừng đem quẳng gánh bẽ bàngthế nhân

“Đã mang lấy nghiệp vào thân”

Sống sao cho phải lựa lầnbiết ru !!!

Tặng người hạnh phúc trần gian

Tháng8—2005

Năm mươi năm, trong cuộc đời

Năm mươi năm nữa, hỡi ngườithế nhân

Năm mươi năm, gánh phong trần

Năm mươi năm nữa, lựa lần mà đi

Đạo vợ chồng còn chi không vẹn

Nghĩa phu thê vun vén ân cần

Đi đâu, không kể xa gần

Ở đâu, không ngại, tình thân đongđầy

Ngày xưa, ta vẫn còn đây

Ngày nay ta vẫn vui vầy khôngthuyên

Trải bao phen ngửa nghiêng vận nước

Trải bao thời triền phược nhiểu nhương

Riêng ta vẫn vẹn tình thương

Riêng người vẫn trọn trên đườngta đi

Dấu xưa, đẹp tựa vầng thi

Đẹp câu cầm sắt, tuyệt kỳphụng loan

Vợ chồng thêm nghĩa sắt son

Phu thê thêm nghĩa vuông trònthủy chung

Nào con nào cháu trùng phùng

Nào dòng nào họ cho cùng thắmtươi

Câu vui đổi lấy câu cười

Câu lành đổi phúc cho người yêuthương

Bảy mươi bóng xế điểm sương

Năm mươi giấc mộng nghê thườngtrần gian

Cũng nhờ chọn ngọc gởi vàng

Người nâng ươm vọng, báttràng ta xây

Cũng nhờ tương kính niềm tây

Người noi gia thế, ta bàythiệt hơn

Vợ chồng biết quí, sao sờn

Phu thê biết trọng, sao mònnghĩa ân

Chúc người hạnh phúc thế nhân

Trăm năm cầm sắt, hồng trầnmấy ai

Giá gương treo nét phương đài

Thủy chung không dấu nào phaisắc màu

Tang thương khép lại biển dâu

Khổ đau khép lại nhịp cầunhân gian

Đàn kêu tích tịch tình tang

Đàn kêu tích tịch tình tangtính tình

Trămnăm như bóng với hình

Trăng treo ánh nguyệt, nhưmình với ta.

Trong phòng chờ chẩn bịnh !

Tháng 8—2005

Tôi đã thấy những con người

đang ngồi chờ trong phòng đợi

Sẽ được đi chẩn đoán nhữngbịnh tình

Sẽ được quyết những bộ phậncủa mình

Sẽ có gì, hay không có gìtrong đó

Đưa vào giàn máy, điện, vi,soi tỏ

Rọi xuyên qua từng tơ tóc tếbào

Cả dòng máu hồng bạch sẽ rasao

Chứ đừng nói là thịt da xươngxẩu

Phủ, chụp, lật, xoay, tiêmtẩu

Trẻ, già, ốm, mập, tỉnh, mê

Nếu họ cười, thấy chưa hề

Nếu họ chê, thôi tận mạng

Tôi đã thấy, những con người,

phủ, trùm, dây, nhợ, khiên,cán

Tấm chăn trắng ló đầu, thoithóp, cái sống còn mang

Tấm chăn trắng phủ đầu, imthít, cái sống kéo màn

Tùy con bịnh, sẽ biết, ngày,giờ, năm, tháng

Dù ai, có đường trường dàydạn

Dù ai, có thỏ đế tâm can

Khi bịnh tình đã chận lốigiữa đàng

Cũng thiểu não, xụi lơ, khôngkhác mấy

Bịnh còn chữa, thì chào chào,vẫy vẫy

Bịnh bó tay, thì há hốc, imre

Giàu sang, nghèo khó, cùngkéo một bè

Thượng vàng, hạ cám, cùng đimột lối

Tử Thần làm lơ, thì cười cười,nói nói

Tử Thần đã gọi, thì thảngthốt, thất kinh

Nay người ta, mai sẽ tới lượt mình

Cỡi chiếc xe vô thường, ai tránh khỏi

Tôi đã thấy, đứng nhìn, nhưng không nói

Nói cũng thừa cõi giã huyễn trần gian

Chỉ vẽ qua một đôi nét bên đàng

Để thương tiếc một lần thân cát bụi !!!

Nhữngcon tàu định mệnh !

Tháng8—2005

Cảm tác để thương tiếc cho 5 tai nạn máy bay xảy ratrong tháng 8-2005.

- Một vụ ngày 2-8, hãng Air France, có 309 hànhkhách và phi đoàn, rớt tại Toronto, nhưng may mắn, thoát nạn.

- Một vụ rớt xuống biển Sicily, ngày 6-8, 16 ngườithiệt mạng.

- Một vụ rớt tại Hy Lạp, ngày 14-8, 121 người chết.

- Một vụ rớt tại Venezuella, toàn bộ 160 hành kháchcùng phi hành đoàn thiệt mạng.

- Một vụ ngày 23-8, rớt tại rừng rậm Amazon, Peru,hơn 70 người chết, số người sống sót, bị thương trầm trọng.

Baonhiêu người cùng nối nhau

Đi vàocon tàu định mệnh

Tiễnnhau, người đi, kẻ đến

Nhìnnhau, tay vẫy, tay chào

Ngườiđi lòng dạ nao nao

Ngườivề xa dần huyên náo

Khicon tàu còn nằm trên sạn đạo

Độngcơ gầm, lăn bánh trên đường bay

Mạngcon người còn ở trong tầm tay

Vì sứchút chưa xa lìa mặt đất

Khicánh sắt đã nhấc mình lao vút

Baocon người phó thác giữa tầng không

Nhưmây bay phó thác giữa bềnh bồng

Mặcgió bụi dập vùi trong trôi nổi

Nếucon tàu bình yên và đi tới

Cuốihành trình sẽ hạ cánh đường bay

Dù xavạn lý, chỉ thoáng phút giây

Thờigian thu hẹp, và không gian nhỏ lại

Nhưng,có những con tàu, đi và đi mãi mãi

Mộtchuyến đi sẽ chẳng có trở về

Nhữngngười trên con tàu, như một cơn mê

Khôngcó ngủ, nhưng chẳng bao giờ còn thức

Khi sựcố xảy ra, thì ngay lập tức

Baocon tàu lồng lộn giữa không gian

Cuốnxoáy, ngửa nghiêng, thảng thốt, kinh hoàng

Rồilao xuống mà không cần sạn đạo !

Dù làthung lủng, dốc triền, lòng chảo !

Dù làcao nguyên, đồng ruộng, biển khơi !

Dù làsa mạc, hốc đá, núi đồi !

Sức vachạm, một cái ầm, nổ tung, tan tành từng mảnh

Nàothịt, nào xương, nào sắt, hành trang, kẹo bánh

Cùngnhũn ra, và tơi tả khắp vùng

Dù tửsố khác nhau, nhưng mẫu số đi chung

Ôithống thiết cho con tàu định mệnh !!!

Cónhững chuyến đi, nhưng không bao giờ được đến

Cónhững chuyến đi, nhưng vĩnh viễn chẳng trở về

Tiễnbiệt người đi, như một cơn mê

Thươngtiếc ngậm ngùi, hoa tang tưởng niệm

Gãycánh vùng trời màu tím !

Thôirồi từ một chuyến đi

Ngườiđi, tìm lại được gì

Hànhtrang đôi mảnh đen sì tan hoang

Máuxương vung vãi còn loang

Contàu định mệnh rợn hồn xanh xanh

Địnhphương, chỉ hướng, treo mành

Xácngười vụn vỡ, lạnh tanh hoen mờ

Ngườiđi, một chuyến như mơ

Nhưhoa tưởng niệm vật vờ bay bay

Mongsao đừng có chuyện này

Đã baonhiêu chuyến, một bay không về

Cònđâu, nay hẹn mai thề

Cònđâu, một chuyến, cơn mê vô tình

Chàonhau, tuyệt bóng tuyệt hình

Chàonhau, mờ khói lung linh vĩnh hằng

Đêmdài bóng tối mờ trăng

Tàu đivề với vĩnh hằng tiêu sơ !!!

*****

Nhớthương về Mẹ !

Thơnhạc * Tháng 8—2005

Ânnuôi dưỡng một đời, làm sao đáp

Nghĩacù lao chín chữ, biết sao đền

Mẹgian khổ, dày sương sa gió táp

Thânhao mòn, tàn tạ, chỉ vì con

Taybồng bế, tay vỗ về bú mớm

Taynâng niu, tay may vá áo quần

Taynhà cửa, tay thức khuya dậy sớm

Taycơm canh, tay buôn tảo bán tần

Mỗimột ngày khi con dần khôn lớn

Mẹ vìcon, ngày kiệt sức yếu già

Giữatrường đời, con lao vào ước vọng

Mẹtrông con, biền biệt cõi trời xa

Đườngviễn liên, bắt hai đầu, tiếp nối

Tiếngthân thương : con đó hả, mẹ nè

Lònglâng lâng vui mừng nghe mẹ gọi

Nghekhông con, tiếng mẹ, con có nghe

Rồi cứthế, một ngày kia đã tới

Đèndầu khô, mẹ nhắm mắt lìa đời

Conlặng yên, tiếng kinh cầu vụn vỡ

Mẹ mấtrồi, như mất cả đời thôi

Contìm mẹ, như đi tìm ngõ tối

Trôngtiếc thương, góp nhặt bóng vô thường

Contìm mẹ, như hoàng hôn khuất núi

Đomđóm bay, lạnh nhạt phủ mùi sương

Xinngắt một bông hồng dâng lên mẹ

Còncon mang một bông trắng đơn côi

Trongdiệu hữu, mẹ thì thầm nói khẽ

Dòngtử sinh, tội nghiệp đứa con tôi

Xinthắp nén tâm hương dâng lên mẹ

Xinchắp tay vang vọng tiếng kinh cầu

Cõinhiệm mầu trông xa vời lặng lẽ

Mẹ đãvề, nhưng cõi đó ở đâu

Khóihương trầm, mắt trần, nhìn có hạn

Nhưnglinh thiêng, xin hồn mẹ, chứng tri

Mỗikhi nhớ, khi thương hình bóng mẹ

Bướclên cầu Ái Tử khóc biệt ly !!!

*****

Kỷniệm 60 đêm không ngủ !

Tháng8—2005

Ngọnhải đăng cho tàu về bến cảng

Ngọnsao đêm cho trời bớt âm u

Ngọnđèn pha cho sáng tỏa mịt mù

Để làmchi mà sao tôi cũng có

Đâucần gì mà mở nhìn thò lõ

Thếtại sao chong sáng suốt canh thâu

Haingọn đèn không cần phải châm dầu

Sáumươi đêm cháy hoài không muốn tắt

Tôihình dung ngọn hải đăng trước mặt

Tôinhìn trời đếm thử ánh sao đêm

Đôimắt tôi cũng sáng quắt chênh vênh

Míchẳng sụp đâu cần tăm chống đỡ

Tôinằm yên, nghe đến từng hơi thở

Tôiđăm chiêu, nghe mềm cõi tâm tư

Sónglao chao, thuyền bến cảng lắt lư

Phòngcuốn xoáy, thân lều bều rã rợi

Ngọnhải đăng vẫn đêm đêm chiếu rọi

Ngọnsao khuya vẫn nhấp nháy mù mờ

Ngọnđèn pha vẫn bừng tỏa sáng lòa

Đèncủa tôi thì đẫn đờ ngây dại

Tôimuốn buông như con tàu không lái

Tôimuốn tìm sao được giấc ngủ yên

Nhớhết rồi xin trả cõi lãng quên

Quênkhông nhận đẩy trôi về nỗi nhớ

Tôivẫn nằm và nghe từng hơi thở

Xinchào mi, và mệt quá đi thôi !

*****

Để cònnhớ Việt Nam

Thơ nhạc * Tháng8—2005

Thịtxương nào đổ xuống non sông

Thịtxương nào đổ xuống ruộng đồng

Ngườiđã chết cho người

Ngườiđã chết cho ai

Thịtxương nào đổ xuống ven bưng

Thịtxương nào đổ xuống ven rừng

Ngườiđã chết vô tình

Ngườiđã chết tan hoang

Thịtxương nào đổ tận ngoài biên

Thịtxương nào đổ khắp Ba Miền

Ngườiđã chết cho người

Ai cònnhớ ai quên

Baonhiêu năm quê hương mờ lửa khói

Baonhiêu năm người người chết chất chồng

Nợ làmtrai lên đường vì tiếng gọi

Ngườinối người đã trả nợ núi sông

Ngườiđã chết để cho người ở lại

Ngườiđã chết để cho người bước đi

Đếmnhung nhớ bên rừng hoang cỏ dại

Đếmthương yêu từ tạ những biệt ly

Ai cónhớ quảng đường dài lịch sử

Ai cóquên tàn khói lửa lạnh lùng

Đêmđêm xuống canh thâu còn tư lự

Trảthân người nhưng nợ trả chưa xong

Tiếcthương nào ngào nghẹn thâu đêm

Tiếcthương nào khép lại bên thềm

Ai cònnhớ thương người

Ai cònnhớ ai quên

Hãynhìn qua bên đống tro tàn

Hãynhìn qua dòng máu đang mang

Để cònnhớ thương người

Để còn nhớ Việt Nam.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/11/2021(Xem: 9170)
Sách đọc ngàn quyển ...giúp ứng xử nhạy bén ! Huynh đệ đạo hữu ... ngày trước có duyên Gặp nhiều Phật tử tâm, tánh thiện hiền Mỗi mỗi người kiệt tác... tạo hoá vẽ ! Thơ văn xướng họa, đổi trao chia sẻ Nhận ra chí hướng lòng hoan hỷ vô biên Đồng hành thành tín nương tựa nhà thiền Kinh kệ sáng chiều công phu hạ thủ !!
07/11/2021(Xem: 8835)
Niềm an bình thoát ra khi lòng thanh tịnh, Phẩm chất tâm hồn vạn hữu bản lai đồng Êm đềm mát trong ...đáy sâu tĩnh lặng dòng sông Như biết rõ hướng đi, điểm phải đến ! Chữ Đức ...quan trọng khi vận hành sinh mệnh ! Hoà nhập không hoà tan, sinh hoạt hằng ngày Uyển chuyển linh động chấp nhận đổi thay Vai trò mẹ có 2 con kẻ bán ô, người bán nón .
06/11/2021(Xem: 26812)
Kinh Hoa Nghiêm là tên gọi tắt của bộ ‘Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh’ do Ngài Long Thọ Bồ tát viết ra vào thế kỷ thứ 2, tức khoảng 600 năm sau khi Đức Thích Ca Mâu Ni nhập diệt. Hoa Nghiêm (Avatamsaka) có nghĩa là đóa hoa tuyệt đẹp, thanh khiết. Phần Hán tự đã được dịch ra từ thế kỷ thứ 5, dưới ba hệ thống Bát Nhã (40 quyển), Giác Hiền (60 quyển) và Nan Đà (80 quyển) . Nhập-Pháp-Giới (Gandavyuha) là phẩm thứ 39 trong số 40 phẩm, cũng là phẩm dài nhất, tiêu biểu cho giáo lý căn bản của kinh Hoa Nghiêm nói riêng và Phật giáo Đại thừa nói chung, diễn tả con đường cầu đạo của ngài Thiện Tài Đồng Tử qua 52 vị Thiện Tri Thức dưới nhiều hình tướng, khởi đầu là ngài Văn Thù Sư Lợi, chư Thiên, Dạ thần, Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Đức Phật Di Lặc..., và cuối cùng là Ngài Phổ Hiền.
06/11/2021(Xem: 13167)
Chép lời kinh mượn khuôn trăng làm giấy, Cõi diêm phù đất vẽ dấu chân xưa Đức ân Người sóng vỗ pháp âm đưa Quy thân mạng mười phương con đảnh lễ.
05/11/2021(Xem: 28494)
Đại sư Ấn Quang nói: “Kẻ câu nệ vào Tích môn thì bảo: “Trong tất cả pháp, mỗi pháp đều sai khác”. Kẻ khéo nhìn sẽ nói: “Trong tất cả pháp, pháp pháp đều viên thông”. Như bốn cửa thành, gần cửa nào thời vào cửa ấy. Cửa tuy khác nhau, nhưng đều đưa vào một thành chẳng khác. Nếu biết ý này thì chẳng phải chỉ có những giáo lý rất sâu do chư Phật, chư Tổ đã nói mới là pháp để quy chân đạt bổn, minh tâm kiến tánh, mà hết thảy Ấm, Nhập, Xứ, Giới, Đại v.v... trong khắp thế gian cũng đều là pháp để quy chân đạt bổn, minh tâm kiến tánh! Mỗi một pháp cũng chính là chân, là bổn, là tâm, là tánh!”. Tập Lời Vàng (Gia Ngôn Lục) dù là toát yếu nhưng với một kẻ hậu học như tôi thì lại tự thấy mỗi mỗi câu nói của Đại Sư Ấn Quang đều bao hàm ý pháp, chỗ nào cũng cần phải học, chẳng thể đọc lướt qua nên phải dịch thuật đến ngàn ngàn câu kệ, hầu mong chuyển đạt lời lời ân cần tha thiết của Đại sư; chỉ để lại phần nói về các chính biến tại Trung Hoa, và những câu nói lập lại từ các bài giảng của Đại sư q
03/11/2021(Xem: 10306)
Trưởng thành khi Tâm có Đạo ! Này em ... Trưởng thành không liên quan gì đến tuổi ! Là khả năng buông bỏ ước vọng đảo điên Tự tin cương quyết điều chỉnh nỗi oan khiên Sẽ toả sáng được khí chất người có giáo dưỡng ! Tâm luôn có Đạo ... để lại ấn tượng ! Rất chân thành, khiêm nhượng biết cúi đầu Đồng cảm trong vấn đề tế nhị chuyên sâu Tích cực, năng động, thông minh luôn hoà nhã ! Vẻ đẹp tâm hồn ... biểu trưng được tất cả ! Không oán trách cuộc đời ... khí khái bao dung Này em ... Trưởng thành....ứng xử sâu sắc biết nhu, cương Ứng dụng tâm đạo vào cuộc sống ...Chánh niệm tỉnh giác ! Cuộc đời một chiều khó quay lại ... đừng để mất mát ! Chấp nhận cuộc đời ...như chiếc gương soi Hãy cười nhìn nó ... đáp trả lại nụ cười thôi ! Chỉ cần bấy nhiêu ... là trưởng thành em nhé !! Huệ Hương
02/11/2021(Xem: 9477)
Thiền trong mỗi lúc Tác giả: Tường Vân Nhân quả nghiệp duyên có ở đời Đừng làm xấu ác nhé người ơi Thiện lành gieo tạo vun bồi đức Quán triệt nội tâm sẽ thảnh thơi Tự tại thong dong từng bước chân Hành vi cử chỉ sáng trong ngần Thân đâu tâm đó đời thanh thản Chánh niệm thường xuyên giữa cõi trần Đi đứng nằm ngồi luôn nhẹ nhàng Tâm tư dừng lại chớ lang thang Bình an thẩm thấu từng hơi thở Thực tại thế nào biết rõ ràng Tỉnh thức nhận ra ngay hiện tiền Từ trong hơi thở rất bình yên Dù đời sóng gió luôn xao động Các pháp diệt sanh mỗi lúc thiền.
30/10/2021(Xem: 10790)
Hạnh phúc đến từ các giác quan ! Kính dâng Thầy bài thơ lấy ý từ chìa khoá vàng Thầy đã ban tặng " thu thúc lục căn ...luôn chánh niệm tỉnh giác " . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Ai cũng có quyền hạnh phúc ... nhưng đôi khi cần giới hạn ! Vì chúng thường đến từ các giác quan Chỉ cần Chánh niệm ...sẽ thư thái nhẹ nhàng Với nhiều loại hạnh phúc giản đơn , vô hại! Hạnh phúc chỉ đi liền khổ đau khi quá tải Bất cứ niềm vui nào ...phải biết chỗ nên dừng Chế ngự bản thân ... chớ kích đông điên khùng Niềm hạnh phúc an toàn ... .......thực sự xuất phát từ Trí Tuệ !
28/10/2021(Xem: 8748)
Lá đã chuyển màu nhưng chưa trọn vẹn Như đang còn hứa hẹn với thời gian Thì mưa rơi làm lá sớm phai tàn Đành im lặng không than không hờn trách.
25/10/2021(Xem: 9323)
Kính dâng Thầy bài thơ khi học về Chánh kiến là phải có cái nhìn đúng với chánh pháp là phải thấy vô thường, vô ngã và khổ để rồi diệt cái cái nhân làm cho mình khổ ...Đó là Vô minh và Ái dục mà vô minh lại đến từ mọi sự chấp thủ do tập khí , thói quen lâu ngày làm thành kiết sử . Vì vậy chúng sinh mãi mãi là phàm phu nếu không chịu tu tập để nhìn ra sự thật ( chân đế) . Kính đảnh lễ Thầy và kính tri ân Thầy về những bài pháp thoại Tổ Sư Thiền đã làm nhân cho sự hiểu biết của con rõ ràng hơn trong những bài kinh Trung Bộ từ kim ngôn Phật thuyết được ghi lại. Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Có khi ....phải thất bại nhiều lần mới trải nghiêm được ! Phải biết TẤN, THỐI khi sống giữa thế gian Vì mọi vấn đề gắn kết chặt chẽ tương quan Học được " THẾ SỰ MÔN TRUNG BẤT XẢ NHẤT PHÁP ! **