Tuyển tập 19

26/11/201102:45(Xem: 18949)
Tuyển tập 19

Tình Tự Quê Hương 19

01. Mười thương sáu

02. Mười thương bảy

03. Mười thương tám

04. Mười thương chín

05. Mười thương mười

06. Việt Nam còn đó muôn đời

07. Dòng thơ gọi tình người

08. Ta tin tưởng ngày mai

09. Đã mòn ba vạn sáu

10. Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết

Mười thương-sáu

Tháng 04-2005

Một thương miệng nói tay làm

Hai thương còn để bao hàm mai sau

Ba thương như sắc thêm màu

Bốn thương như ngọc còn trau chuốt hoài

Năm thương như sắn nhớ khoai

Sáu thương như bếp nhớ khơi lửa hồng

Bảy thương dòng nước Sông Hồng

Tám thương nguồn mạch của sông Thái Bình

Chín thương trúc nhỏ xinh xinh

Mười thương bờ lũy, quanh kinh nối dài.

Mười thương-bảy

Tháng 04-2005

Một thương con nước Đồng Nai

Hai thương con nước chảy dài Cửu Long

Ba thương lịch sử một dòng

Bốn thương một mảnh hình cong vui vầy

Năm thương ngọn gió heo may

Sáu thương bóng nguyệt lung lay trăng vàng

Bảy thương mây ngủ trên ngàn

Tám thương biển lặng mênh mang chân trời

Chín thương tình tự đầy vơi

Mười thương biết sống trong đời mấy ai !

Mười thương-tám

Tháng 04-2007

Một thương lão ấu gái trai

Hai thương con trẻ một mai sẽ già

Ba thương tiếng hát câu ca

Bốn thương êm ấm mọi nhà thân thương

Năm thương hình bóng phố phường

Sáu thương dấu vết trên đường cái quan

Bảy thương còn để bên đàng

Tám thương ấy ấy mà mang về nhà

Chín thương roi vọt rầy la

Mười thương cộng bảy thêm ba thành mười.

Mười thương-chín

Tháng 04-2005

Một thương tất cả mọi người

Hai thương thôi khóc nụ cười bớt đau

Ba thương màu trắng hoa cau

Bốn thương ngọt lịm mía lau trong lành

Năm thương hoa lá trên cành

Sáu thương ngọn cỏ xanh xanh bên đường

Bảy thương nhỏ giọt mưa sương

Tám thương tim tím chiều vương nắng chiều

Chín thương mấy nhịp cầu kiều

Mười thương những nét mỹ miều đan thanh.

Mười thương-mười

Tháng 04-2005

Một thương từng túp lều tranh

Hai thương thôn xóm bao quanh đầu đình

Ba thương như bóng theo hình

Bốn thương trọn vẹn như mình với ta

Năm thương dĩ vãng đi qua

Sáu thương còn để quê nhà mai sau

Bảy thương dù có dãi dầu

Tám thương bạc trắng mái đầu còn thương

Chín thương mở nước khai đường

Mười thương giòng giống oai hùng Việt Nam

Từ một thương nước dân Nam

Đến trăm thương nước lên chàm mới thôi

Tình thương xin mãi lên ngôi

Quê hương xin mãi muôn đời nhớ thương.

Việt Nam, còn đó muôn đời

Tháng 04-2005

Việt Nam, tiếng gọi đầu đời

Ba miền đất nước nơi nơi hữu tình

Việt Nam, ta giữ lấy mình

Năm ngàn năm, bóng in hình xưa nay

Việt Nam, nam bắc đông tây

Núi sông một dãi đong đầy hùng ca

Việt Nam, là của nước nhà

Cháu con gìn giữ, ông cha lưu truyền

Việt Nam, sông núi hồn thiêng

Kinh bao thời đại như kiềng ba chân

Việt Nam, nghĩa nặng ngàn cân

Ân nặng ngàn vạn tương lân sinh tồn

Việt Nam, hải đảo, núi, hòn

Đất liền, biển cả, như son thiếp vàng

Việt Nam, vùng vẫy dọc ngang

Đội trời, đạp đất vẻ vang giống nòi

Việt Nam, non nước tô bồi

Trao nhau trân trọng muôn đời vĩnh niên

Việt Nam, non nước ba miền

Từng trang sử Việt nối liền từng trang

Việt Nam, máu đỏ da vàng

Năm ngàn năm, những vinh quang tuyệt vời

Việt Nam, còn đó muôn đời

Năm ngàn năm nữa rạng ngời Việt Nam.

Dòng thơ gọi tình người

Tháng 04-2005

Dòng thơ gọi tình người

Tan đôi bờ ngăn cách

Máu hồng tươi chuyển mạch

Khơi tiếng nói tình thương

Dòng thơ qua tranh phân

Tan đi bao cừu hận

Mắt diều hâu đờ đẫn

Bồ câu trắng hiện hình

Dòng thơ qua nhân gian

Ươm thêm mầm nhựa sống

Nối nhịp cầu hy vọng

Trao nhau mỉm miệng cười

Dòng thơ qua con đường

Hướng đi đều mở lối

Không có gì ngăn nổi

Mọi nẻo đều thông thương

Dòng thơ qua non sông

Gợi hồn thiêng non nước

Cho ngàn xưa vẹn ước

Cho ngàn sau vẹn thề

Dòng thơ bay xa xa

Bay khắp vòng trái đất

Cho người người ca hát

Vui nếp sống hòa bình.

Ta tin tưởng ở ngày mai

Tháng 04-2005

Ta tin tưởng ở ngày mai

Con đường đi sẽ tới

Thời gian đang mong đợi

Không gian đang trông chờ

Ta tin tưởng ở ngày mai

Màn đêm dù tăm tối

Nhân gian không mờ lối

Vạn vật chẳng u hoài

Ta tin tưởng ở ngày mai

Khởi từ hôm nay nhé

Gieo trong lòng đất mẹ

Những hạt giống an bình

Ta tin tưởng ở ngày mai

Khởi từ hôm qua nhé

Biết rồi, trên đất mẹ

Gieo âm hưởng hùng ca

Ta tin tưởng ở ngày mai

Quê hương ta không ngại

Việt Nam ta còn mãi

Khi trái đất vẫn còn.

Đã mòn ba vạn sáu !

Tháng 6-2005

Đường còn dài sao bước chân đã mỏi

Ý còn nhiều nhưng lực đã tiêu ma

Nhuộm gió sương đã tàn tạ phong ba

Thuyền xơ mạn đã làm trơ sóng bạc

Dừng chân lại cùng ta nghe tiếng hát

Trời nghiêng nghiêng đổ bóng xế nương chiều

Đường trần gian vỗ tiếng gõ cô liêu

Người lữ thứ trơ vơ nhìn gió bụi

Bóng cây cả cõi cằn bên bờ suối

Bóng cây non đội nắng gối rừng thưa

Chốn hoang vu vang vọng gió xa đưa

Mòn cát bụi trên bước đường du thủ

Bỗng thức giấc khua rừng khuya ngái ngủ

Chợt vương vai động gió thổi đêm dài

Xoa bàn tay nắn bóp đôi bờ vai

Chai với đá giũa mòn bao sinh lực

Đường xuống dốc dọ bước đi từng mức

Bỏ sau lưng thời vượt núi băng ngàn

Thật vô tình hỡi cái đập thời gian

Là xương thịt làm sao không xây xát

Ta ngồi đây trên đồi cao gió mát

Ánh tà dương nghiêng bóng đổ vương dài

Góp rong rêu vẽ lại tấm hình hài

Nhặt xơ xác ghi dọc đường gió bụi

Nghiêng nghiêng vách núi

Ngả bóng rừng khuya

Dừng bước chân ngẫm nghĩ phút chia lìa

Nhanh quá nhĩ, đã mòn ba vạn sáu !!!

Ta đang sống, nghĩa là ta sẽ chết !

Tháng 6-2005

Ta đang sống nghĩa là ta đang chết

Mỗi ngày qua là chết mất một ngày

Mỗi chiều qua là bóng ngả về tây

Cuộc đời ta đang dần dần ngắn lại

Trong tự thể đột sinh và đột thải

Những huyết cầu hồng bạch xô xát nhau

Những kháng sinh đối kháng kịch ê đầu

Một thành lũy phủ che bao khí độc

Ở bên ngoài đối diện nhiều hiểm hóc

Mọi sắc trần trơ trụi bãi phù sa

Mọi khổ vui náo động tựa chớp lòa

Để công phá một trận đồ tử thủ

Thời xuân trẻ dễ dàng trong phòng ngự

Lúc già nua dù có mấy viện binh

Nhưng cổ thành đã tàn lực, rung rinh

Chẳng mấy chốc, đầu hàng vô điều kiện

Ta đang sống là lâm vào trận tuyến

Không tấn công, chỉ củng cố dự phòng

Một thời gian rồi cũng phải đi đong

Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/04/2021(Xem: 20007)
Ai đã từng làm bạn với Lưu Linh, một anh chàng uống rượu như hũ chìm trong các điển tích thơ văn? Ai đã từng làm “thơ say“ truyền cảm xúc cho những người chưa từng biết uống rượu ? Kể ra chắc nhiều vô số! Nhưng siêu đẳng vẫn là thi sĩ họ Vũ tên gọi Hoàng Chương với bài thơ say bất hủ, chỉ cần đọc lên hai câu là đã thấy tinh tú quay cuồng rồi: Em ơi, lửa tắt bình khô rượu. Đời vắng em rồi... say với ai?
10/04/2021(Xem: 9159)
Kính bạch Thầy , bài trình pháp có quên 4 câu thư pháp về chữ Tâm của Thầy đọc thật hay ... Con chợt nghĩ ra bài thơ sau để bổ túc Nghe pháp thoại hết hiểu lầm .. Tâm và Tri Giác ! Giúp rõ ràng phân biệt đâu vọng, đâu chân ! Nhiều câu thơ thâm thuý ...đã xuất thần Kính ghi lại ... mời tri âm tri kỷ thưởng thức : “ Chữ Tâm độc tự thế mà hay Thành bại nên hư bởi chữ này Tuổi trẻ gắng lên ... Già cố giữ Cuộc đời gói gọn cả vào đây “
10/04/2021(Xem: 8199)
Giữa canh tư ngồi thu mình yên lắng, Vạn vật chung quanh ...dường như có linh hồn? Thắp ngọn nến hồng, lung linh tiếng vô ngôn Thông cảm cho phận người Canh cô, Mậu quả!
07/04/2021(Xem: 14053)
Nghe tiếng chim Cu phương trời viễn xứ Chạnh lòng ta miền cố xứ xa xôi ! Áo vai mỏng, gót mòn đời lữ thứ, Nẽo mây ngàn còn đọng bóng chiều trôi.
04/04/2021(Xem: 11360)
Theo Kinh Bi Hoa, tiền thân của Bồ Tát Phổ Hiền là Thái tử Năng Đà Nô, con thứ tư của Vua Vô Tránh Niệm. Nghe lời phụ vương, Thái tử phát tâm cúng dường Đức Phật Bảo Tạng cùng chư Tăng trong ba tháng An cư kiết Hạ. Quan đại thần là Bảo Hải mới khuyên Thái tử hồi hướng công đức về đạo Vô Thượng Bồ Đề, cầu thành Phật hơn là phước báu hữu lậu nhân thiên. Thái tử nghe lời và trước Đức Phật Bảo Tạng, đã phát nguyện hồi hướng Đạo Vô Thượng Chánh Giác, phát Bồ Đề tâm, tu tập vô lượng hạnh nguyện Bồ Tát mà giáo hóa mọi loài chúng sanh, cầu chứng ngôi Phật đạo và nguyện đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm, bao nhiêu những sự tốt đẹp và sự giáo hóa chúng sanh đều y như thế giới của Phổ Hiền Như Lai.
04/04/2021(Xem: 7765)
Sống giữa dương trần tựa chốn tiên, Thênh thang chẳng vướng dạ an ghiền. Sáng lên Đường luật vui bằng hữu, Chiều xuống bồ đoàn tĩnh chút duyên. Được thế cơ may đừng để cạn, Hờn chi phận mỏng phải mang phiền. Xuân qua hạ đến thời thay đổi, Hiểu rõ từng ngày giảm thụy miên. (*)
03/04/2021(Xem: 11467)
Quán Thế Âm Bồ Tát Chánh Pháp Minh Như Lai Phụ tá Di Đà Phật Cõi Cực Lạc phương Tây
02/04/2021(Xem: 8029)
Dòng thời gian! Kính bạch Thầy , tháng tư lại về (nhất là ngày 2/4 năm nào ) được đi hành hương Japan, Korea, Taiwan 16 ngày chung với các bạn của đạo tràng Quảng Đức lần đầu tiên . Kỷ niệm khó quên ....nhưng năm nay chuyện tương lai khó đoán ...nên con có bài thơ này kính dâng Thầy như gọi là tri ân cho sự thuận duyên của Pháp và Kính tặng tất cả những bạn đã đồng hành chung ... Bốn ngày lễ kéo dài mùa Phục Sinh lại đến ! Dòng thời gian lặng lẽ cứ trôi nhanh Hơn một năm ...kinh tế thế giới đóng khoanh Vì hậu quả đại dịch ...phong tỏa mở rồi bế!
01/04/2021(Xem: 18682)
Bài chúc Tết của NS Hoài Linh gây xôn xao MXH: Tự làm thơ hơn 7000 chữ, nhắc đủ 63 tỉnh thành với kiến thức sử địa quá uyên thâm! Trong dịp đầu năm mới, đông đảo các nghệ sĩ trong showbiz Việt đã gửi những lời chúc bình an, sức khoẻ đến với người hâm mộ. Thế nhưng ấn tượng và được netizen chia sẻ nhiều nhất chính là bài thơ chúc Tết được đầu tư và vô cùng sáng tạo của NS Hoài Linh. Ngoài tài làm thơ, NS Hoài Linh còn chứng minh có kiến thức lịch sử và địa lý uyên thâm khi chúc Tết theo đặc trưng từng tỉnh thành ở Việt Nam. Từ những thành phố lớn, đến vùng núi xa xôi, loạt danh lam thắng cảnh, lịch sử thành lập hay đặc nét riêng vùng miền đều được NS Hoài Linh đưa vào bài thơ mang tên Chúc Xuân một cách tài tình. Ngay lập tức, màn chúc Tết có tâm nhất Vbiz của NS Hoài Linh được người hâm mộ "thả tim" và chia sẻ rầm rộ trên MXH. Sau hơn 1 giờ đăng tải, bài thơ chúc Tết hơn 7000 chữ và gần 500 câu của NS Hoài Linh đã nhận được 86 nghìn lượt yêu thích, hàng chục nghìn bình lu
30/03/2021(Xem: 7956)
Lá rụng bao mùa vẫn thấy thê! Mẹ ơi! Sao lặng mãi chưa về! Ra đi biền biệt lời không để, Ở lại u buồn cảnh cũng lê.