Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Kiếp người suy ngẫm mỏng manh
Sao ta cứ mãi tranh giành quyền cao
Một giây động đất ập vào
Quyền cao chức trọng cũng vào thiên thu
Kim cương, vàng bạc đầy lu
Khi tim hết đập không xu theo mình
Ghét ganh, đố kỵ , khi khinh
So đo ích kỷ, nghĩa tình vội quên
Mỗi năm, mỗi một mùa xuân
Mỗi năm, lại mỗi một lần tin xa.
Tổ Sư xưa - Nay vẫn là...
Như bài kinh tụng truyền hoa sử vàng.
Hằng năm, vào ngày mùng 1 tháng 2 âl, Phật Giáo Khất Sĩ nói chung và từng Giáo Đoàn Khất Sĩ nói riêng trong cũng như ngoài nước đều tổ chức lễ Tưởng Niệm ngày Tổ Sư vắng bóng.
Một cõi Thiền Lâm, bóng trượng tòng
Quang minh tinh đẩu chiếu hư không
Đầu phơi mưa nắng, gìn thanh hạnh
Chân dẫm xóm làng, giữ chánh tông
Rũ bụi, thung dung vầng nguyệt tỏ
Xả tài, phơi phới mảnh gương trong
Mây lành năm sắc che tàn lọng
Hương ngát ba ngàn tỏa núi sông
Thiện tín trầm hoa, nhân thắng tuệ
Tăng ni kinh pháp, quả viên thông
Bi từ, giới trí ngời uy đức
Đạp sóng, thênh thang cuộc lữ bồng!
Tự đoán tương lai chứ đừng đi xem bói !
Hạnh phúc do chính bạn thiết kế từ lâu
Phí phạm thời gian khó tìm lại được đâu
Chỉ đại phước duyên mới gặp chánh pháp!
Chút hoan hỷ khi phát hiện về pháp số
Tinh thần Phật học của con số 23
Áp dụng chương các pháp từ kinh Tăng Chi ra
Ôi, bao vi diệu ngầm chứa thật khó tả !
Chín bốn xuân xanh chửa thấy già
Vẫn vui vẫn khỏe vẫn ngâm nga
Cơm ngày hai bữa luôn ngon miệng
Kinh tụng một thời trí sáng ra
Ngủ dậy ăn rồi trưa lại ngủ
Đà huân tập sẵn niệm Di Đà
Xế chiều hóng mát chờ con cháu
Buổi tối đông vui họp một nhà
Nguyên Xuân đang về ….
…….khắp đó đây trong trời đất !
Thở hơi Xuân thưởng thức nửa thật, nửa hư
Ngắm hoa Xuân …bao ý vị chợt nhất như
Phải chăng là Huyền là Diệu …
……..như lời Đức Lão Tử (1)
Ông Nhâm Dần cởi vương bào về núi
Bà Quý Mão hớn hở bước đăng quang
Thềm năm mới chẳng thấy gì trong sáng
Gió Bấc về gây xáo trộn nước Nam !
Con hỏi Ba, bao giờ có Xuân đẹp?
Nếu có chăng chỉ đẹp ở tấm lòng
Lấy chân thật cảm hóa nhân quần ấy
Là người người còn hy vọng ước mong
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.