Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Ở trọ nhân gian mộng cuộc tình
Hào quang muôn thuở ánh lung linh.
Không ai thù hận ai ganh ghét
Ấm áp quanh ta chuyện chúng mình .
Ngàn thế kỷ sau muôn kiếp trước
Sinh thành hiện thể sát na xinh
Khổ đau hạnh phúc đơm hoa trái
Vui gặp mùa Xuân giữa Chính Mình.
Thầy đã về lại chốn nơi
Bao ngày qua tạm phải rời đi xa
Xứ Ấn Phật Sự dần dà
Thiện Sự song bước thiết tha chẩn bần
Nàng Cô Vi lại thiết thân ( Corona Virus )
Cứ bám chặt riết ân cần rủ rê
Nhập thâm nội tạng đó tề
Ai mà yếu sức đê mê rồi đời ( die )
Nhân dịp Tết gần đến, hoài niệm những gì thu thập trong năm,
chợt nhớ tới mình thường bị bát phong thổi và thường bị gục quỵ ...
Kính dâng Thầy bài thơ ghi lại cảm giác của con sau đó ...Kính chúc sức khỏe Thầy, HH
“Sá gì trong một danh xưng
Mà trong thiên hạ kẻ mừng, người đau, “
Cách ngôn chí lý làm sao !
Bát phong thổi tới ... đảo chao quỵ liền
Từ lâu ... học đạo tinh chuyên
Tu đức, bòn phước ... bạn hiền kết thân .
Bốn người bạn thuở xa xưa
Môn sinh trường học trầm tư vùng này
Cùng nhau quán tưởng hàng ngày,
Một hôm cam kết từ nay thi tài
Giữ im lặng thật lâu dài
Bẩy ngày không nói với ai câu nào.
Nồng nàn hương lúa đồng quê
Ngày mùa vất vả lúa về đây sân
Đồng xa cho đến ruộng gần
Lúa vàng trải thảm hương nồng cốm quê
Cò vui sải cánh bay về
Tình quê hương lúa như mê hoặc lòng
Bóng ai ngả lộng trên đồng
Hiu hiu gió thổi tóc bồng bềnh bay
Cánh đồng lộng gió chiều nay
Lâng lâng bỗng thấy như say cảnh làng.
Đừng để Tâm buông lung phóng dật
Cần siêng học Thánh Pháp !
Kính dâng Thầy bài thơ trình pháp khi nghe pháp thoại này .Thật không biết dùng từ nào để diễn tả hết nỗi hân hoan khi được nghe những lời tâm huyết của Giảng Sư muốn truyền trao cho những ai ở siêng học Thánh Pháp ....đi đúng đường phải đi ..thì sẽ không còn vướng mắc vào nơi nào như bài kinh Khúc gỗ trôi sông ...ngày nào Đức Thế Tôn giảng dạy . Kính đảnh lễ và kính tri ân Thầy với bài pháp thoại quá tuyệt vời . Dạ vâng, bắt đầu hôm nay con sẽ học kỷ lại từ quyển 4 của Phật Học Phổ Thông và nguyện nếu còn sức sẽ gắng tới quyển nào ... chắc hẳn là còn tuỳ vào căn cơ đời trước , HH
Cốt tủy pháp ngữ khai thị:: Cần siêng học Pháp !
Ngọc Minh Châu ẩn tàng ( tự tánh Niết Bàn) ... cố tìm ra
Tâm buông lung nhiều mối ... vọng tưởng chạy thật xa
Đừng để đa đoan .. trọng xứ thiên trụy !!
Ngày cùn, tháng tận .. lạ thay không hốt hoảng!
Nhưng thu mình trong góc nhỏ ...chút suy tư
Hai chữ VÔ THƯỜNG quá quen thuộc ... dường như
Úc Châu mùa này ngày qua rất chóng !
Nghe pháp thoại .. có thêm vào bài thơ SỐNG
Không hờn , không giận ... cám ơn gặp phúc duyên !
Thanh nhàn độc cư tránh được ưu phiền
Không bon chen, biết an phận rằng.... đủ ?
Hôm nay lịch âm Mồng Tám Tháng Chạp
Mừng Ngày Thành Đạo Đức Phật Thích Ca
Các Phật tử trên khắp cõi ta - bà
Trang nghiêm đảnh lễ một Bậc Đại Giác
Trí huệ của Phật chính là ánh sáng
Ngọn đèn soi đường kẻ vượt biển mê
Thuyền Bát Nhã sẽ đưa tâm ta về
Đạo lộ giải thoát đến bờ An Lạc
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.