Xuân xanh màu yêu thương (thơ)

21/02/201106:16(Xem: 18617)
Xuân xanh màu yêu thương (thơ)

chẳng phải là bài thơ hẹn ước

chẳng phải là ý tưởng vẽ vời

mà mùa xuân năm nay

lại như cánh gió hân hoan đi về

để cho khu rừng cô liêu của ta

và những ngày đông héo hắt của ta

nở bung trăm lộc trắng

có lẽ là bởi mấy chiếc lá xanh non bên hiên

hoặc do tâm hồn bình yên

đùa reo vẫy nắng

đón từ hư vô

rạng rỡ một nụ cười...

hãy xem,

những chú sâu tía vằn xám đen loang lổ

từ mặt đất ngủ quên

hay từ triệu kiếp hôn mê

sáng nay

cắn kén nở tinh khôi

vỡ kén đối diện với mặt trời

bằng tiếng lời yêu thương

bằng hơi thở ấm cúng, dịu dàng

như làn khói nhẹ bên kia nương xa

thả bức tranh mơ màng

nước sương thủy mặc...

vậy có lẽ là xuân

đã khoác chiếc áo màu xanh

để nói chuyện thanh bình

để nói chuyện môi sinh

với trái đất trơ vơ

mệt mỏi, cỗi cằn

với lòng người u tối, dại khờ

quá trẻ dại

quá vô tư

nên đã để cho núi sông

nhiễm ô, vấy độc!

tuy nhiên

em và ta có cái gì long lanh ửng biếc

như màu da trời không khói bụi

như dòng sông không nổi trôi rác rều công nghiệp

như niềm vui hồng không vấy đục thức tri

như đức Phật an nhiên ngọn đuốc trí bi

lồng lộng giữa nhân sinh

lấp lánh bờ cỏ, giậu sương

như bài thơ sáng nay ai viết trên đóa hải đường

tươi mới nghĩa

tươi mới tứ từ

tươi mới hương thơm nồng

tình yêu thiên nhiên xanh xanh cỏ lá...

có phải chăng

xuân đã tặng một niềm vui

cho người mẹ già

tháng năm thao thức không ngủ

cho người cha già

vừng trán cày sâu trăn trở

vì những đứa con bỏ nương vườn

bỏ những nấm mộ tổ tông

bỏ những câu ca dao

bỏ ông táo, đụn rơm

để mải miết đi hoang...

ôi! heo hút từ đường

vẫn còn linh thiêng đốm lửa chân nhang

mẹ lần tràng hạt

lần từng nỗi đau

trong khói sương mịt mờ, lay bay tóc tuyết

dù khói bụi,

nhện giăng

người vẫn chống gậy lần dò đến cánh cửa sau

bí mật

mở ra một khu vườn

có liếp cải hoa vàng

vẫn ngây thơ kết hạt...

và,

đàn bướm năm màu

chập chờn tung lượn ước mơ xanh

cho dẫu phố bụi kia tất tả bóng lữ hành

hối hả từng chiếc bóng trôi nhanh

ta và em

vẫn còn đốm lửa bao dung

niềm hy vọng cuối cùng

bập bùng

trong căn nhà đông phương trầm mặc...

vậy, có lẽ,

xuân đâu có tình cờ hỡi em

tâm và cảnh

nhân và duyên

được mọc hạt từ trái tim linh hiển

vẫn bồi hồi nhịp đập với dòng khơi

cả rác và hoa

cả em và tôi

cùng chung một mặt trời

nghe trong gió

nghe trong hư không

thanh thản từng lời kinh

như từng giọt sương trong vắt...

xuân lật sang trang

có những cành khô nẩy lộc

hạo khí giao mùa

bung sự sống không tên

cả miền xuân xanh em ơi!

trời đất bạn hiền

chung trà ấm

bên lò trầm thơm

tĩnh tọa đồi đông

nghe tiếng hạc kêu vời

hào sảng

câu thiền thi

dập dờn

lượn qua ngõ trúc...

muốn nói chuyện với khe đá, khe sim

với rừng già sơ nguyên

với cỗi bách tùng sần sùi gió sương, mưa nắng

càng sống lâu dáng đứng càng hiên ngang

rễ cắm sâu hơn

dông bão đi qua càng tróc vỏ giận hờn

tróc vỏ thời gian

tróc vỏ xan tham

chỉ còn cốt lõi sần sùi

an nhiên và chắc khỏe...

cảm ơn xanh

cảm ơn xuân

vì nhân loại muôn đời là trẻ con

muôn đời khao khát xan tham

chẳng bao giờ biết đủ

lại quá nhọc nhằn tồn sinh bươn chải

lại còn lắm chuyện khóc cười nông nổi

có biết chi sự thật với tình thương!

bởi vậy,

thời đại hôm nay

trí và bi

đôi khi phải leo dốc

hoặc làm cái việc ngược dòng

cái việc vô công

là tát cạn cả biển đông

bằng bàn tay con người vô danh

và rỗng không sở hữu!

vậy,

chẳng phải là chúng ta

gieo nhân rồi chờ quả

mê mải trong tiến trình trở thành

núi nọ và non kia

hễ cứ yêu thương

là vô ngại biên bìa

hạt cát lăn tăn

sợi tóc li ti

vẫn nhìn cho ra mặt mũi

nỗi đời đã quá nhiều đau thương

cần phải sẻ chia và an ủi

như xuân núi rừng cây lá tươi xanh

như đóa hoa giữa lòng vừa nở nụ tinh anh...

Minh Đức TTA

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/02/2025(Xem: 10612)
TẠO PHƯỚC BẰNG TẤM LÒNG và HỌC ĐỨC KHIÊM TỐN Bài # 3: Vô Úy Thí hay Bố Thí Vô Úy: Xin mời quý vị đọc 12 đoạn thơ 4 câu dưới đây và cùng chúng tôi thực tập: (1):Nên nhớ việc lành nhỏ chớ bỏ qua. Gom thu từng chút, dần dà nhiều lên. Ấy là “Năng nhặt, chặt bị” chớ quên. Phước nhiều, cuộc sống tăng thêm duyên lành. ***
11/02/2025(Xem: 13648)
Kính bạch Thầy , có nhìn lại tình thương của Thầy đối với Cụ Bà Tâm Thái mới thấy rất khó giữ được mối quan hệ của cha mẹ và con cái được kết nối chặt chẽ như thế này, mà trái lại ngày nay mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái thật lỏng lẻo. Sự thật là thế, con kính cảm tác bài thơ này. Kính ngưỡng mộ tâm đạo Hiếu của Thầy, và hy vọng con cháu của con được 50% của Thầy,
06/02/2025(Xem: 10771)
Ngày Xuân đọc thơ Thiền Sư Hương Hải về Đạo (1) “Chớ tìm tri thức trong cơn mộng” là sao? Lật tung tài liệu bỗng dao động nghẹn ngào “Đã noi theo các khí phách thanh cao, Thầy Tổ “?
05/02/2025(Xem: 10508)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
01/02/2025(Xem: 10572)
Kính nguyện là cánh én xua tan đi giá lạnh Mang lại mùa Xuân ấm áp tình người Ước mong chuyển được … Giọt nước mắt thành nụ cười ! Hãy cùng nhau đón Tết mang sắc màu hy vọng!
01/02/2025(Xem: 7009)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương Nhớ về quê cũ trắng canh trường! Tháp xưa chuông sớm luôn vang tiếng Chùa cũ nhang khuya mãi ngát hương.
01/02/2025(Xem: 7718)
Ngày xưa còn MẸ, còn CHA Con không xin “chữ”, chữ nhà còn “nguyên” Giờ thì hai chữ “thiêng liêng” Con rưng rưng nhận treo riêng cõi lòng Từ nay Xuân chẳng còn mong “Mồ Côi Cha-Mẹ” đời không Xuân về!
26/01/2025(Xem: 15004)
CHIA SẺ PHẬT PHÁP: TẠO PHƯỚC BẰNG TẤM LÒNG và HỌC ĐỨC KHIÊM TỐN. Âm Đức và Dương Đức: Xin mời quý vị đọc những đoạn thơ bên dưới và cùng chúng tôi cố gắng thực tập:
22/01/2025(Xem: 12160)
Vần Thơ Tiễn Biệt Bạn Hiền Phật tử Nguyễn Thị Truyên Pháp danh: Quảng Hoa (1957-2024)
12/01/2025(Xem: 6819)
Trong những ngày bận rộn chuẩn bị Tết Nhìn lại bao nhiêu vật vã của năm qua Suy ngẫm lại ba bài thơ, trí tuệ phát sinh ra (1) Chân lý chỉ có một nhưng phải nhờ tinh hoa người giảng giải!