Xuân xanh màu yêu thương (thơ)

21/02/201106:16(Xem: 18605)
Xuân xanh màu yêu thương (thơ)

chẳng phải là bài thơ hẹn ước

chẳng phải là ý tưởng vẽ vời

mà mùa xuân năm nay

lại như cánh gió hân hoan đi về

để cho khu rừng cô liêu của ta

và những ngày đông héo hắt của ta

nở bung trăm lộc trắng

có lẽ là bởi mấy chiếc lá xanh non bên hiên

hoặc do tâm hồn bình yên

đùa reo vẫy nắng

đón từ hư vô

rạng rỡ một nụ cười...

hãy xem,

những chú sâu tía vằn xám đen loang lổ

từ mặt đất ngủ quên

hay từ triệu kiếp hôn mê

sáng nay

cắn kén nở tinh khôi

vỡ kén đối diện với mặt trời

bằng tiếng lời yêu thương

bằng hơi thở ấm cúng, dịu dàng

như làn khói nhẹ bên kia nương xa

thả bức tranh mơ màng

nước sương thủy mặc...

vậy có lẽ là xuân

đã khoác chiếc áo màu xanh

để nói chuyện thanh bình

để nói chuyện môi sinh

với trái đất trơ vơ

mệt mỏi, cỗi cằn

với lòng người u tối, dại khờ

quá trẻ dại

quá vô tư

nên đã để cho núi sông

nhiễm ô, vấy độc!

tuy nhiên

em và ta có cái gì long lanh ửng biếc

như màu da trời không khói bụi

như dòng sông không nổi trôi rác rều công nghiệp

như niềm vui hồng không vấy đục thức tri

như đức Phật an nhiên ngọn đuốc trí bi

lồng lộng giữa nhân sinh

lấp lánh bờ cỏ, giậu sương

như bài thơ sáng nay ai viết trên đóa hải đường

tươi mới nghĩa

tươi mới tứ từ

tươi mới hương thơm nồng

tình yêu thiên nhiên xanh xanh cỏ lá...

có phải chăng

xuân đã tặng một niềm vui

cho người mẹ già

tháng năm thao thức không ngủ

cho người cha già

vừng trán cày sâu trăn trở

vì những đứa con bỏ nương vườn

bỏ những nấm mộ tổ tông

bỏ những câu ca dao

bỏ ông táo, đụn rơm

để mải miết đi hoang...

ôi! heo hút từ đường

vẫn còn linh thiêng đốm lửa chân nhang

mẹ lần tràng hạt

lần từng nỗi đau

trong khói sương mịt mờ, lay bay tóc tuyết

dù khói bụi,

nhện giăng

người vẫn chống gậy lần dò đến cánh cửa sau

bí mật

mở ra một khu vườn

có liếp cải hoa vàng

vẫn ngây thơ kết hạt...

và,

đàn bướm năm màu

chập chờn tung lượn ước mơ xanh

cho dẫu phố bụi kia tất tả bóng lữ hành

hối hả từng chiếc bóng trôi nhanh

ta và em

vẫn còn đốm lửa bao dung

niềm hy vọng cuối cùng

bập bùng

trong căn nhà đông phương trầm mặc...

vậy, có lẽ,

xuân đâu có tình cờ hỡi em

tâm và cảnh

nhân và duyên

được mọc hạt từ trái tim linh hiển

vẫn bồi hồi nhịp đập với dòng khơi

cả rác và hoa

cả em và tôi

cùng chung một mặt trời

nghe trong gió

nghe trong hư không

thanh thản từng lời kinh

như từng giọt sương trong vắt...

xuân lật sang trang

có những cành khô nẩy lộc

hạo khí giao mùa

bung sự sống không tên

cả miền xuân xanh em ơi!

trời đất bạn hiền

chung trà ấm

bên lò trầm thơm

tĩnh tọa đồi đông

nghe tiếng hạc kêu vời

hào sảng

câu thiền thi

dập dờn

lượn qua ngõ trúc...

muốn nói chuyện với khe đá, khe sim

với rừng già sơ nguyên

với cỗi bách tùng sần sùi gió sương, mưa nắng

càng sống lâu dáng đứng càng hiên ngang

rễ cắm sâu hơn

dông bão đi qua càng tróc vỏ giận hờn

tróc vỏ thời gian

tróc vỏ xan tham

chỉ còn cốt lõi sần sùi

an nhiên và chắc khỏe...

cảm ơn xanh

cảm ơn xuân

vì nhân loại muôn đời là trẻ con

muôn đời khao khát xan tham

chẳng bao giờ biết đủ

lại quá nhọc nhằn tồn sinh bươn chải

lại còn lắm chuyện khóc cười nông nổi

có biết chi sự thật với tình thương!

bởi vậy,

thời đại hôm nay

trí và bi

đôi khi phải leo dốc

hoặc làm cái việc ngược dòng

cái việc vô công

là tát cạn cả biển đông

bằng bàn tay con người vô danh

và rỗng không sở hữu!

vậy,

chẳng phải là chúng ta

gieo nhân rồi chờ quả

mê mải trong tiến trình trở thành

núi nọ và non kia

hễ cứ yêu thương

là vô ngại biên bìa

hạt cát lăn tăn

sợi tóc li ti

vẫn nhìn cho ra mặt mũi

nỗi đời đã quá nhiều đau thương

cần phải sẻ chia và an ủi

như xuân núi rừng cây lá tươi xanh

như đóa hoa giữa lòng vừa nở nụ tinh anh...

Minh Đức TTA

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2026(Xem: 715)
Trùng Khổ Thích Minh Chánh Sương lạnh chiều tàn cuộc trần ai Đá dựng bên lều gối tựa vai Miên man sương khói đời sương gió Tím cả khổ đau phủ nhân loài Đau buồn chưa dứt tận đáy lòng Lại vừa nhuốm lấy kiếp sầu đông Len lổi vào trong chùm thiên biến Khổ nọ sầu kia cứ chất chồng Vốn dĩ đường xưa mãi lưu thông Nhưng vì dan díu kiếp tang bồng Nên sầu nhân thế, sầu nhân thế Cứ vậy mà nghe rối tơ lòng Xao xác từng không nhuốm ly tan Đau khổ chồng nhau kiếp cơ hàn Ôi, cõi nhân sinh sầu vạn cổ Rưng rức huyết lệ giữa trần gian. Vạn Hạnh ngày 16/4/2026
15/04/2026(Xem: 1590)
Giữa dòng đời vô thường biến động, hiếm có ai khi tuổi đã xế chiều mà tâm vẫn an nhiên, trí vẫn sáng suốt, và lòng vẫn hướng trọn về Tam Bảo như lão cư sĩ Thị Tâm Ngô Văn Phát (hình trên, cụ đứng bên phải HT Bảo Lạc, bên trái là con trai cụ, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp). Cuộc đời của Cụ là một hành trình dài qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng cũng chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh của chánh tín và hạnh nguyện tu tập bền bỉ. Lão cư sĩ Thị Tâm sinh ngày 30/10/1929 (Kỷ Tỵ), từng là Thủ khoa Khóa 11 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (1955), giữ cấp bậc Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cụ đã trải qua những năm tháng gian lao trong lao tù cải tạo tại Hoàng Liên Sơn. Sau đó, định cư tại Hannover (CHLB Đức) từ năm 1984, Cụ tiếp tục dấn thân phụng sự đạo pháp và cộng đồng, cộng tác lâu dài với báo Viên Giác, đảm nhiệm vai trò Hội trưởng Hội Phật tử Việt Nam tại CHLB Đức suốt nhiều năm.
15/04/2026(Xem: 1413)
Chẳng quản ngại đường đi chật hẹp, Hay bản án chất chồng những hình phạt vây quanh, Tôi là người làm chủ vận mệnh của mình, Tôi là thuyền trưởng lèo lái linh hồn về bến đẹp !
14/04/2026(Xem: 801)
Đại Ngàn Nguyên sơ…! Du Tăng lên núi ngồi chơi Nghe “Thần” hỏi nhỏ, mấy lời kinh xưa…? Du Tăng bạch vấn nhị Thừa…? Kinh không bát nhã, hỏi thưa đáp rằng..? Đời người mấy kiếp thời dong Đáp rằng: nghìn kiếp, giữa dòng nhân sinh. Đời người mấy kiếp lụy tình..? Đáp rằng: Nghìn kiếp, một mình sinh ra. Đời người mấy kiếp trong ta Đáp rằng: nghìn kiếp, ta bà khổ vui… Đời người mấy kiếp ai ơi Đáp rằng: nghìn kiếp, phải thời tu thân. Đời người mấy kiếp nhớ ân…? Đáp rằng Phật dạy: bốn phần ân sâu…? Đời người mấy kiếp hồi đầu..? Đáp rằng Phật dạy: Niệm lầu Phước duyên. Đời người mấy kiếp ngồi yên, Đáp rằng lữa đốt, bến thuyền sân si…? Đời người mấy kiếp oai nghi…? Đáp rằng tham ái, sầu bi não phiền. Giờ này, rừng hát cõi huyền, Du Tăng về chốn, tịch hiền thênh thang. Y vàng giới luật nghiêm trang. Du Tăng độc bước, đại ngàn nguyên sơ. Riêu phong cổ Thụ huyền cơ Độc cư tịch tọa, bến bờ tự do. Trăm năm rừng hát “U Bò”. Du Tăng ghé lại, nắng tà hu
10/04/2026(Xem: 2915)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
10/04/2026(Xem: 1875)
Thầy vẫn còn nơi đó Nâng bát cơm trắng ngần Bài kinh hòa chuông mõ Ấn quyết hộ nhân tâm Y vàng thơm khiêm hạ Đạo ngôn tỏa ân tình Thơ mềm tươm mạch đá Xuống đồi nhập đồng xanh Trai đường rền diệu ngữ Vô trụ với kim cang Lục hòa bên pháp lữ Hỏi gì chuyện hợp tan?
10/04/2026(Xem: 1790)
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau Vị thế nào để thấy rõ trước sau Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
09/04/2026(Xem: 2049)
Ta về thăm pháp lữ Đồi nắng đổ chang chang Tìm hình xưa bóng cũ Hoa khoe sắc hai hàng Chân già qua bậc cấp Nhớ năm tháng thanh xuân Đâu màng chi được mất Chí nguyện phát vô cùng Nắng soi từng vết tích Gió đẩy thoảng trầm hương Rêu rong tô tường vách Đồi còn tỏa thanh lương
09/04/2026(Xem: 2737)
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão, Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay. Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ? Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! Thức tỉnh bên trong: “chọn lối hài hòa để bắt kịp”
09/04/2026(Xem: 1765)
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh Tiếng côn trùng rả rích thâu canh. Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi Ngày rất dài lê chân mòn mỏi Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.