Hình hài vô lượng (Thơ)

27/03/201320:28(Xem: 9890)
Hình hài vô lượng (Thơ)

HÌNH HÀI VÔ LƯỢNG

Nghiêm Xuân Hồng


Hắn qua sông gần hết nhịp phù kiều
Mới nhận thấy lòng mình không xiết kể,
Lòng vô lượng nhưng nhình hài duy chỉ một
Từ sơ sinh trơ trụi có vậy thôi...

Lòng vô hạn ẩn thân hình hữu hạn
Này hóa nhi, như vậy chán hay không?
Trời đất bao la như không ngằn mé
Xoạc đôi chân sao lấp lánh khoảng mênh mông?...

Vòm trời sao cơ man như riễu cợt
Cười thầm người chẳng biết cái chi chi,
Mà chẳng thể giờ đôi tay vít xuống
Để xóa vùi những ánh mắt trêu ngươi.

Khắp nơi nơi lao xao bao giọng nói
Của muông trùng hoa cỏ hẹn hò nhau,
Mà chẳng thể mang đôi tai khờ khạo
Lén lặng nghe lời thề thốt nỉ non.

Thân thiên nữ tỏa diệu hương bảng lảng
Mọi cỏ hoa bát ngát tiết tịnh hương,
Mà chiếc mũi ngẩn ngơ đầy cát bụi
Chỉ nhận ra như nhuốm vị trần ai.

Sông núi trrăng sao trầm tư giấc dài mộng tưởng
Niềm ước mơ dằng dặc ý triền miền,
Mà chẳng sao phóng ý tình phổ nhập
Những áng mây chới với buổi hoàng hôn...

Có những lúc soi gương ngắm nhìn vọng ảnh
Thấy ý tình vô tận bóng phù du!
Hìinh thô kệch làm sao theo nổi ý
Vào những nơi sâu thẳm mịt mùng khơi?....

Hắn ước mơ được phân thân thành vô lượng
Để ẩn mình từng hạt bụi cánh hoa,
Để có thể phất vung tà áo rộng
Quơ vào trong muôn ức ánh trăng sao..

Huyền hoặc mà thôi... nhưng thực chẳng có gì huyền hoặc,
Vì thế gian này... tuồng huyền hoặc khôn nguôi...
Nên hắn si ngây,
Tiếp tục mơ giấc mơ hình hài vô lượng
Để gieo mình nơi vô lượng cuộc bể dâu..

Chân thành cảm ơn Đạo hữu Thanh Phi-Hoằng Lạc đã gởi tặng tập thơ này.

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/01/2019(Xem: 10281)
Như một dòng sông lặng lẽ trôi Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi. Non xanh mây nổi hình vân cẩu Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời
13/01/2019(Xem: 11384)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian Bao dung tha thứ mọi đàng Theo Ngài Di Lặc nhẹ nhàng chuyển duyên Còn đâu cơn bão ưu phiền Còn đâu khổ luỵ đảo điên cõi lòng Cuộc đời nhắm mắt là xong Nụ cười chẳng mất sao không như Ngài.
10/01/2019(Xem: 13042)
Kính dâng lên Ôn Làng Mai để nhớ lần đầu tiên con tham dự khoá tu tại một thiền viện Mỹ trên núi ở miền Bắc Cali do Ôn hướng dẫn vào đầu thập niên 80. Con cũng nhớ có lần cạo gió cho Ôn trong khoá tu đó. Thật là một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời tu học của con.
07/01/2019(Xem: 12793)
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo HÒA THƯỢNG HEO Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
06/01/2019(Xem: 11449)
NHÃN XUÂN Mắt em liếc đuổi bướm vàng Chậu mâm xôi cúc tưởng tàn lại tươi Vô thường chỉ mấp máy môi Mắt thương đời khổ nên tôi nặng tình.
05/01/2019(Xem: 14714)
Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ.. Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng?
03/01/2019(Xem: 10025)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua
03/01/2019(Xem: 14475)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương Kiên trì, nghị lực, hiền lương Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
24/12/2018(Xem: 18137)
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel: “Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc” Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà. Sao những ngày Vía Phật Thích Ca Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
24/12/2018(Xem: 10582)
Giấu mình trong chéo áo Ta đi ngang qua đời Mộ, triêu ngày hai bữa Dặm gió ngàn đầy vơi.