Khóc Bùi Giáng (thơ)

28/05/201208:49(Xem: 10249)
Khóc Bùi Giáng (thơ)


buigiang-chandung

Khóc Bùi Giáng

Quảng Hiện


           (khi hay tin Thi Sĩ từ trần) 
                
 

Trần gian đã vắng Anh rồi  
Từ đây phố thị ngậm ngùi khóc than  
Em Mọi Nhỏ dạ vấn vương  
Giai nhân tuyệt sắc đẫm sương nấm mồ  
Anh đi về cõi hư vô  
Bể dâu tan tác lững lờ mây trôi  
Anh đi mây gió bồi hồi  
Thi ca nước Việt thôi rồi còn đâu  
Ngậm ngùi tấc dạ quặn đau  
MƯA NGUỔN rớt hột ngàn sau chảy hoài  
Nhẹ nhàng giã biệt trần ai  
Cúi đầu lặng tiễn lai rai khóc thầm.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27753)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13883)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13683)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12932)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14148)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13473)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13980)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16771)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14299)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)