Khóc Bùi Giáng (thơ)

28/05/201208:49(Xem: 10215)
Khóc Bùi Giáng (thơ)


buigiang-chandung

Khóc Bùi Giáng

Quảng Hiện


           (khi hay tin Thi Sĩ từ trần) 
                
 

Trần gian đã vắng Anh rồi  
Từ đây phố thị ngậm ngùi khóc than  
Em Mọi Nhỏ dạ vấn vương  
Giai nhân tuyệt sắc đẫm sương nấm mồ  
Anh đi về cõi hư vô  
Bể dâu tan tác lững lờ mây trôi  
Anh đi mây gió bồi hồi  
Thi ca nước Việt thôi rồi còn đâu  
Ngậm ngùi tấc dạ quặn đau  
MƯA NGUỔN rớt hột ngàn sau chảy hoài  
Nhẹ nhàng giã biệt trần ai  
Cúi đầu lặng tiễn lai rai khóc thầm.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14760)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66707)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13505)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17153)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14956)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11758)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11210)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11527)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà