Vương vấn (thơ)

08/05/201120:14(Xem: 13390)
Vương vấn (thơ)

0015_red_roses




VƯƠNG VẤN


Vương vấn bao nhiêu chuyện ở lòng
Đến rồi chẳng lẽ trở về không
Gió chiều thoảng vờn khe núi
Nắng sớm dịu dàng tỏa bến sông
Một kiếp phong trần say ý mộng
Trăm năm hồ thỉ quyện hương nồng
Cuộc đời thương quá dù hư thực
Lai láng ân tình sóng biển đông

THÍCH CHƠN PHƯƠNG

red_rose_49

NGUYỆN XIN

Ơn Cha,Ơn Mẹ ,đất trời
Đã sinh con được làm người trần gian
Cuộc đời quí giá vô vàn
Nguyện xin làm một viên than cháy hồng

T.Chơn Phương



red_rose_46

CHẠNH LÒNG


Ai về nhặt xác phượng rơi
Điểm từng trang giấy tuỗi đời đã qua
Hoa niên ngày ấy trong ta
Bạn thầy một thuở nay xa ngàn trùng

Đôi khi nhớ lại mái trường
Nhớ từng buổi học tình thương tràn đầy
Hành trang vạn nẽo đường mây
Cánh chim bạt gió nay thầy bạn đâu ?

Bây giờ sương bạc mái đầu
Bâng khuâng tiếc nuối nặng câu ân tình

THÍCH CHƠN PHƯƠNG




red_rose_48
HÀNH TRANG
Thương tặng Các em sinh viên sống xa Cha Mẹ.

Cha lam lũ luống cày bong sỏi đá
Mẹ tảo tần gồng gánh dưới trời mưa
Nắng cháy da ngọt ngào ca nước lũ
Nụ cười buồn mặn chát bát cơm dưa

Con học xa ,nhà Cha Mẹ tiễn đưa
Chút tiền mọn bao tháng ngày dành dụm
Trao cho con mà sao Cha lúng túng
Mái tranh nghèo gió động khẽ lao xao

Mẹ đã già bất chợt cũng ước ao
Chuyện đời thường chẳng hóa thành cổ tích
Hành trang lên đường đơn sơ túi xách
Nhưng tình quê trỉu nặng vướng trong lòng

THÍCH CHƠN PHƯƠNG





HOÀNG HÔN

Lưng trời tiếng vạc kêu sương
Không gian điểm cánh nhạn đường xa xăm
Thời gian bao nỗi thăng trầm
Tình quê trăn trở tháng năm dặm dài

T.Chơn Phương



red_rose_54

THỜI GIAN

Thời gian là tóc của Cha
Dáng còng của Mẹ,nước da đồi mồi
Tôi đi cuối đất cùng trời
Ngoảnh đi,ngoảnh lại một đời sao nhanh

T.Chơn Phương



red_rose_60
HÌNH BÓNG CHA GIÀ

Cha ra đi,cõi vô thường tan biến
Mái tranh nghèo,đã vắng bóng Cha ơi
Vẫn còn đây,búc màn thư cửa sổ
Gió phất phơ,reo kẽ lá không lời

Cha ra đi,khung trời còn nhung nhớ
Áo bà ba ,nhuộm một nắng hai sương
Áo vải thô,bạc phai màu hoại sắc
Cảnh nhà xưa,nghiêng một mái Song Đường

Cha ra đi,bóng Cha già còn đó
Quãng đường dài,gai góc vẫn không phai
Cát bụi bay,thì thầm khua sõi đá
Gọi hồn con,bóng núi đổ sông dài

Cha rũ áo,cuộc đời như bỏ ngõ
Dòng sông xưa,nhịp sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua,thêm một lần thương nhớ
Bóng Cha già cằn cỗi tóc bạc phơ

Tiếng chuông đầu hôm buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm đưa xa
Ngân vang trôi về nỗi nhớ
Mênh mang hình bóng tôn thờ

Lời kinh trầm bỗng bên chùa
Dọc đường rơi rụng hơn thua
Trở về nguồn tâm muôn thuở
Đây rồi hình bóng Cha ơi.....!

THÍCH CHƠN PHƯƠNG



red_rose_58
QUÊ HƯƠNG


Quê Hương từ thuở ấu thơ
Ghi bao kỷ niệm đến giờ chưa quên
Quê hương đồng lúa xanh mềm
Tiếng ru đầm thắm,lớn lên từng ngày

Quê hương nơi cất cánh bay
Đường đời muôn ngã tháng ngày lặn trôi
Xa quê gần hết cuộc đời
Nhớ thương mãi gửi về nơi quê nhà

Quê Hương nguồn cội thi ca
Quê Hương là nước non nhà...Quê Hương .

THÍCH CHƠN PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2015(Xem: 17097)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 11797)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
08/10/2015(Xem: 29740)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 23725)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 30290)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 12863)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
03/10/2015(Xem: 30204)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 20420)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 12455)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
27/09/2015(Xem: 13846)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !