Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa Nguyện vẫn dài qua khắp nẽo ước mơ
Gặp em đây Trong thế giới Hoa Vàng Mơ mấy cõi Thấy người về sum họp Tay nắm chặc tay Thấy mình không có tuổi Trong hơi thở rời xa cát bụi Với tiếng cười trong suốt nẽo vô minh
Không lời nói mà pháp âm vang dội Không câu ca mà nhạc trỗi quanh mình Không đốt lữa mà hào quang vô lượng Không nói yêu, nhưng yêu cả hửu tình Vòng tay ngọc Có Đen , Vàng, Đỏ , Trắng Vẫn rộng dài vươn khắp cả nhân gian Cùng ngồi xuống Có bao lời chưa nói Đã thành văn Thành nếp sống Đạo Vàng
Sông uốn khúc Thác gềnh , đá tảng Nước không dừng Đượm mát vẫn dòng trôi Cây cỏ vọng Mưa rơi chừng đáp lại Hoa ửng vàng lan rộng mãi không thôi
Lòng hoan hỹ Trước Phật Đài qùi xuống Không thời gian Không cả khoản không gian Từ vạn hạnh đã qui về một mối Muôn vạn nẽo đem đen Giờ rực lối hoa vàng.
Cảm tác trong 3 ngày đại hội 29, 30, 31 tháng 8 năm 2003 tại chùa Pháp Quang, Brisbane, Queensland
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.
Sân si ngã chấp ta người
Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây.
Bao năm yêu ghét lưu đầy
Năm ấm che lấp khó mong hiển bày
Lìa năng lìa sở đêm ngày.
Thầy mà lìa thấy, ai ơi chớ ngờ.
Từ nay dẹp hết mê mờ.
Nào ai lại hội trăng giờ ở đâu. ?? ?.
Có những điều không thể hiểu bằng lý trí !
Chỉ cần giữ lòng mềm giữa đời cứng mà thôi
Lặng nghe tim gọi tiếng “ mầu nhiệm” ơi
Trong khoảnh khắc đó,
cảm nhận được sự sống quá ư kỳ diệu !
Giới trường tiêu tướng được cung tuyên
Hành giả an cư kết thắng duyên
Thúc liễm oai nghi tâm nhiếp niệm
Trao dồi tế hạnh ý tinh chuyên
Thời thời thức tĩnh gieo mầm thiện
Khắc khắc hân hoan hướng bến thiêng
Tịnh nghiệp đạo tràng hương khấn nguyện
Bảo Quang sen nở ngát hương thiền
Tĩnh lặng tăng nhân hướng đạo viên
Mắt ngắm hoa bừng ưu não chuyển
Tai nghe pháp rưới lạc an truyền
Quê người đuốc tuệ ghi thành truyện
Đất khách đèn tâm thắp sáng duyên
Dẫu thế trầm luân luôn lắm chuyện
Nhưng lòng mãi giữ tín căn nguyền.
Là có thể vượt qua mọi chướng ngại thử thách!
Là của cải đích thực của mọi cá nhân
Sẽ dẫn dắt tâm trí đến vùng tri thức cao hơn
Sống giữa đời thường,
ung dung dạo chơi trong nắng!
Tỉnh như sương sớm,
vì trong ta có sẵn phẩm tính của hiền thánh! 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
Bài thơ được cảm tác khi người viết hữu duyên đọc lại lời dạy của vua Trần Thái Tông trong bài kinh HƯỚNG THƯỢNG NHẤT ĐẠO và chỉ một câu đầu thôi với lời giải thích của một vị ân sư (Sứ giả Như Lai )đã cảm hoá được mình về đường lối tu tập.
Kính trích đoạn câu dạy đầu tiên trong bản dịch “Hướng Thượng Nhất Đạo của Trần Thái Tông
Kính thưa bạn,
Tha thiết trân trọng có vài lời tâm huyết!
Hãy cùng nhau cảm nhận
được ánh sáng rất sâu nơi trái tim
Một lòng giữ lấy đạo trong tình yêu thiêng liêng,
Giữa thời đại mà nhiều người như bỏ quên nó.!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.