Phần 9

30/06/201114:42(Xem: 3999)
Phần 9

J. Krishnamurti
THIỀN ĐỊNH 1969
Nguyên bản tiếng Anh: Meditations 1969 - Lời dịch: Ông Không 2008

THIỀN ĐỊNH – Phần 9

Sáng hôm đó biển giống như một cái hồ hay một con sông mênh mông không một gợn sóng, và êm đềm đến độ bạn có thể trông thấy những phản chiếu của các vì sao khi vẫn còn khá sớm. Bình minh vẫn chưa đến, và thế là các vì sao, và phản chiếu của vực đá, và những ánh đèn xa xa của thị trấn, đều hiện diện trên mặt nước. Và khi mặt trời ló dạng trên đường chân trời trong một bầu trời không mây nó tạo nên một con đường vàng ròng, và thật kỳ diệu khi trông thấy được ánh sáng của California đó đang lan tỏa khắp quả đất và mỗi chiếc lá lẫn cọng cỏ. Khi bạn nhìn ngắm, một tĩnh lặng lạ thường tràn ngập bạn. Bộ não tự nó trở nên bặt tăm, không còn bất kỳ phản ứng nào, không còn một chuyển động, và quá kỳ bí khi cảm thấy tĩnh lặng vô hạn này. “Cảm thấy” không là từ ngữ. Chất lượng của yên lặng đó, tĩnh lặng đó, không được cảm thấy bởi bộ não; nó vượt khỏi bộ não. Bộ não có thể suy tưởng, diễn giải tường tận hay tạo ra một ý đồ cho tương lai, nhưng tĩnh lặng này vượt khỏi phạm vi của nó, vượt khỏi tất cả tưởng tượng, vượt khỏi tất cả khao khát. Bạn quá tĩnh đến độ thân thể của bạn trở thành hoàn toàn là thành phần của quả đất, thành phần của mọi sự vật tĩnh.

Và khi cơn gió nhẹ từ những quả đồi thổi đến, đang lay động những chiếc lá, tĩnh lặng này, chất lượng tuyệt vời của tĩnh lặng này, không bị phiền muộn. Ngôi nhà nằm giữa những quả đồi và biển, nhìn xuống biển. Và khi bạn nhìn ngắm biển, bạn trở nên bất động đến độ bạn thực sự là thành phần của mọi sự vật. Bạn là mọi sự vật. Bạn là ánh sáng, và vẻ đẹp của tình yêu. Lại nữa, khi nói “bạn là thành phần của mọi sự vật” cũng là sai lầm: từ ngữ “bạn” không thỏa đáng bởi vì bạn thực sự không ở đó. Bạn không hiện hữu. Chỉ có tĩnh lặng đó, vẻ đẹp, ý thức lạ thường của tình yêu. Những từ ngữ bạn và tôi gây phân chia những sự vật. Trong tĩnh lặng và trạng thái bất động này, phân chia này không tồn tại. Và khi bạn nhìn ra ngoài cửa sổ, không gian và thời gian dường như kết thúc, và cái không gian mà phân chia không có bản chất thực sự. Chiếc lá đó và cây khuynh diệp đó và dòng nước trong xanh lóng lánh đó không khác biệt bạn.

Thật ra thiền định rất đơn giản. Chúng ta làm phức tạp nó. Chúng ta thêu dệt một mạng lưới của những ý tưởng quanh nó để diễn tả nó là gì và nó không là gì. Nhưng nó không là những điều này. Bởi vì nó quá đơn giản nên nó lẩn trốn chúng ta, bởi vì cái trí của chúng ta quá rối rắm, bị dựa vào thời gian và bị bào mòn bởi thời gian. Và cái trí này ra lệnh hoạt động của tâm hồn, rồi thì rối loạn bắt đầu. Nhưng thiền định xảy ra rất tự nhiên, cùng thanh thản lạ thường, khi bạn dạo bộ trên cát hay nhìn ra ngoài cửa sổ hay quan sát những quả đồi hùng vĩ kia bị thiêu cháy bởi mặt trời mùa hè vừa qua. Tại sao chúng ta là những con người bị hành hạ khổ đau như vậy, cùng những giọt lệ trong đôi mắt của chúng ta và nụ cười giả dối trên đôi môi của chúng ta? Nếu bạn có thể dạo bộ một mình cô đơn giữa những quả đồi kia hay trong những cánh rừng hay dọc theo những bãi cát dài trắng xóa, trong cô đơn đó bạn sẽ biết thiền định là gì. Ngây ngất của cô đơn đến khi bạn không còn kinh hãi cô đơn và không còn lệ thuộc vào thế giới hay quyến luyến đến bất kỳ điều gì. Rồi thì, giống như bình minh đó khi ló dạng sáng nay, nó đến lặng lẽ, và tạo thành một con đường vàng ròng trong chính tĩnh lặng đó, mà tại ngay khởi đầu, mà ngay lúc này, và sẽ luôn luôn ở đó.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/12/2011(Xem: 13488)
Sở dĩ chúng ta mãi trôi lăn trong luân hồi sinh tử, phiền não khổ đau là vì thân tâm luôn hướng ngoại tìm cầu đối tượng của lòng tham muốn. Được thì vui mừng, thích thú...
22/10/2011(Xem: 4982)
“Phản văn văn tự tánh” là “quay cái nghe nghe tự tánh”. Tự tánh là thực thể đang nghe đang thấy đang biết, đồng thời đang tự biết tự thấy…
22/10/2011(Xem: 5142)
Hành thiền, cốt tuỷ nhất, là tự tri, là quán tâm. Học Thiền, tức học đạo lí giác ngộ, cốt tuỷ nhất là nương ngôn từ để thấy biết trạng thái tâm trí.
20/10/2011(Xem: 5273)
Chúng tôi muốn trình bày vài điều để giớithiệu cách thực hành thiền. Như đa số mọi người, từ người phương Tây đến ngườiÁ châu, đều rất hâm mộ thiền định, bởi vì bị lôi cuốn bởi sự thực hành và đạtđược nhiều lợi lạc từ đó. Tuy nhiên, dù rất nhiều người áp dụng thiền trong đờisống, nhưng chỉ có một số ít là hiểu được sâu xa mục đích của thiền.
17/10/2011(Xem: 7457)
Chúng ta sống, quay cuồng trong cuộc đời, cuối đời còn muốn kéo dài tuổi thọ. Nhưng có khi nào chúng ta dừng lại , suy nghĩ, bình tỉnh lại để tự hỏi mình sống để làm gì ? Ý nghĩa cuộc đời là gì ?
13/10/2011(Xem: 8504)
Nhiều người nói thực hành thiền Chánh Niệm tốt cho não bộ, nhưng ai có thể chứng minh được điều này? Một vị sư Phật giáo, Thiền sư, Triết gia, và trước đây là một khoa học gia, Matthieu Ricard tham dự án nghiên cứu cho thực tập Thiền có ảnh hưởng tích cực cho não bộ. Ông tình nguyện làm một đối tượng nghiên cứu trong phòng thí nghiệm trong những cuộc nghiên cứu quan trọng về Thiền và Não Bộ và ít có người ở trong một vị thế đặc biệt như ông để mô tả cuộc gặp gỡ giữa khoa học và Thiền quán.
02/10/2011(Xem: 17479)
Hôm nay chúng tôi giảng về Sự tương quan giữa Bát-nhã và Thiền tông. Đề tài này hơi cao, quí vị chịu khó lắng nghe kỹ mới thấy giá trị của đạo Phật. CácThiền viện của chúng tôi trước khi sám hối phải tụng một biến Bát-nhã Tâm Kinh. Sau khi xả thiền cũng tụng một biến Bát-nhã Tâm Kinh. Nhiều người hỏi tại sao không tụng kinh khác mà lại tụng Bát-nhã Tâm Kinh. Bởi vì Bát-nhã Tâm Kinh là một bài kinh rất thiết yếu cho người tu Phật, chẳng những tu Thiền mà tu Tịnh, tu Mật đều quí cả.
02/10/2011(Xem: 8784)
Bạn thực hành các tư tưởng tích cực thật nhiều lần, và khi bạn có thể dần dần loại bỏ các tư tưởng tiêu cực thì điều này sẽ tạo ra các thực chứng.
13/09/2011(Xem: 10192)
Thiền - dù trải qua bao thế hệ thời đại theo thời gian và không gian, với quan niệm tu tập trong mọi tôn giáo có khác nhau - cũng chỉ là phương pháp thực hành để đến đích của đạo mình, nên gọi đồng tên thiền kèm theo đạo hoặc môn phái riêng và có nhiều tên đặt không giống nhau, ngay cả trong Phật giáo cũng có nhiều loại thiền. Tổ Sư Thiền có lẽ bắt đầu từ thời Trừng Quán (738-839), Tứ tổ Hoa nghiêm tông của Phật giáo Trung Hoa, sư Khuê Phong Mật Tông (780-842).
25/07/2011(Xem: 4734)
Người học về thiền này không nghỉ, không ngưng lại, luôn luôn quán sát hơi thở ra vào thì hộ trì được ba nghiệp thân, miệng, ý, gọi là giới học và định, tuệ.