Phần 8

30/06/201114:42(Xem: 4564)
Phần 8

J. Krishnamurti
THIỀN ĐỊNH 1969
Nguyên bản tiếng Anh: Meditations 1969 - Lời dịch: Ông Không 2008

THIỀN ĐỊNH – Phần 8

Một trong những buổi sáng dễ thương chưa từng có trước kia. Mặt trời vừa lên cao và bạn trông thấy nó giữa cây khuynh diệp và cây thông. Ánh sáng đó chỉ có giữa những hòn núi và biển cả đang lan tỏa trên mặt nước, ánh vàng và rực sáng. Một buổi sáng thật rõ ràng, tĩnh lặng, tràn đầy cái ánh sáng lạ thường mà người ta nhìn thấy không chỉ bằng đôi mắt của người ta nhưng còn bằng cả tâm hồn của người ta. Và khi bạn nhìn ngắm nó bầu trời tiến sát quả đất, và bạn mất hút trong vẻ đẹp. Bạn biết rồi, bạn không bao giờ nên thiền định nơi công cộng, hay với một người khác, hay trong một nhóm: bạn chỉ nên thiền định trong cô đơn, trong yên lặng của đêm khuya hay trong sáng sớm tĩnh lặng. Khi bạn thiền định trong cô đơn, nó bắt buộc phải cô đơn. Bạn phải hoàn toàn một mình, không tuân theo một hệ thống, một phương pháp, lặp lại những từ ngữ, hay theo đuổi một tư tưởng, hay định hình một tư tưởng tùy theo khao khát của bạn. Cô đơn này hiện hữu khi cái trí được tự do khỏi tư tưởng. Khi nào còn có những ảnh hưởng của khao khát hay của những sự việc mà cái trí đang theo đuổi, hoặc trong tương lai hoặc trong quá khứ, khi đó không có cô đơn. Chỉ trong bao la của hiện tại, cô đơn này mới hiện diện. Và lúc đó, trong âm thầm lặng lẽ mà tất cả truyền đạt đều kết thúc, mà không còn người quan sát cùng những lo âu của anh ấy, cùng những vấn đề và ham muốn xuẩn ngốc của anh ấy; chỉ đến lúc đó, trong cô đơn tĩnh lặng đó, thiền định trở thành một điều gì đó không thể diễn tả bằng từ ngữ. Lúc đó thiền định là một chuyển động thường hằng. Tôi không biết liệu có lần nào bạn đã thiền định, có lần nào bạn đã cô đơn, chỉ còn một mình, tách rời khỏi mọi thứ, khỏi mọi con người, khỏi mọi tư tưởng và những theo đuổi, liệu rằng bạn có lần nào hoàn toàn cô đơn, không phải cô độc, không phải mải mê trong một ảo tưởng hay một giấc mộng đẹp đẽ nào đó, nhưng xa thật xa, để cho trong chính bạn không còn điều gì có thể được công nhận, không còn điều gì bạn tiếp xúc qua tư tưởng và cảm thấy, xa thật xa đến độ trong cô đơn trọn vẹn này chính tĩnh lặng đó trở thành đóa hoa duy nhất, ánh sáng duy nhất, và chất lượng không thời gian mà không thể đo lường bởi tư tưởng. Chỉ trong thiền định như thế tình yêu có sự hiện hữu của nó. Đừng băn khoăn để diễn tả nó: nó sẽ tự diễn tả. Đừng sử dụng nó. Đừng cố gắng chuyển nó thành hành động: nó sẽ hành động, và khi nó hành động, trong hành động đó không có nuối tiếc, không có mâu thuẫn, không có nỗi khốn khổ và lao dịch của con người.

Vì vậy hãy thiền định trong cô đơn. Hãy biến mất đi. Và đừng cố gắng ghi nhớ bạn đã ở đâu. Nếu bạn cố gắng ghi nhớ nó vậy thì nó sẽ là điều gì đó chết rồi. Và nếu bạn bám vào kỷ niệm về nó vậy thì bạn sẽ không bao giờ cô đơn lại. Vì vậy hãy thiền định trong cô đơn vô tận đó, trong vẻ đẹp của tình yêu đó, trong hồn nhiên đó, trong mới mẻ đó và có hoan lạc đó mà bất diệt.

Bầu trời rất xanh, màu xanh có được sau cơn mưa, và những cơn mưa này đã đến sau nhiều tháng hạn hán. Sau cơn mưa bầu trời quang đãng và những quả đồi đang vui mừng, và quả đất tĩnh lặng. Và mỗi chiếc lá ánh lên ánh sáng của mặt trời, và cảm thấy của quả đất rất gần gũi bạn. Vậy thì hãy thiền định trong ngay những ngõ ngách thăm thẳm của cái trí và tâm hồn của bạn, nơi bạn chưa bao giờ ở đó trước kia.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/12/2011(Xem: 13488)
Sở dĩ chúng ta mãi trôi lăn trong luân hồi sinh tử, phiền não khổ đau là vì thân tâm luôn hướng ngoại tìm cầu đối tượng của lòng tham muốn. Được thì vui mừng, thích thú...
22/10/2011(Xem: 4982)
“Phản văn văn tự tánh” là “quay cái nghe nghe tự tánh”. Tự tánh là thực thể đang nghe đang thấy đang biết, đồng thời đang tự biết tự thấy…
22/10/2011(Xem: 5142)
Hành thiền, cốt tuỷ nhất, là tự tri, là quán tâm. Học Thiền, tức học đạo lí giác ngộ, cốt tuỷ nhất là nương ngôn từ để thấy biết trạng thái tâm trí.
20/10/2011(Xem: 5273)
Chúng tôi muốn trình bày vài điều để giớithiệu cách thực hành thiền. Như đa số mọi người, từ người phương Tây đến ngườiÁ châu, đều rất hâm mộ thiền định, bởi vì bị lôi cuốn bởi sự thực hành và đạtđược nhiều lợi lạc từ đó. Tuy nhiên, dù rất nhiều người áp dụng thiền trong đờisống, nhưng chỉ có một số ít là hiểu được sâu xa mục đích của thiền.
17/10/2011(Xem: 7457)
Chúng ta sống, quay cuồng trong cuộc đời, cuối đời còn muốn kéo dài tuổi thọ. Nhưng có khi nào chúng ta dừng lại , suy nghĩ, bình tỉnh lại để tự hỏi mình sống để làm gì ? Ý nghĩa cuộc đời là gì ?
13/10/2011(Xem: 8504)
Nhiều người nói thực hành thiền Chánh Niệm tốt cho não bộ, nhưng ai có thể chứng minh được điều này? Một vị sư Phật giáo, Thiền sư, Triết gia, và trước đây là một khoa học gia, Matthieu Ricard tham dự án nghiên cứu cho thực tập Thiền có ảnh hưởng tích cực cho não bộ. Ông tình nguyện làm một đối tượng nghiên cứu trong phòng thí nghiệm trong những cuộc nghiên cứu quan trọng về Thiền và Não Bộ và ít có người ở trong một vị thế đặc biệt như ông để mô tả cuộc gặp gỡ giữa khoa học và Thiền quán.
02/10/2011(Xem: 17480)
Hôm nay chúng tôi giảng về Sự tương quan giữa Bát-nhã và Thiền tông. Đề tài này hơi cao, quí vị chịu khó lắng nghe kỹ mới thấy giá trị của đạo Phật. CácThiền viện của chúng tôi trước khi sám hối phải tụng một biến Bát-nhã Tâm Kinh. Sau khi xả thiền cũng tụng một biến Bát-nhã Tâm Kinh. Nhiều người hỏi tại sao không tụng kinh khác mà lại tụng Bát-nhã Tâm Kinh. Bởi vì Bát-nhã Tâm Kinh là một bài kinh rất thiết yếu cho người tu Phật, chẳng những tu Thiền mà tu Tịnh, tu Mật đều quí cả.
02/10/2011(Xem: 8784)
Bạn thực hành các tư tưởng tích cực thật nhiều lần, và khi bạn có thể dần dần loại bỏ các tư tưởng tiêu cực thì điều này sẽ tạo ra các thực chứng.
13/09/2011(Xem: 10192)
Thiền - dù trải qua bao thế hệ thời đại theo thời gian và không gian, với quan niệm tu tập trong mọi tôn giáo có khác nhau - cũng chỉ là phương pháp thực hành để đến đích của đạo mình, nên gọi đồng tên thiền kèm theo đạo hoặc môn phái riêng và có nhiều tên đặt không giống nhau, ngay cả trong Phật giáo cũng có nhiều loại thiền. Tổ Sư Thiền có lẽ bắt đầu từ thời Trừng Quán (738-839), Tứ tổ Hoa nghiêm tông của Phật giáo Trung Hoa, sư Khuê Phong Mật Tông (780-842).
25/07/2011(Xem: 4734)
Người học về thiền này không nghỉ, không ngưng lại, luôn luôn quán sát hơi thở ra vào thì hộ trì được ba nghiệp thân, miệng, ý, gọi là giới học và định, tuệ.