Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

26/08/202507:05(Xem: 5530)
Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

thoi au tho-2

Nỗi Cô Đơn
của Thời Thơ Ấu.

Bảy lăm là năm tôi lên tám,
Cách mạng về, ba mạ khổ đau,
Bởi vì của cải còn đâu,
Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !

Từ ngày ẩy, Mẹ không cười nữa
Biết làm sao nuôi đống con thơ ?
Trở trăn suy nghĩ từng giờ,
Tương lai sáng lạng, giờ đây chết chìm!

Một ngày ấy, Mẹ lo lắng hỏi
Nếu sinh ra trong cảnh bần hàn,
Thì con nghĩ phải làm sao,
Vừa không chết đói, vừa đi đến trường?

Tôi không hiểu những câu Mẹ hỏi,
Những lời kia hết sức lạ lùng,
Gia đình nhàn nha,̃ ung dung,
Của ăn, của để bao giờ mới vơi?

Nhưng tôi hiểu, Mẹ đau đớn lắm
Cùng bao nhiêu lo lắng, muộn phiền.
Cha Mẹ buồn - tôi lặng im,
Và tôi đã mất nụ cười trẻ thơ.

Lên mười tuỗi, gia đình sa sút,
Mẹ và Cha, tóc bạc thương con.
Quyết định mình hết "Chim Non"
Vì tôi đã hiểu nỗi lòng Mẹ Cha.

Từ ngày ẩy tôi thành "Người Lớn",
Tuổi Ấu thơ giờ đã không còn.
Mong sao Cha Mẹ của con,
Giảm đi chút ít muộn phiền sầu lo.

Mẹ ơi, câu hỏi hai năm trước,
Đây là câu giải đáp của con,
Nếu sinh trong cảnh nghèo son,
Thành Công con gắng ở trong sức mình

Lời hứa ấy con luôn gìn giữ,
Cho đến khi hơi thở cuối cùng.
Mười tuổi ở với "Cô Đơn",
Say sưa "Học Tập", theo con mỗi ngày.

Bạn Thân "Duy Nhất" nhu mì ,
Là Cây Phượng Vĩ trên đường con đi,
Từ nhà mình đến trường thi,
Đó là lối nhỏ đưa con vào đờ́i!

Mùa Xuân lá phượng đâm chồi,
Mùa Hè hoa nở mây trời đỏ say ,
Mùa Thu lá rụng heo may,
Mùa Đông run rẩy cành này khẳng khiu.


Hình ảnh Bốn Mùa Phượng Vĩ,
Là Kỷ Niệm Con Rất Quý,
Tất Cả Cô Đơn bỡ ngỡ,
Nho Nhỏ Trong Tuổi Ấu Thơ,
Con luôn Tự Nguyện Chịu Đựng
Để đổi lại sự Vui Mừng
Để làm Khô những Giọt Lệ
Biến Đi trong Mắt Cha Mẹ
Để những Nụ Cười Hạnh Phúc
Có thể nở trọn trên môi
Cha Mẹ Thương Yêu Của Tôi!


Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.
Chỉ Là Món Quà Quý Báu,
Của Một Em Bé Ngây Ngô,
Có Một trái tim hiếu thảo,
Dâng lên cho Cha Mẹ Mình.
Chỉ Là Đơn Giản Thế Thôi,
Chuyện đây đã kể xong rồi
Thân Chào Các Bạn Của Tôi!


Thơ của Như Nghĩa Trần Thị Ngọc Bích
̀ (Paris - 11/05/2014)



***

La solitude de mon enfance
Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.



Depuis l'âge de 8 ans,
Je n'avait plus le parfait sourire d'un enfant,
En voyant la douleur de mes parents.


Depuis l'âge de 10 ans,
J'ai décidé de devenir plus grande,
C'est à dire que j'ai perdu mon enfance,
Pour diminuer la douleur de mes parents.


A partir de ce jour,
J'ai vécu dans la solitude,
Il n'y avait que des études
Qui m'accompagnaient chaque jour.


Mon seul unique ami,
C'était un flamboyant arbre
Qui se trouvait sur la route
De ma maison à mon école,
Le chemin de mon enfance.


Les petits bourgeons de printemps,
Les flamboyant fleurs d'été,
Les feuilles mortes d'automne,
Les branches fragiles d'hiver,
Sont des photos de mon enfance.


Toute la solitude de mon enfance,
Je supportait avec grâce,
Car celà était un cadeau d'un enfant,
Pouvait offrir à ses parents,
Pour qu'ils puissent sécher leurs larmes,
Et trouver le parfait sourire des parents!

Nhu Nghia Tran Thi Ngoc Bich


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2026(Xem: 546)
Trùng Khổ Thích Minh Chánh Sương lạnh chiều tàn cuộc trần ai Đá dựng bên lều gối tựa vai Miên man sương khói đời sương gió Tím cả khổ đau phủ nhân loài Đau buồn chưa dứt tận đáy lòng Lại vừa nhuốm lấy kiếp sầu đông Len lổi vào trong chùm thiên biến Khổ nọ sầu kia cứ chất chồng Vốn dĩ đường xưa mãi lưu thông Nhưng vì dan díu kiếp tang bồng Nên sầu nhân thế, sầu nhân thế Cứ vậy mà nghe rối tơ lòng Xao xác từng không nhuốm ly tan Đau khổ chồng nhau kiếp cơ hàn Ôi, cõi nhân sinh sầu vạn cổ Rưng rức huyết lệ giữa trần gian. Vạn Hạnh ngày 16/4/2026
15/04/2026(Xem: 1408)
Giữa dòng đời vô thường biến động, hiếm có ai khi tuổi đã xế chiều mà tâm vẫn an nhiên, trí vẫn sáng suốt, và lòng vẫn hướng trọn về Tam Bảo như lão cư sĩ Thị Tâm Ngô Văn Phát (hình trên, cụ đứng bên phải HT Bảo Lạc, bên trái là con trai cụ, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp). Cuộc đời của Cụ là một hành trình dài qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng cũng chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh của chánh tín và hạnh nguyện tu tập bền bỉ. Lão cư sĩ Thị Tâm sinh ngày 30/10/1929 (Kỷ Tỵ), từng là Thủ khoa Khóa 11 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (1955), giữ cấp bậc Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cụ đã trải qua những năm tháng gian lao trong lao tù cải tạo tại Hoàng Liên Sơn. Sau đó, định cư tại Hannover (CHLB Đức) từ năm 1984, Cụ tiếp tục dấn thân phụng sự đạo pháp và cộng đồng, cộng tác lâu dài với báo Viên Giác, đảm nhiệm vai trò Hội trưởng Hội Phật tử Việt Nam tại CHLB Đức suốt nhiều năm.
15/04/2026(Xem: 1065)
Chẳng quản ngại đường đi chật hẹp, Hay bản án chất chồng những hình phạt vây quanh, Tôi là người làm chủ vận mệnh của mình, Tôi là thuyền trưởng lèo lái linh hồn về bến đẹp !
14/04/2026(Xem: 699)
Đại Ngàn Nguyên sơ…! Du Tăng lên núi ngồi chơi Nghe “Thần” hỏi nhỏ, mấy lời kinh xưa…? Du Tăng bạch vấn nhị Thừa…? Kinh không bát nhã, hỏi thưa đáp rằng..? Đời người mấy kiếp thời dong Đáp rằng: nghìn kiếp, giữa dòng nhân sinh. Đời người mấy kiếp lụy tình..? Đáp rằng: Nghìn kiếp, một mình sinh ra. Đời người mấy kiếp trong ta Đáp rằng: nghìn kiếp, ta bà khổ vui… Đời người mấy kiếp ai ơi Đáp rằng: nghìn kiếp, phải thời tu thân. Đời người mấy kiếp nhớ ân…? Đáp rằng Phật dạy: bốn phần ân sâu…? Đời người mấy kiếp hồi đầu..? Đáp rằng Phật dạy: Niệm lầu Phước duyên. Đời người mấy kiếp ngồi yên, Đáp rằng lữa đốt, bến thuyền sân si…? Đời người mấy kiếp oai nghi…? Đáp rằng tham ái, sầu bi não phiền. Giờ này, rừng hát cõi huyền, Du Tăng về chốn, tịch hiền thênh thang. Y vàng giới luật nghiêm trang. Du Tăng độc bước, đại ngàn nguyên sơ. Riêu phong cổ Thụ huyền cơ Độc cư tịch tọa, bến bờ tự do. Trăm năm rừng hát “U Bò”. Du Tăng ghé lại, nắng tà hu
10/04/2026(Xem: 2791)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
10/04/2026(Xem: 1739)
Thầy vẫn còn nơi đó Nâng bát cơm trắng ngần Bài kinh hòa chuông mõ Ấn quyết hộ nhân tâm Y vàng thơm khiêm hạ Đạo ngôn tỏa ân tình Thơ mềm tươm mạch đá Xuống đồi nhập đồng xanh Trai đường rền diệu ngữ Vô trụ với kim cang Lục hòa bên pháp lữ Hỏi gì chuyện hợp tan?
10/04/2026(Xem: 1648)
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau Vị thế nào để thấy rõ trước sau Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
09/04/2026(Xem: 1934)
Ta về thăm pháp lữ Đồi nắng đổ chang chang Tìm hình xưa bóng cũ Hoa khoe sắc hai hàng Chân già qua bậc cấp Nhớ năm tháng thanh xuân Đâu màng chi được mất Chí nguyện phát vô cùng Nắng soi từng vết tích Gió đẩy thoảng trầm hương Rêu rong tô tường vách Đồi còn tỏa thanh lương
09/04/2026(Xem: 2603)
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão, Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay. Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ? Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! Thức tỉnh bên trong: “chọn lối hài hòa để bắt kịp”
09/04/2026(Xem: 1682)
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh Tiếng côn trùng rả rích thâu canh. Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi Ngày rất dài lê chân mòn mỏi Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.