Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

26/08/202507:05(Xem: 4547)
Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

thoi au tho-2

Nỗi Cô Đơn
của Thời Thơ Ấu.

Bảy lăm là năm tôi lên tám,
Cách mạng về, ba mạ khổ đau,
Bởi vì của cải còn đâu,
Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !

Từ ngày ẩy, Mẹ không cười nữa
Biết làm sao nuôi đống con thơ ?
Trở trăn suy nghĩ từng giờ,
Tương lai sáng lạng, giờ đây chết chìm!

Một ngày ấy, Mẹ lo lắng hỏi
Nếu sinh ra trong cảnh bần hàn,
Thì con nghĩ phải làm sao,
Vừa không chết đói, vừa đi đến trường?

Tôi không hiểu những câu Mẹ hỏi,
Những lời kia hết sức lạ lùng,
Gia đình nhàn nha,̃ ung dung,
Của ăn, của để bao giờ mới vơi?

Nhưng tôi hiểu, Mẹ đau đớn lắm
Cùng bao nhiêu lo lắng, muộn phiền.
Cha Mẹ buồn - tôi lặng im,
Và tôi đã mất nụ cười trẻ thơ.

Lên mười tuỗi, gia đình sa sút,
Mẹ và Cha, tóc bạc thương con.
Quyết định mình hết "Chim Non"
Vì tôi đã hiểu nỗi lòng Mẹ Cha.

Từ ngày ẩy tôi thành "Người Lớn",
Tuổi Ấu thơ giờ đã không còn.
Mong sao Cha Mẹ của con,
Giảm đi chút ít muộn phiền sầu lo.

Mẹ ơi, câu hỏi hai năm trước,
Đây là câu giải đáp của con,
Nếu sinh trong cảnh nghèo son,
Thành Công con gắng ở trong sức mình

Lời hứa ấy con luôn gìn giữ,
Cho đến khi hơi thở cuối cùng.
Mười tuổi ở với "Cô Đơn",
Say sưa "Học Tập", theo con mỗi ngày.

Bạn Thân "Duy Nhất" nhu mì ,
Là Cây Phượng Vĩ trên đường con đi,
Từ nhà mình đến trường thi,
Đó là lối nhỏ đưa con vào đờ́i!

Mùa Xuân lá phượng đâm chồi,
Mùa Hè hoa nở mây trời đỏ say ,
Mùa Thu lá rụng heo may,
Mùa Đông run rẩy cành này khẳng khiu.


Hình ảnh Bốn Mùa Phượng Vĩ,
Là Kỷ Niệm Con Rất Quý,
Tất Cả Cô Đơn bỡ ngỡ,
Nho Nhỏ Trong Tuổi Ấu Thơ,
Con luôn Tự Nguyện Chịu Đựng
Để đổi lại sự Vui Mừng
Để làm Khô những Giọt Lệ
Biến Đi trong Mắt Cha Mẹ
Để những Nụ Cười Hạnh Phúc
Có thể nở trọn trên môi
Cha Mẹ Thương Yêu Của Tôi!


Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.
Chỉ Là Món Quà Quý Báu,
Của Một Em Bé Ngây Ngô,
Có Một trái tim hiếu thảo,
Dâng lên cho Cha Mẹ Mình.
Chỉ Là Đơn Giản Thế Thôi,
Chuyện đây đã kể xong rồi
Thân Chào Các Bạn Của Tôi!


Thơ của Như Nghĩa Trần Thị Ngọc Bích
̀ (Paris - 11/05/2014)



***

La solitude de mon enfance
Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.



Depuis l'âge de 8 ans,
Je n'avait plus le parfait sourire d'un enfant,
En voyant la douleur de mes parents.


Depuis l'âge de 10 ans,
J'ai décidé de devenir plus grande,
C'est à dire que j'ai perdu mon enfance,
Pour diminuer la douleur de mes parents.


A partir de ce jour,
J'ai vécu dans la solitude,
Il n'y avait que des études
Qui m'accompagnaient chaque jour.


Mon seul unique ami,
C'était un flamboyant arbre
Qui se trouvait sur la route
De ma maison à mon école,
Le chemin de mon enfance.


Les petits bourgeons de printemps,
Les flamboyant fleurs d'été,
Les feuilles mortes d'automne,
Les branches fragiles d'hiver,
Sont des photos de mon enfance.


Toute la solitude de mon enfance,
Je supportait avec grâce,
Car celà était un cadeau d'un enfant,
Pouvait offrir à ses parents,
Pour qu'ils puissent sécher leurs larmes,
Et trouver le parfait sourire des parents!

Nhu Nghia Tran Thi Ngoc Bich


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2026(Xem: 693)
Băng qua xuôi ngược giữa dòng Pháp thân linh động Nâu sồng thản nhiên Nhập dòng vạn sự tùy duyên Khiêm cung Nhường nhịn Ưu phiền tan bay Dập dìu bát nháo hôm nay Buông thư Tĩnh lự ngày mai nhẹ nhàng
25/03/2026(Xem: 951)
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn, Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí Nhìn đời bao dung lẫn tri ân Thế gian vạn biến, đừng dính mắc Với lòng bi mẫn giải mã dần Duy trì thói quen hằng quán chiếu Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
23/03/2026(Xem: 1113)
Mang ơn muôn thuở khó quên Quyết tâm hành đạo đáp đền ân sâu Kiều Đàm Di Mẫu mở đầu Xuất gia thuở ấy mặc dầu gian nan Nhưng Ngài chấp nhận không màng Miễn sao được khoác y vàng Ca Sa Giúp cho nữ giới Ta Bà Có đường giải thoát xuất gia độ đời
18/03/2026(Xem: 1302)
Ở đây có một ngôi chùa Có vườn cỏ biếc bốn mùa yên an Tùng reo suối nước nhẹ nhàng Chuông ngân thanh thoát khói trầm thoảng bay Đào hồng nở thắm trên cây Xuân về vẻ đẹp khiến say lòng người Trăng vàng tỏa sáng nơi nơi Tòa sen Phật ngự cứu đời trầm luân Nụ cười thanh thản vô vàn Pháp mầu lan tỏa hào quang rạng ngời
18/03/2026(Xem: 1297)
Nhìn lá vàng rơi rơi Biết vạn vật vô thường Ngắm đóa hoa tươi nở Thấy rõ pháp duyên sanh. Thương cánh nhạn lạc đàn Kêu vang giữa trời xanh Thân phận ta nào khác Lạc lối xa cội nguồn.
18/03/2026(Xem: 1714)
Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!
16/03/2026(Xem: 1632)
Khi biết rằng danh vọng sẽ qua, ký ức rồi phai thân người cũng trở về đất! Biết đời như áng mây trôi, nên trân quý từng khoảnh khắc đang lúc ở thế gian. Bạn. ơi , hãy nhẹ nhàng với cuộc đời mà chẳng chút bi quan Cứ sống ngay thẳng với lòng tốt , sự chân thành Và điều còn lại trở nên rất giản dị:!
13/03/2026(Xem: 1287)
Tri ân tất cả cõi này Tri ân cha mẹ bạn Thầy dạy khuyên Tri ân Tam Bảo của Thiền Tri ân đất nước Tổ tiên cội nguồn Tri ân những chuyện vui buồn Tri ân mọi sự vẫn luôn thạnh hành Tri ân các loại chúng sanh Tri ân hết những duyên lành diễn ra
13/03/2026(Xem: 1895)
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không. Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.” Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi: rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì? rồi mai này sẽ đi về đâu? Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất… đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài. Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.
10/03/2026(Xem: 2005)
Tình hình chiến tranh bây giờ khó làm chúng ta hình dung về một Iran cổ đại nơi được nghe kể về những cổ tích thơ mộng, nơi các nhân vật mang tâm hồn Bồ Tát bước ra từ sương khói của truyện Ngàn Lẻ Một Đêm. Chúng ta cũng sẽ kinh ngạc khi nhớ rằng lịch sử đã từng có các nhà thơ sáng tác trong ngôn ngữ Ba Tư cổ đại (Persian: Farsi), tiền thân của tiếng Iran hiện nay, hay và thâm sâu tới mức không dễ có bao nhiêu thi sĩ hiện nay bước tới mép bờ giấy mực của họ. Và bạn sẽ thấy truyện võ hiệp Kim Dung cũng đã từng lấy một mảng Minh Giáo của Iran cổ đại rất mực từ bi và khắt khe – nơi tu sĩ phải sống độc thân, khổ hạnh, bất bạo động, ăn chay, không rượu thịt -- để chế biến thành cảm hứng văn học, nơi các truyền nhân đều lãng mạn và võ học phi thường như Trương Vô Kỵ, Dương Tiêu...