Giai Điệu Xuân Tâm (thơ)

26/12/202208:37(Xem: 4244)
Giai Điệu Xuân Tâm (thơ)

           

                                                      hoa_mai_6                                                                          

 
PL. 2557 - DL.2014
    
 GIAI ĐIỆU XUÂN TÂM

  THÍCH GIÁC NGUYÊN

 

 

 

            KÍNH CHÚC HOÀ BÌNH DÂN TỘC VIT

 

           TÂN XUÂN AN LẠC ĐẤT TRỜI NAM

 

 

 

Kính chúc Chư tôn Thiền đức Tăng ni,

Quý Phật tử và Quý đồng hương:

 

Nghinh Xuân Tiếp Phúc

 Đạo Thọ Miên Trường

 Vô Lượng An Khương

      Cát Tường Như Ý

 

 

 

 

 

CUNG CHÚC TÂN XUÂN

 

CUNG nghinh an lạc, tống ôn hành.

CHÚC cõi nhân hoàng, khắp chúng sanh.

TÂN tiến cải tà, quy Chánh pháp.

XUÂN khai hoa Đạo, ngát hương lành.

 

            Xuân Quý Hợi 1983

 

 

XUÂN QUÝ SỬU

 

Mai rụng âm thầm bên cánh song.

Đông tàn, trăng lạnh, chốn am không.

Xuân về đất nước còn ly loạn.

Một chút Đạo tình gởi núi sông   

 

                                     Xuân Quý Sửu 1973

 

 

 

XUÂN DI LẶC

         

Xuân Di Lặc, hoa bốn mùa vẫn nở.

Khắp nhân gian, thành thị đến thôn quê.

Không phải Xuân, ba, bốn bữa ê hề.

Không phải Tết, năm, bảy ngày rôm rả.

 

Không chạy ngược, chạy xuôi đầy vất vả.

Không rộn ràng tất tả chúc mừng nhau.

Bởi quanh năm Xuân trước với Xuân sau.

Vẫn lao động đấp bù cho sự sống.

 

Không phải chúc, được tiền kho bạc đống.

Không phải nghèo, chúc ắt được giàu sang.

Không phải dân, chúc sẽ được làm quan.

Không phải chết, chúc để rồi sống lại.

 

Không phải già, chúc cho thêm trẻ mãi.

Không phải đau, chúc khỏe mạnh lâu dài.

Không phải buồn, chúc hết khổ, vui hoài.

Không phải tệ, chúc được nhiều may mắn.

 

Mà tất cả đều do ta cố gắng.

Gắng tu nhân, tích đức, để làm người.

Gắng tạo ra của cải giúp cho đời.

Gắng phụng sự chúng sinh và xã hội.

 

 

 

Xuân không đến với bi hoang tội lỗi.

Xuân không về với trụy lạc xa hoa.

Xuân không quên với những kẻ không nhà.

Xuân không bỏ với những người khốn khổ.

 

Xuân không đến với lòng tham tật đố.

Xuân không sang với trục lợi mưu danh.

Mà Xuân về trên đất nước thanh bình.

Có thực sự Tự do và Hạnh phúc!

 

Khắp toàn dân, người người đều nô nức.

Cùng dựng xây một xã hội đi lên.

Cùng quyết tâm đại đoàn kết vững bền.

Cùng thực hiện tình yêu thương Nhân bản.

 

Xuân Di Lặc, Xuân huy hoàng tươi sáng.

Ban Từ Bi Hỷ Xả khắp muôn loài.

Dứt hận thù, không có cảnh chia phôi.

Cho cuộc sống chan hòa niềm Đạo vị.

 

Xuân vẫn ở trong ta hằng vạn kỷ.

Muốn thưởng Xuân thì phải sống như Xuân,

Xuân không già bệnh chết khổ trầm luân.

Xuân tự tại an lành và giải thoát.

         

          Xuân Mậu Thìn 1988

 

 

 

 

 

CỌP HIỆN ĐẦU XUÂN

 

Tiếng cọp gầm vang khắp đất trời.

Chúa sơn lâm hiện, chết bao người.

Hòa bình tuột dốc bên bờ vực.

Chiến họa leo thang tột đỉnh rồi!

Hiệp định Pa-ri ngưng súng nổ.

Thủ đô Tây-cống (*) pháo còn rơi!

Xót thương dân Việt nhiều đau khổ.

Non nước bao giờ mới thảnh thơi?

       

           Xuân Giáp Dần’74

____________

(*) Tên người Hoa gọi Sài Gòn xưa thuộc Pháp.

 

 

 

VẬN XUÂN ẤT MÃO

 

Cọp loạn rừng hoang, năm đã tàn.

Giao thừa Mèo tới "khó" vô vàn.

Xuân về bắt chuột phơi lăn lóc.

Tết đến dồn chim bay loạn càn.

Tủi phận quê hương tràn máu lửa.

Xót đau dân tộc ngập lầm than.

Việt Nam bất hạnh tang thương quá!

Nguyện sớm tai qua, thoát khổ nàn.

 

          Xuân Ất Mão 1975

 

 

 

 

 

 

 

Mắt sâu hút bóng thiên đàng,

Một khung trời nhỏ, lá vàng chợt bay.

Người ngồi giũa cuộc đổi thay.

Nghe sông núi cạn, phút giây vô thường.

 

Thơ Y Sa đề tặng tác giảc TGN

 Bên dòng sông Hương - Huế

         Xuân Quý Hợi 1983

 

 

 

CHÚC XUÂN

 

Chợt thấy mai vàng khoe sắc thắm.

Mới hay trời đất đã vào Xuân.

Đầu năm Kỷ Mão chúc mừng.

Nhà nhà hạnh phúc, đượm nhuần tình thương.

 

                          Sài Gòn Xuân Kỷ Mão ‘99

 

 

 

 

 

 

 

        

 

VỊNH KIẾP MAI

 

Từ thân gầy guộc một cành mai.

Hứng chịu nắng mưa luống dặt dài.

Vào lúc Đông tàn trơ lá rụng.

Mỗi khi Xuân đến đậm hoa khai.

Đón mừng Năm mới bao yêu chuộng.

Đưa tiễn Tết rồi vứt bỏ ngay.

Thế thái nhân tình, ôi! bạc bẽo!

Đời Mai sao chẳng có duyên may?!

 

Liên vận

 

Đời Mai sao chẳng có duyên may?!

E ấp nưng niu được mấy ngày?

Đúng hẹn nở đều, khen đáo để.

Muộn kỳ trỗ chậm, lắm chê bai.

Còn tình, còn nghĩa khi tươi tốt.

Hết thủy, hết chung lúc héo phai.

Ngước mặt nhìn đời đâu hỏi thử:

Ai người trung chánh, dạ không thay?

 

            Xuân Tân Dậu ‘81

 

 

VỊNH HOA LAN

 

Ẩn nấp bên rèm, hứng gió sương.

Nương thân bám giữ chút tơ vương.

Ngày đêm hấp thụ khoe màu sắc.

Năm tháng xoay vần tỏa vị hương.

Tươi đẹp, bao người mê đắm đuối!                    

Héo tàn, mấy kẻ tiếc thầm thương?

Đời Lan rõ biết thì đâu để,

Một chút kiêu sa, tủi hận trường.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

VỊNH HOA CÚC.

 

Dáng đứng thon von giữa chợ đời.

Xuân về mở hội, cúc khoe cười.

Vàng anh sắc áo thêm duyên thắm.

Trắng tuyết màu trinh điểm phận tươi.

Những tưởng bướm vờn hương quyến rủ!

Nào hay sâu đục, nhụy tàn rơi!

Thu qua, Xuân hết, còn trơ trụi,

Dáng đứng thon von giữa chợ đời.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

VỊNH CÂY TRÚC

 

Xanh xanh lá thắm, tấm thân vàng.

Đạp đất, đội trời, vẻ dọc ngang,

Mưa nắng dãi dầu cùng tuế nguyệt.

Gió sương bao phủ vẫn trơ gan.

Cho người ẩn bóng khi oi bức.

Để kẻ nấp mình lúc ướt chang.

Đứng giữa trần gian không thẹn mặt.

Trượng phu đâu chịu cúi khom càn?!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

XUÂN NGUYỆN CẦU.

 

Canh Thân, Xuân Khỉ chạy lăng xăng.

Chuyền níu cây rừng kiếm thức ăn.

Non nước thanh bình… sao khó khổ!

Quê hương thống nhất… vẫn gườm găng!

Tự do, dân lại lo bôn tẩu!

Hạnh phúc, đời còn quá trở trăn!

Cầu nguyện đổi đời nên đổi mới.

Để cho Quốc thái hợp Dân an.

 

          Xuân Canh Thân 1980

 

 

TÂN XUÂN KHAI BÚT

 

Giao thừa mở hội đón Xuân sang.

Gà gáy reo vui rộn xóm làng.

Đón Tết tình người thêm thắm thiết.

Mừng Xuân cảnh vật bớt khô khan.

Quê hương vạn thuở luôn bền vững.

Tổ quốc muôn đời được vẻ vang.

Dân chủ, Tự do cần rộng mở.

Việt Nam thiên sử điểm son vàng.

                        Sài Gòn Xuân Quý Dậu '93

LỜI DÂNG

 

Một sớm ta thức dậy.

Ngoài sân cúc, mai, hồng.    

Xuân về khoe sắc thắm.         

Hoa nở giữa phương đông.

         

Hoa tình thương Nhân bản.

Hoa Bác ái - Từ bi.

Hoa Vô ưu – Đạo hạnh.

Ta yêu hoa lạ kỳ!

 

Một tâm hồn mến Đạo.

Một cuộc đời an nhiên.

Gác bên ngoài thế sự.

Ta mơ trong diệu huyền!

         

Dâng hoa lên đức Phật.

Xin nguyện cầu mười phương.

Cho bình an thế giới.

Cho loài người yêu thương.

 

Nhìn trong cuộc sống vô thường,

Thoáng như hoa nở thơm hương rồi tàn.

Chúa Xuân ngự khắp trần gian.

Như Lai thường trú giữa ngàn hoa Xuân.

                              

            Xuân Mậu Ngọ ‘78

 

 

 

 

 

BÊN HÈ XUÂN

 

Xuân về muôn hoa nở.

Én bay phương trời xa.

Có người con gái nhỏ.

Lặng nhìn Xuân đi qua.

Tôi hỏi; Em khẻ nói:

-“Mồ côi không mẹ cha.

Chiến tranh giết phá sạch.

Giờ lang thang không nhà.”

Rồi em ôm mặt khóc.

Rên rỉ như hồn ma.

Đôi môi sầu hoa héo.

Tôi xúc động lệ nhòa.

Vuốt tóc em an ủi.

Và cho em tiền quà.

Hai tâm hồn thơ thẩn .

Nghe pháo nổ gần xa.

 

           Sài Gòn Xuân Kỷ Mùi ‘79     

 

 

XUÂN ĐẠO

 

Mỗi độ Đông tàn, Xuân lại tới.

Như muôn hoa rụng, đến hoa cười.

Đêm qua ngày lại, từng năm tháng.

Tâm vẫn bình thường, Đạo sáng tươi.

            Nguyện cầu trăm họ an vui.

Gia đình hạnh phúc, nơi nơi thái hoà.

 

            Xuân Mậu Dần ‘98

 

KHÔNG MUỐN MỘT MÙA XUÂN

 

Tôi không muốn một mùa Xuân chỉ đến.

Có trăm hoa khoe sắc thắm muôn màu.

Ong bướm lượn dập dìu trong lưu luyến.

Lúc hương tàn, cánh rã, ngập thương đau.

 

Tôi không muốn lời chúc mừng Xuân mới.

Được giàu sang hạnh phúc đến muôn đời.

Trong thực tế vô thường luôn biến đổi.

Từng phút giây sanh diệt khắp nơi nơi.

 

Tôi không muốn Xuân về trong ánh mắt.

Nhỏ giọt sầu ứ đọng vỡ bờ môi.

Của những kẻ lang thang và đói rách.

Của tình thương đánh mất giữa con người!

 

Tôi không muốn Xuân về trong u tối.

Của con đường mờ mịt bóng tương lai.

Cho thế hệ mai sau đừng buộc tội.

Rằng: Cha, anh, trước đó đã làm sai!

 

Tôi không muốn Xuân về trong chốc lát,

Để ve sầu gọi Hạ nắng chang chang.

Để mùa Thu rơi rụng những lá vàng.

Để giá lạnh Đông tàn thêm hiu quạnh.

 

Tôi mong ước Xuân về trong Thật Tánh.

Cho nỗi buồn lên Thánh được phôi pha.

Cho đảo điên vọng tưởng sớm tiêu ma.

Cho kiếp sống chan hòa niềm Đạo vị.

 

 

Cho thế hệ tương lai ngời Chân lý.

Cho tình thương gặp lại được nguồn thương.

Cho nhân gian thức tỉnh giấc mộng trường.

Kẻo tan nát cuộc đời vương hệ lụy.

 

Xuân vẫn ở trong ta hằng vạn kỷ.

Muốn thưởng Xuân thì phải sống như Xuân.

Xuân không già, bệnh, chết, khổ trầm luân.

Xuân tự tại, an lành và giải thoát.

 

          Xuân Nhâm Tuất ‘82

 

 

 

TÂN XUÂN CẢM TÁC

 

Xuân RỒNG, mưa lộng gió vờn châu.

Đất nước theo mùa, chuyển bóng câu.

Sự thế man man, cơn sóng vỗ.

Nỗi lòng hiu hắt, ánh trăng thâu.

Thiền toà sương lạnh lay hồn mộng.

Án sách đèn khuya tỉnh giấc sầu.

“Mặt Thật Chúa Xuân” Ai thấu tỏ?

Dòng đời xuôi chảy mãi về đâu?

 

          Xuân Canh Thìn 2000

 

 

 

 

 

 

 

BỐN MÙA TRONG TÂM

 

Mỗi người có một mùa Xuân,

Là niềm hy vọng trào dâng cõi lòng.

Mỗi người có một mùa Đông.

Là niềm tê tái lạnh băng ngục tù.

Mỗi người có một mùa Thu.

Là niềm gợi nhớ ngút mù khói the.

Mỗi người có một mùa Hè

Là niềm ray rức như ve gọi hồn.

 

                Xuân Ất Sửu ‘86

 

 

MỪNG XUÂN THỐNG NHẤT

 

Mừng Xuân Thống nhất hai mươi năm!

Mừng nước Việt Nam dứt chiến tranh.

Mừng khắp quê hương ngày đổi mới.

Mừng Xuân Dân tộc hưởng hòa bình!

 

            Sài Gòn Xuân Ất Hợi 1995

 

 

 

 

 

ĐÊM XUÂN NÚI CÚ

 

Đêm yên ả, Xuân về trên núi Cú.

Khắp không gian lấp lánh cả trời sao.

Gió ngàn đong đưa hoa sứ, trúc đào.

Linh Sơn Tự dạt dào rừng hương mộng.

 

Tiếng chuông ngân vang xa và lắng động.

Nghe cõi lòng vơi nhẹ mối sầu đơn.

Nhịp mõ nhặt khoan, vỡ mảnh u hồn.

Bừng ánh lửa, tan nổi buồn xa vắng.

 

Chốn trần gian chìm dần trong tĩnh lặng.

Khách du Xuân mõi mệt bước đăng trình.

Lòng lâng lâng theo tiếng kệ lời kinh.

Tìm siêu thoát trong vô thinh bất động.

 

Nhìn ngoảnh lại, đường còn xa thăm thẳm.

Của cuộc đời Xuân đã lắm đau thương.

Từng đêm nghe ai oán giữa canh trường.

Xin gởi gấm cõi lòng vào lời nguyện.    

 

          Xuân Bính Dần 1986                          

 

 

 

 

 

 

 

SÀI GÒN XUÂN VỀ 300 NĂM

     (1698-1998)

 

Sài Gòn hoa pháo đón Giao thừa.

Đất nước vào Xuân nhớ phố xưa.

Rộng mở xóm làng, người lập nghiệp.

Vun bồi vườn ruộng, kẻ khai cơ.

Trên đường phố chợ luôn rầm rộ.

Dưới cảng thuyền tàu chạy phất phơ

“Hòn Ngọc Viễn Đông” nay hiện đại.

Ba trăm năm tuổi, gợi hồn Thơ.

 

          Sài gòn, Tết DL 1998

 

 

CẢM NIỆM NĂM 2000

 

Nhân gian đón Tết hai ngàn.

Tin đồn “Tận thế” rộn ràng xôn xao.

Nước dâng khắp cả địa cầu.

Người chết vô số khó hầu cứu ban.

Đã qua cái Tết Hai Ngàn.

Tiên tri “Tận thế” lại càng khó tin.

Hãy nên xét lấy lại mình,

Tâm không chướng ngại Đạo tình an vui.

Dòng đời mấy nẻo ngược xuôi,

Nghe trong tiếng thở, khóc cười chen pha.

Lặng nhìn đêm lại ngày qua,

Nắng mưa sương gió nhạt nhòa hồn quê.

Bốn ngàn năm vọng lối về.

Đớn đau đất Mẹ, tái tê cõi lòng.

Xót xa con cháu Lạc Hồng,

Vẫn còn tăm tối, vẫn trong đọa đày.

Xin cho tay nối vòng tay.                            

Tình thương chan sớt, chung xây dựng đời.

Người ơi!  Đạo đức làm NGƯỜI.

Giữ thơm quê Mẹ, nhớ lời Tổ tiên,       

Hiếu, Trung, Lễ, Nghĩa, Liêm, Hiền.

Tốt Đời đẹp Đạo, nhà yên nước bình.

 

           Sài gòn 31.12.1999

 

 

 

 

 

XUÂN TÂM SỰ

 

Trăng lạnh qua đầu núi.

Gió thoảng ngát rừng hoa.

Đêm khuya nằm thao thức.

Nghe Xuân về gần xa.

Tuổi đời thêm chồng chất.

Mái tóc điểm sương pha.

Tìm ai người tri kỷ?

Tìm mình giữa phong ba!

Tình thương còn hò hẹn.

Lui tới cõi mù sa.

Dặm về nơi đất Tổ.

Đâu rồi ngày tháng qua!

Bây giờ còn đọng lại.

Niềm tin, ta với ta.

 

Chùa núi Tà Cú, Phan Thiết.

 Xuân Bính Dần 1986

 

CÓ MỘT MÙA XUÂN

 

Có một mùa Xuân không khổ đau.

Mùa Xuân muôn loại biết thương nhau.

Dù người, dù vật, đồng Quyền Sống.

Cho máu thôi tuôn, lệ khỏi trào.

 

            Sài gòn Xuân Bính Thìn ‘76

Ý XUÂN

 

Thử hỏi năm nào năm mới sang?

Bốn mùa hoa nở với thời gian,

Trong bầu Xuân sắc đi rồi đến.

Từ thuở xưa sau vẫn ngút ngàn!

 

Như vậy có gì phải đón đưa?

Với lời chúc tụng biết sao vừa?

Trăm hoa, trăm cảnh, trăm ong bướm.

Chớ đuổi tâm theo ý lọc lừa!

 

Đêm lại ngày qua những tháng năm.

Tâm Bình là Đạo khỏi đi tầm.

Lìa tâm tìm Phật như tìm bóng.

Y giáo phụng hành Đức với Nhân.

 

Chân lý ngàn xưa vẫn tiếp truyền.

Thiền tâm vằng vặc ánh trăng huyền.

Xưa nay tự tánh hằng soi chiếu.

Nếu biết quay đầu, thấu bổn nguyên.

 

Một niệm không cầu, cũng chẳng mong,

Xuân đi, Xuân đến, mặc xoay vòng.

Giữ lòng thanh thản, đừng lo nghĩ.

Hạnh phúc êm đềm khỏi đợi trông.

                                          

          Xuân Bính Dần 1987

 

       

 

HẠNH XUÂN

                                

Dấn thân vào chốn bụi hồng.

Được thua, vinh nhục - mặc lòng thảnh thơi.

Non xanh, nước biếc rong chơi,

Cái thân ngoại vật trong đời là Tiên,

Tiêu dao cảnh Phật, rừng Thiền.

Nhân tình thế sự, tùy duyên độ đời.

Một mai băng giá tan rồi.

Trăm hoa đua nở vui cười với Xuân.

 

            Xuân Đinh Sửu ‘97

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

XUÂN MỘNG

 

Trầm mặc đêm khuya nghe lá rơi.

Thoáng như trời đất đã giao thời.

Gió đông thổi tạt hồn đông lạnh.

Tống biệt năm tàn, Xuân đến nơi.

 

Chẳng biết là Xuân hay vẫn Đông?

Mà sao buốt giá ngập trong lòng!

Mà sao cây cỏ còn phai úa!

Sương phủ mây mờ khắp núi sông!

 

Xuân hỡi! Xin chầm chậm tới chơi.

Để ta gom nhặt lá vàng rơi.

Đốt lên sưởi ấm mùa Đông lạnh.

Cho kẻ lang thang đỡ hận đời.

 

Rồi một ngày mai băng giá tan.

Xuân về đem lại ánh huy quang.

Bao niềm hy vọng tràn đôi mắt.

Chan chứa tình thương khắp thế gian.

 

           Xuân Đinh Mẹo’87

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

CON TÀU THỜI KHÔNG

 

Có con tàu chẳng do ai sáng tạo.

Vượt thời gian và xuyên khắp không gian.

Không điểm khởi đầu cũng không đích cuối.

Cứ đi qua và đi mãi ngút ngàn.

 

Rồi từ khi tâm chúng sinh xuất hiện.

Tạo lập Ga đời, dựng mốc thời gian.

Bắt con tàu phải tạm dừng mỗi bến.

Chở khách trần và chở cả thương tang.

 

Mỗi chiếc vé đến-đi, ôi quá đắt!

Dù thoáng qua trong khoảnh khắc cuộc đời.

Vẫn gánh lấy khổ đau tràn nước mắt.

Một trăm năm, kiếp sống của con người!

 

Đâu phải một, hai, ba thiên niên kỷ?

Tàu trải qua hằng triệu triệu năm rồi.

Mỗi Tết đến, mỗi Xuân sang “Cung Hỷ”.

Bao chúng sinh chịu máu đổ đầu rơi!

 

Làm sao đếm dòng thời gian bất tận.

Và không gian lớn rộng đến vô cùng?

Loài người ơi! Chớ gây thêm thù hận.

Nhân quả xoay vần, nghiệp báo khó dung.

Hãy tỉnh thức cùng lên tàu tiến tới.

Xây dựng Tình Người, mở rộng Tình Thương.

Dẫu thực tại vô thường luôn biến đổi.

Hành tinh này vốn một mái nhà chung.

 

Hãy tưởng nhớ đến cội nguồn Nhân bản.

Hãy quay về trong Thể tánh Đại đồng.

Cho cuộc sống ngày càng thêm tươi sáng.

Hạnh phúc an bình, tự tại thong dong.

 

              Sài gòn Xuân Tân Tị 2001

 

 

                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HOA NỞ MUỘN

 

Đêm khuya lạnh trăng vờn lên cửa sổ.

Trăng lung linh soi tỏ khắp muôn nhà.

Một đóa hoa vô thường vừa chớm nở.

Khoe duyên thầm vào giữa độ Xuân qua.

 

Trăng hỏi hoa: Nở chi rồi tàn tạ?

Để cánh sầu rơi rụng nỗi buồn vương.

Hoa khẻ nói: Toả chút hương êm ả.

Cho khách trần vừa xa vắng quê hương.

 

Đời trôi nổi, đường còn xa thăm thẳm.

Buổi chia ly nào hẹn cuộc tao phùng.

Hoa nở muộn nhưng tình ta vẫn thắm.

Chuyện ngày xưa còn gợi nhớ mông lung!

 

          California Xuân 2003

 

 

 

 

 

 

 

                   

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2026(Xem: 888)
Tản mạn về ngày Tết Hàn thực (3/3 âm lịch hằng năm ) Dẫu biết tết Hàn Thực xuất xứ từ Trung Quốc, khi du nhập vào Việt Nam, Tết Hàn Thực đã mang những ý nghĩa riêng, gắn liền với bản sắc văn hóa dân tộc: Tưởng nhớ tổ tiên: Đây là dịp con cháu thể hiện lòng hiếu kính, tri ân tổ tiên bằng việc dâng cúng bánh trôi, bánh chay, giữ gìn đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Nhưng câu chuyện về Giới Tử Thôi là biểu tượng của sự trung thành và lòng hiếu thảo, được lưu truyền như một nét đẹp văn hóa -Phò vua lánh nạn: Giới Tử Thôi( 1 hiền sĩ thời Xuân Thu của Trung Quốc ) theo phò Tấn Văn Công lưu vong 19 năm trời. Có lần lương thực cạn kiệt, Giới Tử Thôi đã lén cắt thịt đùi mình để nấu cháo dâng vua, giúp vua vượt qua cơn đói. -Từ chối vinh hoa: Khi Tấn Văn Công giành lại được ngôi vua, ông ban thưởng cho những người theo phò, nhưng quên mất Giới Tử Thôi. Giới Tử Thôi không oán hận, đưa mẹ già vào núi sâu (núi Miên Sơn) ở ẩn.—Cái chết bi tráng: Tấn Văn Công nhớ ra, muốn mời ông ra làm quan nhưn
11/03/2026(Xem: 1437)
Mỗi độ xuân về, khi những cơn gió lạnh cuối đông còn lẩn khuất trên những hàng cây trụi lá, bên cạnh những hàng cây hoa anh đào nở rộ, giữa nắng vàng trãi khắp cả lối đi, tôi lại có thói quen ghé chùa sớm hơn mọi năm. Không chỉ để thắp nén hương đầu năm, mà để nhìn lại một cảnh tượng đã trở thành quen thuộc mà vẫn khiến lòng tôi lay động đầy cảm xúc: những người bản xứ, những người Mỹ da trắng, khoác lên mình chiếc áo dài Việt Nam, lặng lẽ, ung dung bước vào chùa viếng cảnh và lễ Phật.
26/02/2026(Xem: 1363)
Tết đến xuân về chúc mọi người Tân xuân khỏe mạnh mãi vui tươi Quanh năm hưng thịnh bình an suốt Hạnh phúc rạng ngời luôn mỉm cười Chánh niệm đón xuân sống nghĩa tình Chan hòa ấm áp như bình minh Thân tâm thanh tịnh luôn an lạc Tỉnh giác từng giây với chính mình
26/02/2026(Xem: 1647)
Thưa Ba, mấy tháng trôi qua thật nhanh, sau ngày chung thất của Ba (thứ sáu 23.8. 2024), hôm nay là ngày 4.1.2025 rồi. Đầu năm Dương Lịch lại đến nơi xứ người, tiếng pháo Giao Thừa còn văng vẳng đâu đây, những chùm pháo bông thật đẹp, soi sáng cả bầu trời đêm, đẹp lắm phải không Ba? nơi xứ Đức thanh bình này, mấy chục năm trời gia đình mình quây quần để đón Giao Thừa thật là hạnh phúc, được nghe Ba kể chuyện quê nhà, được nghe Ba hát cho chúng con, vậy mà năm nay không còn Ba nữa, chúng con cảm nhận được sự mồ côi Cha, trống vắng, buồn vô hạn, nhưng rồi có lẽ hương linh Ba đã dẫn dắt cho chúng con có được niềm tâm linh nơi Đạo pháp, làm những việc thiện lành để chúng con vui mà tạm quên đi sự mất mát to lớn này, chúng con cảm ơn Ba.
17/02/2026(Xem: 2421)
Khi chúa Xuân Bính Ngọ vừa chạm ngõ, Chọn bài pháp thoại mới post yêu thích lắng nghe (1) Chỉ bốn phút đầu thôi . cảm nhận đúng như đã tìm được nơi để chở che
17/02/2026(Xem: 1568)
Tết Nguyên Đán tại Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc và nhiều quốc gia châu Á sẽ bắt đầu vào ngày 17/2. Đây là thời điểm chào xuân, đánh dấu khởi đầu của năm mới theo âm lịch. Người dân nhiều nước đã được nghỉ lễ từ trước vài ngày, tất bật sắm sửa, trang hoàng nhà cửa và thực hiện các nghi lễ truyền thống. Một số gia đình lại chọn phương án đi du lịch nghỉ dưỡng trong dịp này.
13/02/2026(Xem: 1866)
Có một mùa xuân không bắt đầu từ tiếng chim cũng không kết thúc khi hoa tàn hương sắc Mùa xuân ấy không ở trên cành mai mà ở trong khoảnh khắc
13/02/2026(Xem: 2031)
Lời chúc đầu năm không chỉ là xả giao mà là GIEO HẠT GIỐNG TÂM THỨC “ cho cả năm . Trong thời đại công nghệ hiện nay, con người vừa kết nối toàn cầu vừa nhiều lo âu trong nội tâm, thiết nghĩ lời chúc cho Xuân Bính Ngọ năm nay tuy vẫn phải mang vừa tính cách truyền thống ( giữ được cái hồn nhân gian và quê hương ) vừa phải chạm đến chiều sâu tiến hóa của hiện đại.
13/02/2026(Xem: 3931)
Quang Duc Monastery Lunar New Year Program 2026 ✻ Sunday, 08 February 2026: (21st day of the 12th Lunar Month) 11:00 am: Year-End Thanksgiving Ceremony and Raising of the New Year Pole; Prayers for Peace and Well-being; Offering to Ancestral Spirits. Marigold flowers and pure vegetarian food will be available at the Monastery. (For vegetarian food orders, please contact: Ms. Nguyên Như – 0451 603 248; Ms. Quảng Hạnh – 0431 179 568) ✻ Monday, 16 February 2026: (29th day of the Lunar Year) 11:00 am: Midday Offering to the Buddha; Offering to Enlightened Spirits and Ancestors. 5:00 pm: Offering Ceremony for Wandering Spirits. 8:00 pm: Year-End Repentance Ceremony. 9:30 pm: Lunar New Year Cultural Performance. 11:00 pm: New Year’s Eve Ceremony – Welcoming the Year of the Horse 2026. ✻ Tuesday, 17 February 2026: (1st Day of the Lunar New Year) 11:00 am: Midday Offering to the Buddha; Prayers for National Peace and Prosperity; Celebration of Maitreya Buddha’s Day; Devotees r