Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Mùa Vu Lan đọc lại Văn Phát Bồ Đề Tâm của Tổ Tỉnh Am

10/04/201320:28(Xem: 1486)
Mùa Vu Lan đọc lại Văn Phát Bồ Đề Tâm của Tổ Tỉnh Am

vulan_3Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2011

Mùa Vu Lan đọc lại Văn Phát Bồ Đề Tâm của Tổ Tỉnh Am

Thích Huệ Giáo

Nguồn: Thích Huệ Giáo

Giáo pháp của đạo Phật sâu thẳm được ví như đại dương mênh mông. Cửa vào đạo có muôn ngàn lối, hành giả khi bước vào nếu không trang bị đức tin vững vàng chắc sẽ choáng ngợp bởi sự uyên áo, sâu kín và pháp mầu vi diệu. Nếu thế thì con đường vào đạo của chúng ta thì sao, những người đầy nghiệp lực và hệ lụy của tham ái?
Đạo pháp được xem là vô tận và cao thâm là khi hành giả chưa tìm thấy được chìa khóa mở tung cửa ngõ để bước vào. Khi nắm bắt được chìa khóa rồi thì con đường đạo đối với chúng ta sẽ không còn bở ngở như đi trong rừng già kiến thức, mà chỉ còn lại hoa trái của sự thực hành. Vào được rồi chúng ta lại không biết ngõ đi, tựa như kẻ lang thang lạ lẫm trong vườn hoa đầy hương sắc dịu mát lòng người, mà tưởng chừng như trong phố thị tối tăm đầy dẫy kiến luận. Chìa khóa để chúng ta có thể tận hưởng trọn vẹn hương vị của loài hương bay ngược gió ắt phải trang bị, đó chính là phát tâm và lập nguyện.
Phát tâm và Lập nguyện như đôi cánh chim giúp chúng ta bay cao và bay xa, đủ khả năng cảm nhận một thế giới với chất liệu tịch tịnh bên cạnh một thế giới khác đầy dẫy sự xáo trộn, nghịch ý. Có phát tâm mới mong độ thoát mình và chúng sanh, có lập nguyện mới kham thành Phật đạo. Đó là yếu môn của người hành Bồ-tát hạnh. Nếu không phát tâm và lập nguyện khi bước vào đời hành đạo chúng ta tựa như người cất bước ra đi mà không có mục đích để dẫn đường cho lý tưởng, để rồi trôi nổi vô bờ bến, đau khổ, có đi nhưng không bao giờ đến, luống công vô ích. Đặc biệt hơn, người xuất gia khi bỏ nhà thế tục để dấn thân vào con đường đạo, mục đích là đạt giác ngộ và giải thoát song song với tâm nguyện cứu độ chúng sanh. Khi đã bước chân có mục đích cao vời thì chính là đã đặt chân vào khung trời cao vút, đòi hỏi chúng ta phải đủ bản lãnh để đối diện với sự lãnh đạm của bát phong và muôn vàn chông gai thử thách. Trọng yếu như thế, Kinh Hoa Nghiêm đã diễn tả những hành động này, như một cú đập phá những tâm thức chai lì và đang ngủ quên trong cái nhỏ nhoi của nghiệp thức, bằng lời cảnh giác: Quên mất tâm giác ngộ lại tu các pháp lành, thì đó là ma tu. Quên mất tâm giác ngộ để tu tập có tác hại lớn lao đến như thế, huống chi là kẻ chưa hề phát tâm, chẳng lập đại nguyện, đến với Đạo chúng ta như người có mắt mà không thấy, có đôi chân lại không được đi, có miệng nhưng lại chẳng nói được, ngọng nghịu, gào thét, than thân trách phận, tựa như cóc ngồi đáy giếng thèm trăng trên cao.
Vậy phải phát tâm thế nào? Tỉnh Am đại sư đã tóm lược tướng trạng của tâm trong muôn ngàn biểu hiện sai biệt, làm kim chỉ nam dẫn người vào đạo.
1/ Có người muốn tu hành, muốn đạt sự yên tĩnh nội tại của tâm, nhưng mặt khác cứ chạy theo sự quyến rũ bên ngoài, sống theo nghiệp lực, tiền trần, vẫy vùng trong thanh sắc, không kiềm chế những mong muốn thấp kém, không cố gắng phát triển nội lực của mình, không đoạn tận những uế trược, phiền não, lại bám víu những hạnh phúc mỏng manh bên ngoài. Và, quan trọng hơn nữa không lắng nghe điều hay lẽ phải để chuyển đổi nghiệp lực, mặc tình cho tội chướng tiêu khiên dẫn dắt; phát tâm tu hành như vậy gọi là Tà phát tâm.
2/ Không mong cầu lợi dưỡng, chẳng tham đắm dục lạc, nhận thức được vị ngọt và sự quyến rũ của các dục tựa như người cùi gãi ngứa, càng gãi càng lở lói, đau khổ. Biết thiểu dục tri túc, xem vật chất trong đời sống là cần thiết nhưng chẳng phải là thiết yếu, không vì vật chất mà khuynh đảo nhân cách, đạo đức của con người. Tâm tâm niệm niệm mong muốn tháo gỡ những ràng buộc của hệ lụy sinh tử, thường nuôi dưỡng ý thức cái khổ của con lừa chở nặng giữa sa mạc nắng cháy cũng chưa phải là cái khổ tột cùng, khổ bởi trái ý mong cầu, sinh tử luân hồi mãi trong sáu nẻo mới là cái khổ trầm luân cần phải vượt qua. Ý thức được như thế, phát tâm như vậy mới được gọi là Chánh phát tâm tu hành.
3/ Tâm tâm niệm niệm, dù Phật đạo có cao xa rộng lớn, một khi bước vào thì phải nuôi dưỡng tâm niệm tìm cho được suối nguồn an lạc. Từng giây phút không thối lui khiếp sợ, ý thức được ba cõi như nhà lửa luôn thiêu đốt chúng ta, mạng người mong manh đếm trong hơi thở, hơi thở ra không vào lại được coi như đã ra đi. Chẳng khiếp sợ bởi thế lực, không bị danh lợi tiền tài làm não loạn, không bị chi phối bởi ý thức điên đảo, thấy các pháp là vô ngã, tan rã, vô thường không có gì bền lâu, nhẹ nhàng khi ở, thảnh thơi khi đi, không nuối tiếc những gì đã xây dựng được; vì biết rằng tất cả những thứ ấy đủ duyên thì hợp, hết duyên thì tan, ý thức như vậy không sợ hãi nỗi cô đơn, nghèo hèn, chỉ một lòng mong giải thoát cho mình và cho người, tựa như đang leo lên tháp cao cùng tột nhưng không bao giờ thối chí, phát tâm tu hành như vậy gọi là Chơn phát tâm.
4/ Dù tâm nguyện luôn cầu Phật đạo, trau dồi hạnh lành, nếu gặp phải va chạm những cấu uế, biết mình ô nhiễm, nhưng không hề khởi tâm sám hối, cầu sự thanh tịnh; trong tâm uế trược, cứ vùng vẫy với nghiệp lực mà sống, không nghe lời khuyên của Thầy Tổ, thiện tri thức, không biết đâu là nẻo chánh đường tà, không vứt bỏ những vị kỷ nhỏ hẹp, cống cao ngã mạn, ngu cả một đời; ngoài hình thì biểu hiện thanh cao, thể hiện xưng danh, bảo bọc cho cái tôi thấp hèn, bản ngã hẹp hòi, trước thì tinh tấn sau lại biếng nhác, phát tâm như vậy gọi là Ngụy phát tâm.
5/ Độ tận chúng sanh ra khỏi đau khổ, nguyện ta mới thành, được đạo quả giác ngộ lòng ta mới cam. Thấy chúng ta đang sống trong đau khổ trầm luân “soi bóng mình lại thấy bóng người xưa”, thương mình thương người, không yên vị mà thụ hưởng an lạc nhỏ bé được trong tâm, không thỏa mãn những gì đã có đang có, không quên mất bao nỗi đọa đày của người cần sự giúp đỡ của mình, chúng sanh không còn thì nguyện ta mới hết, bồ đề đạo thành nguyện ta mới thành, tu hành như vậy gọi là Đại phát tâm.
6/ Thấy cuộc đời như địa ngục, bởi sự thiêu đốt của lòng tham vọng ích kỷ, căm thù hừng hực và ngu dốt len lỏi tràn lan trong từng hang cùng ngõ hẻm. Việc sống chết như oan gia, luôn kề cận trong từng giây phút không biết xảy ra lúc nào, sinh lòng sợ hãi, nhàm chán, nhưng chỉ nghĩ về mình mà không thương tưởng người khác, thiếu trách nhiệm với tha nhân, chỉ nghĩ tự độ không dám độ người, phát tâm như vậy gọi là Tiểu phát tâm.
7/ Thấy chúng sanh và Phật đạo ngoài tâm. Rong tìm thế giới hảo huyền bên ngoài, sống chỉ dựa vào tha nhân, tha lực, tựa như chùm gởi rong rêu bám vào cây cổ thụ, không thấy được ngọc quý trong túi áo, cứ rong ruổi tìm cầu miếng ăn bên ngoài, không nhận thấy được chúng sanh tâm là Phật tâm chỉ cách nhau trong mê ngộ. Bám chặt vào sự hiểu biết thiển cận, không lắng nghe những gì chân thật để mở bảy tự tánh, để tâm bị “ mục hạ vô nhơn” chế ngự, rong đuổi theo âm thanh hình sắc bên ngoài, nương vào tướng, nặng về hình thức, tìm những gì nhẹ nhàng bên ngoài, đánh mất năng lực bên trong, quên hẳn tánh thể. Phát tâm như vậy gọi là Thiên phát tâm, tu hành một chiều.
8/ Ngược lại, chúng sanh và Phật đạo đồng một tự tính, Phật pháp không lìa thế gian pháp, muốn thành Phật đạo không thể lìa sanh tử, vì ngoài sanh tử không có một Niết bàn nào cả, thanh tịnh nằm ngay bên trong vọng động. Phật tâm nằm ngay trong chúng sanh tâm. Bóng tối mất thì ánh sáng hiện, mặt trời trí huệ bừng sáng thì màn đêm vô minh tan rã. Ngoài tự tánh không thấy pháp nào khác. Mà tự tánh tâm như hư không rộng lớn, mang tâm vô tướng phát nguyện vô tướng, thực hành hạnh vô tướng, chứng quả vô tướng cho đến tướng vô tướng cũng không còn vướng mắc. Phát tâm như thế gọi là Viên, phát tâm viên mãn.
* *
*
Tám tướng phát tâm nêu trên làm cơ sở cho hành giả khảo cứu, suy xét biết được tâm nguyện của mình đang ở trạng thái phát tâm nào; tâm nào cần triển khai, gìn giữ và tâm nào cần nên vứt bỏ, để được gọi là phát tâm tu hành chơn chánh. Nên biết rằng, tâm giác ngộ là nền tảng, là đất tốt cho các pháp lành phát sinh. Các pháp lành phát sinh là tâm giác ngộ được vững chắc kiên cố. Tuy nhiên, để thúc đẩy tâm bồ đề dễ dàng phát khởi, pháp lành phát sinh, Ngài Tỉnh Am chỉ ra rằng cần phải nỗ lực thực hiện 10 việc:
1/ Phải nghĩ đến ơn nặng của Phật:
Vì sao phải nghĩ đến ơn nặng của Phật? Vì Đức Phật đã thấy nỗi khổ của mình và chúng sanh trong sáu nẻo luân hồi đau khổ, mê lầm. Phật đã quên mình, xả thân thực hành Bồ-tát đạo, hy sinh hạnh phúc bản thân, quyết tìm ra ánh sáng giác ngộ để hướng dẫn cho mọi người biết được đâu là nẻo chánh đường tà và tìm một hướng đi đến bờ an vui; không để chúng sanh phải khổ sở và tiếp tục khổ sở trong nhiều kiếp bởi nghiệp lực chồng chất. Trong quá trình tiến đến giác ngộ, Đức Phật đã vượt qua nhiều chông gai cạm bẫy, thử thách trong đó sự chết luôn luôn hiện hữu kề cận, để chiến thắng được giặc phiền não, không vì lợi ích cho riêng mình. Trong nhiều đời nhiều kiếp, Đức Phật luôn theo dõi bước đi của chúng ta để mở bày nhiều phương tiện cứu độ, lòng không lúc nào rời bỏ. Đối với ơn cao vời đó, chúng ta chỉ có phát tâm rộng lớn, nỗ lực tu hành, thệ nguyện cứu độ chúng sanh thì mới phần nào góp phần đền đáp ơn Phật trong muôn một.
2/ Phải nghĩ đến ơn cha mẹ:
Mười tháng cưu mang, ba năm bú mớm. Sanh ra ta cha mẹ đã phải chấp nhận có lúc quên mất đời mình, phải đấu tranh từng ngày, từng phút, trao cho con nhiều thời gian để tiến thân, dành cho con được những điều kiện tốt nhất để con có tấm thân hoàn hảo, chỉ vì mong muốn con mình luôn luôn được an vui, có thể ngưỡng mặt với mọi người giữa cuộc đời này. Cũng có lúc, vì con mà cha mẹ đành phải tù tội, vây bủa bởi nghiệp lực tiêu khiên, kéo dài cho mãi đến nghìn kiếp sống. Bấy nhiêu ơn ấy, là người hiểu biết chắc không cần phải hỏi vì sao? Mà cần phải lắng lòng suy nghĩ cho kỹ, để ơn đền nghĩa trả, cho tròn bổn phận đạo lý làm con, làm người giữa xã hội trong đó ân tình, nghĩa trọng được mọi người tôn quý ca ngợi tán thán. Là người Phật tử, chúng ta không những ý thức việc cung phụng vật chất với cha mẹ cho trọn vẹn đầy đủ mà cần phải thiết lập được môi trường thuận tiện để cha mẹ có được nguồn tâm linh trong sáng, tâm thức nhẹ nhàng khi quá vãng. Có ý thức và phát tâm như vậy, cha mẹ chúng ta mới có thể nhờ đó mà được cứu vớt, không những một đời mà nhiều đời cũng được ân triêm.
3/ Phải nhớ đến ân Thầy:
Thầy không phải là người sinh trưởng ra ta, cho ta tấm thân vật chất, nhưng Thầy là người đã cho ta một phần con người, đó là tấm thân tri thức, tinh thần, trí tuệ mà trong đời sống con người, nếu thiếu mất tấm thân này thì sẽ gặp nhiều hoạn nạn, khổ đau. “Nỗi khổ của con lừa chở nặng, nỗi khổ của con bò kéo xe suốt kiếp chưa phải là khổ, sống thiếu trí tuệ, kiến thức là một nỗi khổ lớn”. Thầy xuất thế là chính duyên xây dựng cho chúng ta giới thân huệ mạng, Thầy tựa như ngôi sao sáng, chiếu rọi vùng trời tâm thức của chúng ta, người giúp chúng ta vượt qua con đường tối tăm và nguy hiểm. Lời Thầy dạy là những bài học sống động, giúp chúng ta vượt khỏi mọi biến cố của kiếp người. Thầy cho ta cái Chữ và Đạo phong.
4/ Phải nhớ ơn thí chủ:
Thí chủ là người giúp ta nhiều phương tiện, để hoàn thành ước nguyện của đời mình. Người xuất gia sống không gia đình, mọi điều kiện sống đều do thí chủ dâng cúng, chỉ vì mong mỏi cho chúng ta đủ yên tâm, đủ thời giờ để tu hành, đạt đến suối nguồn tâm linh sâu thẳm, hầu cứu vớt chính ta và mọi người. Thí chủ là người đã dám hy sinh một phần thời gian và tiền của trong đời sống riêng tư của họ, để trợ duyên cho chúng ta tu học, hoàn thành mục đích là giải thoát và giác ngộ, theo con đường Phật dạy. Nghĩ đến như thế, chúng ta thấy ơn ấy rất nặng! Nếu không hoàn thành được mục đích cao tột đó thì cánh cửa địa ngục sẽ mở ra và thân trâu ngựa để trả nợ cơm áo, là chuyện gần kề trước mắt. Ngược lại, chúng ta hoàn thành được mục đích giác ngộ thì dù cho có thọ hưởng những điều kiện sống cho Phật tử dâng cúng cũng không cần phải áy náy chuyện trả vay, vì tất cả đều nằm trong sự vận hành của phước đức và trí tuệ.
5/ Phải nghĩ đến ơn Chúng sanh:
Vì sao? Môi trường sống không phải của riêng ta mà là của tất cả, do bao mồ hôi nước mắt của đồng loại tập hợp lại mà thành. Chúng ta không thể sống mà thiếu sự cộng tác của mọi người. Trong hiện kiếp chúng ta mỗi người mỗi ngả, mỗi nhà, nhưng dưới đôi mắt trí huệ của Phật, Ngài thấy được trong vô lượng kiếp sống, chúng ta đã từng là Cha mẹ, thân bằng quyến thuộc với nhau, đã có ân tình nghĩa trọng, do đó chúng ta cần phải hỗ trợ và bảo bọc lẫn nhau, phải tôn trọng sự sống. Với lòng từ bi rộng lớn, chúng ta cần phải thấy ai cũng tham sống sợ chết, mưu cầu sống hạnh phúc là mục tiêu lớn nhất của loài người. Vì vậy, không vì hạnh phúc của mình mà chúng ta nỡ đang tâm cướp đoạt đi hạnh phúc của kẻ khác. Chúng ta phải cảm ơn tất cả, những bàn tay đã làm cho cuộc đời thêm xanh.
6/ Phải nghĩ đến sự khổ Sinh tử:
“Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán
Chết đuối người trên cạn mà chơi…”
Chúng ta đang sống là hiện tượng đang thấy và diễn ra trước mắt, tuy nhiên mấy ai biết rằng, cái chết hiện đang diễn ra trong từng giây phút. Đã bao lần, chúng ta đã chết, chết trong đau khổ và thiếu thốn, chết trong sự khao khát sinh tồn, chết trong sự tủi nhục cô thân và chết trong chuỗi biến động của cuộc đời. Âu cuộc đời quá nhiêu khê! Sống giữa ngũ trược ác thế mà tựa như chết đuối trên cạn. Chuyện cứ tưởng trong mơ nhưng sự thật là thế! Nhưng những cái chết như thế chưa hẳn là đáng sợ, vì vẫn có những cái chết diễn ra lúc chúng ta đang tỉnh táo, nhưng đành xuôi tay bất lực, có những khi, ta thực sự muốn chết nhưng không thể chết được. Cái chết ấy gọi là cái chết sanh tử luân hồi, tạo cho chúng ta bị quay cuồng trong vòng vây của đời sống, qua nhiều kiếp lang thang trong sáu nẻo. Đó mới là cái khổ thực sự, một sự thật mà chúng ta cần phải đối diện.
7/ Tôn trọng tánh linh của mình:
Vì sao? “Bàn tay ta làm nên tất cả, với sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Đó chỉ mới bàn tay. Hơn nữa, thiên chức con người quá lớn và mãnh liệt hơn bao sinh vật khác, chúng ta phải biết thận trọng và gìn giữ, đừng biến chúng ta mãi mãi chính là cây sậy chỉ biết nghĩ suy. Đức Phật dạy, được thân người là khó nhưng rất dễ mất đi, một khi mất đi thì chưa biết khi nào mới có lại được. Hơn nữa, trong tất cả các loài, con người quý hơn hết (Nhơn vi tối thắng), xét lại ta và Phật ban đầu thì nhất niệm như nhau; nhưng Đức Phật sớm thành chánh giác còn ta cứ vẫn mãi là chúng sanh trôi lăn trong nghiệp thức, như kẻ từ sáng bước vào tối hoặc từ tối lại bước sâu vào trong tối. Do đó, việc gìn giữ và phát triển tánh linh của mình hết sức quan trọng, nếu không nhận thức được tánh linh là tối cần thiết thì chúng ta dễ dàng bị nghiệp lực dẫn dắt chúng ta lên xuống mãi trong sanh tử.
8/ Phải sám hối nghiệp chướng:
“Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa”.
Nghiệp chướng, xét đến tận cùng đó là thuộc tính của con người. Khi chúng ta hiện hữu là đồng thời nghiệp chướng có mặt. Vậy muốn hiện hữu tốt đẹp, thân tướng trang nghiêm thì không gì khác phải biết phát khởi tâm sám hối những mê lầm và gột rữa chúng. Nghiệp chướng phát sinh và tăng trưởng trên cơ sở cả ba nghiệp là thân, khẩu và ý. Chúng luôn luôn được huân tập trong từng giây phút của đời sống, vì mỗi hành động đều có thể hàm chứa nhiều tội lỗi. Từ ba nghiệp này tạo thành một dòng sức mạnh thúc đẩy chúng sanh đi mọi hướng và tạo môi trường sống cho chúng sanh, gọi chung là nghiệp lực. Nhưng nghiệp lực không phải là định mệnh, nó có thể được chuyển đổi, mức độ chuyển đổi nhanh hay chậm phụ thuộc vào nhận thức, thái độ của chúng ta, đúng hơn là theo sự tu hành của mỗi người. Từ sự nỗ lực tu tập đó, nghiệp cũng có thể thay đổi thành nguyện lực để làm lợi lạc cho mình và cho người. Nhưng muốn làm việc này, trước hết chúng ta cần phải biết nhận thức rõ hành động của chúng ta để sám hối, để ăn năn, để tăng trưởng phước nghiệp. Trong chiều hướng chuyển hóa nghiệp lực thì tâm tàm quý là chiếc áo phải có và cần thường xuyên mặc vào của người tu, nếu thiếu chiếc áo này người tu có bận chiếc áo gì chăng nữa cũng không đủ ý nghĩa, khó có thể tiến bộ.
9/ Phải cầu sanh Tịnh độ:
Vì sao? Vì Tịnh độ là đất nước an lành, là điểm quy hướng, nơi đây không có gập ghềnh, không có nghịch ý, điều này nói lên khát vọng sống luôn mong được hạnh phúc trong mỗi con người. Tịnh độ là thế giới thanh tịnh, trong sáng không cấu nhiễm, ở một mặt nào đó Tịnh độ là là mục đích hướng đến của hành giả tu theo đạo Phật (Tâm tịnh thế giới tịnh). Do đó, phải hướng về và cầu sanh Tịnh độ. Muốn cầu sanh Tịnh độ thì cần phải xây dựng niềm tin vững chắc ( Tín thâm) nguyện của chúng ta phải khẩn thiết (Nguyện thiết), như kẻ sắp chết đói mong mỏi được thức ăn. Một khi đã có khẩn thiết nguyện cầu như vậy, chúng ta cần phải thực hành nghĩ tưởng về đức Phật tương tục không gián đoạn (Hạnh chuyên).. Niệm Phật là để làm Phật chứ không phải là về bên Phật, phát tâm rộng lớn như thế thì hạt giống Bồ đề có cơ hội sớm trổ bông.
10/ Tại sao phải nghĩ chánh pháp lâu bền:
Chánh pháp đã giúp con người bao thế hệ vượt qua mọi lầm than của kiếp người, vượt thoát những nghi lầm là nguyên nhân đọa đầy sanh linh vạn loại. Chánh pháp không phải là báu vật kiến thức được lưu trữ trong kho tàng mà là con đường, là liều diệu dược có công năng chữa lành những căn bệnh trầm kha. Nếu như chánh pháp có lâu bền mới làm lợi lạc lâu dài cho hiện tại và cả tương lai. Chánh pháp được Đức Phật tuyên thuyết sau khi chứng quả Bồ đề, Ngài đã làm được những gì khó làm, vượt qua những gì khó vượt, tiếp tục trong 49 năm thuyết pháp độ sanh không mệt mỏi và hiệu quả thiết thực do chánh pháp mà dức Thế tôn để lại là những bài học sống động có thể kiểm nghiệm trong cuộc sống hiện thực này. Hôm nay trọng trách của chúng ta chỉ có duy trì phát triển để ngọn đèn giác ngộ vẫn mãi sáng rực. Đấy mới là người con Phật chân chánh.
* *
*
Lời văn mộc mạc của một Đại sư thời quá khứ, nhưng hiện tại đọc lên tâm thức chúng ta như được sống dậy. Nếu chúng ta xem cuộc đời như một lễ hội thì bản văn này là lời khai mạc của lễ hội đó. Trong lời khai mạc, tác giả nói lên ý nghĩa thống thiết của niềm khát vọng sống, sống đẹp, sống trọn vẹn. Lời văn uyên áo, thâm trầm và được soi sáng dưới ánh sáng giác ngộ của một Đại sư, nói lên tất cả tâm can những hành trạng sâu thẳm và khát vọng cũng như những giá trị tích cực trong mỗi con người. Thế mới gọi là xúc cảm vô biên được dâng trào trong ngôn từ cổ tích uyên áo, càng đọc chúng ta càng thấy sống và càng muốn sống theo khuynh hướng làm đẹp cuộc đời. Tu hành là việc khó làm của một đời người, tuy đôi khi phải chấp nhận khổ sở trong thời gian ngắn; nhưng niềm hạnh phúc đạt được sẽ vô cùng chắc thật và miên viễn không những ở đời này mà còn nhiều đời về sau.




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/09/202016:01(Xem: 343)
Vào sáng ngày 06/9/2020 (nhằm 19 tháng 7 âm lịch), tại ngôi chùa còn mới lạ mang tên Kỳ Viên Khánh Phú, tại xã Khánh Phú, huyện miền núi Khánh Vĩnh, đã diễn ra buổi lễ Vu Lan Báo Hiếu - Cúng Dường Trai Tăng, với đầy đủ nghi thức trang nghiêm, cùng các tiết mục “Bông Hồng Cài Áo”, “Dâng Hoa Cúng Dường” mang đậm niềm tôn kính tri ân, và tình yêu thương rộng lớn của những người con Phật luôn hướng về một ngày mai tươi sáng an vui dưới Ánh Đạo Vàng…
09/09/202015:22(Xem: 408)
Ghi lại hình ảnh và video tổ chức Lễ Vu Lan tại Tự Viện Pháp Bảo Sydney - Chủ Nhật, Ngày 30 Tháng 8, Năm 2020. Tổ chức trong không gian và điều kiện khiêm tốn (dưới 100 người như Chánh Phủ Úc, Tiểu Bang NSW đã quy định) trong mùa COVID. Chương Trình: • Thông Bạch Vu Lan 2020 • Đạo Từ của Hội Chủ Giáo Hội Phật Giáo VNTN UDL TTL • Nghi Thức Cài Hoa Hồng • Tụng Kinh Vu Lan • Hồi Hướng - Hoàn Mãn Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Đạo tràng Phật tử Tự Viện Pháp Bảo chúng con xin thành kính niệm ân: HT Thích Bảo Lạc Hội Chủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại UĐL – TTL kim Phương Trượng Pháp Bảo Tự Viện TT Thích Phổ Huân - Trụ Trì Thiền Lâm Pháp Bảo SC Thích Nữ Giác Anh - Quyền Trụ Trì Pháp Bảo Tự Viện Quý Sư Cô Giác Duyên, Giác Trí, Giác Niệm Sư chú Thanh Ngộ, Cô SDN Diệu Lai Đã tham dự chứng minh cho Lễ Vu Lan đặc biệt mùa Corona 2020 được thập phần viên mãn. Chúng con, chúng tôi cũng xin cảm tạ tri ân: Anh HT Chúc Tâm, chị HT
06/09/202016:10(Xem: 480)
Kính thưa quý thân hữu, Sương Lam rất kính quý hạnh nguyện giúp Đời trợ Đạo của Thầy Thích Tánh Tuệ qua thơ văn, qua những công tác cứu đói dân nghèo Ấn Độ trong mùa dịch COVID 19 và xây giếng nước cho dân nghèo Ấn Độ trong thời gian qua.
06/09/202013:03(Xem: 828)
Lễ Vu Lan PL 2564 (2020) tại Thiền Viện Minh Quang, Adelaide Nam Úc Chủ Nhật 06/09/2020 (19/07/Canh Tý). Viện Chủ Hoà Thượng Thích Minh Hiếu, Trụ Trì Đại Đức Thích Minh Hải.
06/09/202012:12(Xem: 411)
Sáng ngày 05/9/2020 (ngày 18 tháng 7 năm Canh Tý, PL 2564), chùa Đại Bảo Trang Nghiêm đã tổ chức Lễ Vu Lan Báo Hiếu do Hòa thượng trụ trì Thích Đỗng Tuyên chủ lễ. Chương trình buổi lễ gồm có: Lễ quy y cho hai Phật tử nhỏ tuổi là: Lê Nguyễn Aria Ever Len, sinh năm 2017, pháp danh Bảo Hân; và Nguyễn Đức Bình An, sinh năm 2012, pháp danh Bảo Huy. Hòa thượng chủ lễ niệm hương bạch Phật Tụng kinh và sám Vu Lan Hồi hướng Cúng thí thực cô hồn Tụng kinh Mông sơn thí thực Hồi hướng Chụp ảnh tập thể lưu niệm Hoàn mãn Buổi lễ diễn ra trang nghiêm, thành kính.
06/09/202010:36(Xem: 173)
Thông Bạch Vu Lan 2020 (Phật lịch 2564)
06/09/202007:53(Xem: 320)
Sám Vu Lan Phổ nhạc: Nhạc sĩ Võ Tá Hân Trình bày: Ban Đạo Ca Chùa Giác Ngộ
05/09/202016:47(Xem: 403)
Đây là Mùa Vu Lan thứ bảy mà Ba đã rời xa chúng con nhưng các con của Ba vẫn luôn nhớ về Ba, một Người Cha suốt đời tận tụy lo lắng và thương yêu con cháu và anh em cũng như mở rộng tấm lòng đối với bà con, láng giềng. Hòa vào kỷ niệm "Ngày Nhớ Ơn Cha" của Úc Châu, QT xin chia sẻ câu chuyện về một tấm lòng của Người Cha xin kính dâng tặng Hương Linh Ba Nguyên Bửu và những Người Cha đã quá vãng hay còn hiện tiền vào Ngày Nhớ Ơn Cha Đặc Biệt này. Kính nguyện quý vị cùng gia đình Mùa Vu Lan nhiều an lành. Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.
05/09/202013:15(Xem: 215)
Ngày Rằm Tháng Bẩy Đại Lễ Vu Lan Con Thắp Nén Nhang Gửi Nhớ Về Trời Vô cùng Nhớ Mẹ ! Con ngồi lặng lẽ Con ngồi rất lâu Con nghĩ gì đâu !
05/09/202009:57(Xem: 336)
Rằm tháng Bảy. Lễ Vu Lan Báo Hiếu... Một mình một xe tà tà rong ruổi theo Quốc Lộ I vô hướng Nam, tôi ghé đến 3 ngôi chùa vùng quê vắng vẻ, để lễ Phật, cúng dường pháp bảo, lạy sám hối và cảm tạ "tứ trọng ân"… - Chùa thứ nhất, là chùa Tịnh Quang, ở xã Suối Hiệp, huyện Cam Lâm, thượng tọa Thích Tâm Hiến trú trì. Chùa đang vào lễ tụng kinh Vu Lan, phật-tử miền quê về dự càng về trưa càng đông, có cả những người con Phật từ những nơi phố hội xa hoa cũng đi ô-tô về dự lễ cài bông hồng tưởng nhớ Cha Mẹ, phóng sanh tạo phước, nam phụ lão ấu ngồi san sát nhau từ bên trong điện ra ngoài sân, ngôi chùa nhỏ "cải gia vi tự" càng thấy chật hẹp và nhỏ bé lại... Ngoài sân, lễ cúng thí thực đã được thiết bày sẵn trang nghiêm với tôn tượng đức Địa Tạng, Tiêu Diện Đại Sĩ và hoa quả bánh trái chè xôi sắc màu hòa quyện đan xen hoa cả mắt... Hình ảnh những cụ già ngồi bên các cháu nhỏ, cùng chắp tay quý kính hòa âm hòa điệu với nhau nhịp nhàng để tụng hồi kinh Vu Lan Bồn từ những bản kinh thuần Việt