Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Viết cho thân quyến

11/02/201722:39(Xem: 478)
Viết cho thân quyến

VIẾT CHO THÂN QUYẾN

 

 

 

DÂNG MẸ

Mẹ tôi vừa sáu tuổi

Bà ngoại đã qua đời

Để lại mình ông ngoại

Gà trống nuôi con côi.

 

Ông ngoại làm ngự y

Dưới triều vua Khải Định

Thường đem mẹ theo vào

Chơi trong cung An Định.

 

Thuở ấy Đức Từ Cung

Đoan Hy Hoàng Thái Hậu

Đang còn là cung nữ

Thường tắm rửa cho người.

 

Tuổi thơ mẹ thần tiên

Chạy nhảy khắp mọi miền

Mọi ngõ ngách cung khuyết

Mẹ coi như nhà riêng.

 

Đến thời phải đi học

Mẹ không chịu vào lớp

Ông ngoại phải mời thầy

Tại nhà riêng kèm học.

 

Mẹ làm biếng ham chơi

Bị thầy quất một roi

Mẹ bèn xin nghỉ học

Tiếp tục vào cung chơi.

 

Khi đến tuổi đôi mươi

Mẹ vâng lời ông tôi

Làm dâu phòng Tuy Lý

Nơi đẹp lứa xứng đôi.

 

Dòng hoàng phái vốn lười

Gặp được nàng dâu thảo

Nên tha hồ sai bảo

Lo mọi việc trong ngoài.

 

Từ đấy cuộc đời mẹ

Gặp rất nhiều gian nan

Nhưng nhờ lòng tin Phật

Mẹ giữ tâm kiên cường.

 

Mẹ suốt đời soi tâm

Theo “Minh tâm bửu giám”

Lời chư hiền thánh dạy

Mẹ ghi khắc vào tâm:

 

“Để vàng cho con cháu

Chưa chắc con cháu hưởng

Không bằng để âm đức,

Không mòn theo tháng năm”

 

“Thường thực hành phương tiện

Thời thời phát thiện tâm”

Mẹ vẫn thường dạy răn

Kẻ nào ưa sai vặt:

 

“Việc mình còn làm đượv

Đừng sai kẻ khác làm

Dù là kẻ dưới tay

Mình sai đâu chạy đó”.

 

Mẹ thường nhớ ơn thầy

Đã dạy cho con cái

Và ơn của y sĩ

Cứu bệnh lúc lâm nguy.

 

“Thọ ân bất khả vong

Thi ân bất cầu báo”

Mẹ vẫn thường dạy bảo

Cho con hằng nhớ ghi.

 

Mỗi khi mẹ hoài thai

Một đứa con trong bụng

Mẹ luôn khấn Phật trời

Nó sống ra con người.

 

Những đêm rằm trăng sáng

Mẹ nhìn trăng thầm khấn

Cho hài nhi sắp sinh

Được tâm lành trí sáng.

 

Hôm nay nhìn trăng tỏ

Mẹ như đang còn đó

Soi sáng mãi đời con

Trên đường về bến đỗ.

 

 

 

DÂNG CHA

“Thân tại hỏa binh, Tâm tại Phật

Phùng tăng khách địa, thuyết chân không”

 

Lời cha còn sang sảng

Vang vọng từ cõi không

Con nhớ mùa binh lữa

Cha ngồi đọc Kim Cương.

 

Giữa kinh hoàng bát nháo

Trong hầm trú đạn bom

Cha điềm nhiên tọa khán

Sách tây tàu văn chương.

 

Con nhỏ bệnh liệt giường

Mẹ săn sóc thuốc thang

Cha chỉ băn khoăn chuyện

Ở đâu mua hòm chon.

 

Một lần cha dạy học

Trong lớp có anh Ba

Điểm danh cha dõng dạc

“Bửu Đá” rồi “Bửu Đa”

 

Cuối cùng kêu “Bửu Đà”

Anh Ba đứng bật dậy

Cha ngỡ ngàng lạ lẫm

“Ủa té mày đó a!”.

 

 

 

ANH MINH

Anh cả, người con hiếu

Thay mẹ cha nuôi em

Đàn em nên người tốt

Đều nhớ ơn anh Minh.

 

 

 

CHỊ KHÁNH TRỢ

Nằm bệnh nhớ chị hiền

Thay mẹ nuôi dạy em

Lúc em tròn năm tuổi

Chị như một bà tiên.

 

Những khi em lầm lỗi

Không bao giờ la lối

Chị chỉ có cười xòa

Rồi dễ dàng bỏ qua.

 

Một hôm ngồi xe tay

Cùng chị ra Quảng Điền

Mang theo nhiều đồ đạc

Ở lại mấy tháng liền

 

Ngang qua một khu chợ

Chị bảo em ngồi đó

Hãy cẩn thận coi ngó

Chị vào chợ mua thêm.

 

Khi chị trở ra xe

Thấy mất vài món đồ

Đắt tiền nhất trong số

Chị hỏi chúng đâu rồi.

 

“Em thấy một bà nọ

Đến xe lấy đem đi

Bà đi vô trong chợ

Con đường chị đã đi”

 

Rất hiền hòa chị bảo

Em quá dại cách chi

Đất là kẻ ăn cắp

Sao không la lên đi.

 

Mỗi lần kể chuyện ấy

Chị vẫn cứ cười hoài

Chẳng bao giờ tiếc của

Hay trách cứ một lời.

 

Cháu Ti con của chị

Thuở nhỏ phá nhất đời

Đập vỡ nhiều chén bát

Ai nhắc chị chỉ cười.

 

“Con chị quý hơn chén

Đã bể rồi thì thôi

Ta lại sắm cái khác

Có đồ mới xài hoài”.

 

Nhà mình ở gần sông

Phía sau nhà có bến

Kẻ trộm thường ghé đến

Trộm đồ đạc xuống thuyền.

 

Mỗi khi mất đồ đạc

Áo quần trong tủ riêng

Chị thương cho kẻ trộm

Bán chẳng được mấy tiền.

 

“Đồ mình đã cũ quá

Trộm vơ vét càng hay

Ta mua lại cái khác

Áo quần thuê thợ may”.

 

Chị thường đem tiền lẻ

Để vào nơi vắng vẻ

Những chỗ chị đi qua

Mang vui cho lắm kẻ.

 

 

 

ANH ĐÍCH

Anh như bộ bách khoa

Cái gì anh cũng biết

Đọc nhiều sách văn triết

Còn chuyên sửa radio.

 

Anh giỏi nhất toán học

Ngành kinh tế cũng hay

Tốt nghiệp xong tiến sĩ

Ở Mỹ ráp xe hơi.

 

Học Phật cũng rất hay

Anh viết về Tứ đế

Trích dẫn chuyện thực tế

Trên thế giới ngày nay.

 

 

 

CHỊ PHÙNG MAI

Vào ngày chị ra đời

Hoa bạch mai nở rộ

Nên cha đặt cho chị

Cái tên là Phùng Mai.

 

Thuở nhỏ chị nhiều tài

Xem xi nê hát bội

Chị về nhà diễn lại

Nhớ tất cả các vai.

 

Chị kể chuyện đời xưa

Một ngàn đêm lẻ một

Em để dành quà bánh

Mướn chị kể cho nghe.

 

Hợp đồng đã chấm dứt

Mà chuyện vẫn còn dài

Chị cắt ngang không nói

Chờ để đến tối mai.

 

Em năn nỉ hết lời

Chị ơi rồi sao nữa

Kể tiếp em nghe đi

Em gãi dùm chỗ ngứa.

 

Đến độ tuổi hai mươi

Chị học ban tú tài

Trường trung học Khải Định

Thường vượt hẳn con trai

 

Trò cưng của nhiều thầy

Pháp, Anh, Toán, Lý, Hóa

Triết học và văn chương

Cả thầy Hán, cụ Lương.

 

Cụ tặng chị cuốn sách

Chú thích Chinh phụ ngâm

Do cụ vừa sáng tác

Cùng một bức tranh xuân

 

Sau đó cụ từ trần

Chị thương cảm vô ngần

Ghi những lời thống thiết

Trên bức họa mùa xuân.

 

Em xem thích quá chừng

Bao nhiêu tiền có được

Đưa ra năn nỉ mua

Chị cũng vui vẻ nhường.

 

Chị đọc sách Pháp Anh

Gặp bao nhiêu chữ khó

Đều bảo em học thuộc

Hỏi đâu trả lời đó.

 

Bạn của chị đến nhà

Khi cần tra tự điển

Chị bảo cứ hỏi nó

Nó sẽ trả lời liền.

 

Em trả lời vanh vách

Các chị phục quá chừng

Nên tuyên truyền với nhau

Em là tự điển sống.

 

(Kỳ thực chữ khó biết

Mà ít biết chữ thường

Cũng như chỉ biết đạo

Chuyện đời không am tường)

 

Em nhớ những mùa hè

Chị cùng em đạp xe

Đến thầy Phan Văn Dật

Sớm đi tối mịt về.

 

Thầy giảng dạy văn chương

Học trò giỏi các trường

Đều đến nghe thầy giảng

Một bậc thầy phi thường.

 

Nhà thầy đầy cả sách

Nhóm Tự Lực Văn Đoàn

Em say sưa ngồi đọc

Dưới bóng cây trong vườn.

 

Lớp tan trời vừa tối

Em đạp xe theo chị

Về qua cửa Thượng Tứ

Ve sầu kêu ve ve.

 

Trên cao chim ríu rít

Dưới hồ sen ngát hương

Hai chị em thích thú

Đạp xe dọc con đường.

 

 

 

ANH ĐỆ

Anh thật người bạn hiền

Cùng chị xây gia đình

Các con đều hiếu thảo

Một tổ ấm thần tiên.

 

Có tình với bà con

Tâm hồn rất độ lượng

Đức để lại cháu con

Nhiều đời sau còn hưởng.

 

 

 

CHÁU THIÊN TỨ

Thuở cháu vừa lên ba

Nguồn vui của mọi nhà

Đôi mi cong mắt sáng

Môi miệng như hồng hoa

 

Đầu tóc mềm sát da

Xoắn theo hình trôn ốc

Giống như tóc đức Phật

Trông dễ thương quá mà.

 

Cháu liếng thoắng ba hoa

Ưa ăn mứt gừng giút

Do bà ngoại làm ra

Cứ theo đòi ăn mãi.

 

Dì hỏi cháu xin gì?

Hãy nói đúng tên đi

Dì sẽ cho cái đó

Cháu ngập ngừng “Mưa gió”.

 

Dì dạy cháu chữ cái

Muốn cho cháu nhớ dai

Chữ X là bánh ít

Để cháu dễ thuộc bài.

 

Hôm sau chỉ chữ X

Dì hỏi đây chữ gì?

Cháu gãi đầu nghĩ mãi

Rồi nói: “bánh xu xê”!

 

Năm tròn hai mươi tuổi

Cháu tùng quân xa nhà

Ra tận vùng biên giới

Chẳng có tin tức về

 

Từ Sài Gòn xa xôi

Điện tín anh Tâm Ngoạn

Báo Ti chết mất xác

Thật sét đánh ngang trời

 

Mẹ cháu nhận hung tin

Vẫn nằm yên ca hát

Vui cười bảo với dì

“Con chị sẽ không chết”

 

Dì vẫn khóc hu hu

Tìm người thân quen biết

Đang ở trong quân ngũ

Hỏi tin cháu của dì.

 

May thay gặp anh Thẩm

Học trò dì trước kia

Nay đang làm đại úy

Dễ ra vào quân khu.

 

Thẩm lái xe đưa dì

Đến tận nơi căn cứ

Giữ hồ sơ binh sĩ

Còn, mất hay trốn đi.

 

Viên trưởng phòng xác nhận

Cả đại đội chết tất

Trong một trận hỏa tập

Không còn sót một ai.

 

Dì tò mò hỏi lại

Hỏa tập là cái gì

“Là tập trung hỏa lực

Diệt cả địch lẫn ta”

 

Nói xong người quân nhân

Rút từ ngăn kéo ra

Một xấp tiền dầy cộm

Đây tiền tử cho bà.

 

Dì ném vào anh ta

“Mạng cháu tôi vô giá

Không gì bù đắp được”

Rồi ôm mặt khóc òa.

 

Họ cũng rất cảm thông

Đưa dì r axe jeep

Trở về chùa Tường Vân

Cúng tuần cho cháu tiếp.

 

Vào tuần thất thứ hai

Dì đang khóc lai rai

Thì anh Thẩm lại đến

“Tứ còn sống Cô ơi”.

 

“Con đến thằng đại úy

Vốn là bạn của con

Để hỏi tin tức Tứ

Dưới quyền nó trông coi”.

 

“Tao đã báo tử trận

Toàn đại đội của nó

Thằng Tứ lù lù vào

Súng ba lô trên vai.

 

Thế là mày tốt số

Tao báo tử mày rồi

Vậy cho mày đào ngũ

Để quân trang lại thôi.

 

Thằng Tứ kể tao nghe

Hắn nấp chung một hầm

Cùng với ba thằng khác

Bom rớt xuống cái ầm

 

Ba thằng kia chết ngay

Xác văng tung lên trời

Rơi xuống trùm lên Tứ

Còn Tứ chẳng hề chi”.

 

Nghe lời anh Thẩm kể

Vừa thương lại vừa mừng

Dì bàn mưu tính kế

Đưa cháu vào Sài Gòn.

 

Chỉ còn cách giả trang

Làm một sa di nhỏ

Theo dì lên xe đò

Để rời xa xứ Huế.

 

Xe ngang dãy Trường Sơn

Cháu nhìn ra chỉ chỏ

Núi cao như thế đó

Con trèo dễ như bơn.

 

Thấy mặt cháu hân hoan

Như tù vừa thoát ngục

Dì hết sức cảm thương

Đời quân nhân gian nan.

 

Mỗi khi dì nhớ lại

Vẫn thương cháu vô ngần

Lại càng thêm cảm phục

Lòng hiếu thảo vô song.

 

 

 

MIMI

Mimi cháu Như Ngọc

Gái cưng của ba măn

Vỡ lòng cháu đi học

Chùa Kiều Đàm Huế thân.

 

Cô giáo là ni cô

Áo lam màu nữ tu

Ngày nào như ngày ấy

Cháu chê cô ở dơ.

 

Dì nhớ mãi cái ngày

Cháu nói câu đầu đời

Tại nhà sông Vỹ Dạ

“Kính lạy Phật Thích Ca”.

 

Xuất ngoại theo ba măn

Cháu viết thư kể rằng

Suốt ngày nói ngoại ngữ

Chiêm bao cũng tiếng Anh.

 

 

 

EMMY

Emmy có căn tu

Sống một đời tự do

Thanh tịnh và giải thoát

Lại có khiếu làm thơ.

 

 

 

KIKI

Nghe anh Ty điện thoại

Cháu gởi tiền cho dì

Dì hết sức cảm động

Tấm lòng cháu thảo hiền.

 

Cầu đức Phật từ bi

Gia hộ cho cháu dì

Gặp được người bạn tốt

Trên đường đời cùng đi.

 

Vì đức Phật có dạy

Nếu không gặp bạn lành

Thì thà sống một mình

Hơn sống chung kẻ xấu.

 

 

 

MIKY

Dì gặp cháu Miky

Hồi còn trên Bảo Lộc

Chỉ chừng năm, sáu tuổi

Mũm mĩm như búp bê.

 

Nay xem băng ghi hình

Cháu hoạt bát làm sao

Làm MC buổi tiệc

Quay phim và thuyết trình.

 

 

 

KITY

Kity làm bác sĩ

Duy nhất nối nghiệp nhà

Mong cháu được y đức

Như Biển Thước, Hoa Đà.

 

 

 

TIVI

Còn mình cháu Tivi

Ở nhà cùng cha mẹ

Chúc cháu luôn vui vẻ

Phụng dưỡng cha mẹ già.

 

 

 

CHỊ DUY THẠNH

Chị Duy Thạnh, anh Tương

Bà con quá dễ thương

Của một thời thơ ấu

Sống bên dòng sông Hương.

 

Một lần em cùng chị

Qua chuyến đò người đông

“Chị thích đò chìm thử

Em nghĩ có vui không?”

 

“Thích quá chừng chị nhỉ”

Em gật đầu đồng ý

“Mình tha hồ bơi lội

Giữa dòng nước sông trong”.

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2554)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 594)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4449)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8733)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 3244)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8917)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 2085)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19640)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12916)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26530)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.