Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Kinh Ni-Kiền-Tử Hỏi Về Nghĩa Vô Ngã

21/10/201520:45(Xem: 2130)
Kinh Ni-Kiền-Tử Hỏi Về Nghĩa Vô Ngã
 KINH NI-KIỀN-TỬ HỎI VỀ VÔ NGÃ
Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh , Luận Tập Bộ Toàn thứ 32 
Kinh Văn số 1643
Bồ-Tát Mã Minh tập
 Tây Thiên Dịch Kinh Tam Tạng Triêu Tán Đại Phu Thí Hồng Lô ,
 Thiếu Khanh Tuyên Phạm Đại Sư, Sắc Tứ Sa-Môn Thần Nhật Xứng
Phụng chiếu dịch ( Phạn -Hán)
Sa-môn Thích Như Điển phương trượng chùa Viên Giác Đức quốc
Dịch từ chữ Hán sang tiếng Việt, ngày 22.12.2004
Tại tu viện Đa Bảo, Úc Đại lợi; nhân kỳ nhập thất lần thứ hai
Hiệu đính lần thứ nhất xong vào ngày 15 tháng 10 năm 2015.

 

                        

                            

                                                                   

     Lúc bấy giờ, các Ni-kiền-tử tâm có dị kiến, phát khởi nghi hoặc, tìm cầu mà đến chỗ vị giải thích Đại thừa. Đến rồi làm lễ, cung kính chắp tay, hỏi về nghĩa vô ngã để trừ ngu tối: như được Phật nói, vì tôi khai thị. Nếu nói thân này không có Ngã thì cái Ngã tối thượng kia cũng không có; vì cớ gì trong thân hiện thấy các sự: khóc ,cười, vui đùa, phẫn nộ, ngã mạn, tật đố, lưỡng thiệt? Hoặc có hoặc không chẳng thể quyết rõ; chỉ nguyện nhân giả vì tôi mà trừ nghi.

   Vị giải Đại thừa nói với Ni-kiền-tử rằng: trước hết, cái Ngã tối thượng được ông chấp thì quyết định là hư vọng; lấy gì gọi là có, lấy cái gì gọi là không có, trong hai điều này đều không thể được. Nếu lấy :tóc, móng, da, thịt, gân, xương, mỡ, tủy, bàng quang, dạ dày, tay, chân -tất cả chi phần của thân làm cái Ngã tối thượng, thì tìm kiếm trong , ngoài có cái gì có thể thấy?

    Lúc ấy, Ni-kiền-tử thưa với người trí rằng: tôi dùng mắt thịt nên chẳng thể thấy, người khác có thiên nhãn thì họ có thể thấy.

    Người trí nói: cũng không phải thiên nhãn có thể thấy; nó không phải là hiển sắc cũng không phải là hình sắc, vì tự tính không nên có cái gì có thể thấy?

    Ni-kiền-tử nói: nó quyết định không có chăng?

    Người trí nói:nếu nói là không thì làm sao lại hiện thấy?Từ nhân duyên sinh, các tướng khóc, cười mà hoặc nói là có, hoặc nói là không có thì cả hai đều tà vọng, không phải chính lý.

    Ni-kiền-tử nói: hoặc có hoặc không đều chẳng thể nói thì, như thế nào mà thân này hiện có chỗ trụ?

    Người trí nói: không có chút nào thấy có tướng được trụ.

    Ni-kiền-tử nói: nếu không trụ trước tức giống hư không?

    Người trí nói: Như được ông nói; vì như hư không.

    Ni-kiền-tử nói: nếu thế thì các tướng khóc, cười phải làm sao trừ?

    Người trí nói: ở trong nghĩa này nhưng có hai loại: một là thế tục, hai là thắng nghĩa. Nương thế tục mà nói, ắt có: tự, tha, mạng giả, sĩ phu, bổ-đặc-già-la, tác giả, thọ giả, tài bảo, vợ con, thân quyến, bè bạn…khác nhau như thế. Nương thắng nghĩa mà nói, ắt không có :tự,tha, mạng giả cho đến bè bạn, cũng không có một chút nào các tướng khác nhau. Nếu thế tục nói, ắt có sinh ,diệt, quả báo thiện, ác; trong thắng nghĩa, ắt không có sinh, diệt, quả báo thiện ác. Pháp chân như kia tự tính thanh tịnh, không có phiền não, không có ô nhiễm cũng không có giác liễu, xưa nay tịch tĩnh, đây gọi là tự tính chân như. Nói lại nghĩa này, dùng kệ tụng rằng:

                                  Thế tục, thắng nghĩa đế

                                  Hai loại, nay sẽ nói:

                                  Thế tục tức thế pháp,

                                  Thắng nghĩa không cao hơn.

                                  Hữu tình nương thế tục

                                  Tăng trưởng nơi phiền não,

                                  Ở lâu trong luân hồi,

                                  Không rõ pháp thắng nghĩa.

                                  Do nương thế tục nên

                                 Sinh chấp khắp tự, tha

                                 Khởi phân biệt, nghi hoặc,

                                 Mà chịu các khổ não .

                                 Phàm phu ngu si kia

                                 Lâu dài chịu bức bách,

                                 Không tu nhân xuất ly

                                 Sao biết lý giải thoát ?

                                 Người ngu thường nương tựa

                                 Pháp thế gian sinh diệt,

                                 Trôi lăn trong năm đường

                                 Liên tục mà không dứt.

                                 Do không đạt thắng nghĩa

                                 Không diệt khổ ách yếu .

                                 Quay vòng chịu luân hồi

                                 Như tằm tự trói buộc,

                                 Cũng như vòng nhật, nguyệt

                                 Chuyển vòng chẳng dừng nghỉ,

                                 Chúng sinh trong ba hữu

                                 Tới lui cũng như vậy .

                                 Các hành trọn vô thường

                                 Biến diệt trong sát-na.

                                 Xa lìa pháp thế tục,

                                 Phải cầu thắng nghĩa đế;

                                 Cho đến các cõi trời

                                 Và các Càn-thát-bà…

                                 Chẳng khỏi vô thường kia

                                 Đều là quả thế tục;

                                 Các dạ-xoa, quỷ, thần

                                 Trì minh được thành tựu

                                 Chẳng khỏi đọa ác đạo

                                 Đều là quả thế tục;

                                 Đế-Thích, Chuyển Luân Vương

                                 Phúc báu không ai sánh,

                                 Không khỏi đọa bàng sinh,

                                 Đây đều quả thế tục.

                                 Năm dục cõi trời, người

                                 Quyết định phải xả bỏ,

                                 Nơi tâm Bồ-đề kia

                                 Lấy huệ thường quán sát.

                                 Tự tính không chỗ chấp,

                                 Tất cả trọn đều không;

                                 Siêu việt chỗ hí luận

                                 Là tướng tâm Bồ-đề;

                                 Không cương, không mềm mại,

                                 Chẳng nóng cũng chẳng lạnh

                                 Không xúc, không chấp thọ

                                 Là tướng tâm Bồ-đề;

                                 Không dài cũng chẳng ngắn,

                                 Không tròn cũng chẳng vuông,

                                 Chẳng tế cũng không thô

                                  Là tướng tâm Bồ-đề;

                                  Không trắng và không hồng,

                                  Không đen cũng không trắng,

                                  Không hình sắc, hiển sắc

                                  Là tướng tâm Bồ-đề;

                                  Không sắc không ánh sáng,

                                  Không động, chẳng trói buộc,

                                  Chẳng trụ như hư không

                                  Là tướng tâm Bồ-đề;

                                  Lìa tư duy, quán sát,

                                  Chẳng cảnh giới ngoại đạo,

                                  Với Bát-nhã tương ưng

                                  Là tướng tâm Bồ-đề;

                                  Không tợ, không đối đãi,

                                  Không sánh, thường tịch tĩnh,

                                  Tự tính vốn ngưng nhiên

                                  Là tướng tâm Bồ-đề.

                                  Như bọt nổi tích tụ,

                                  Như huyễn hoá, dương diễm,

                                  Vô ngã cũng vô thường,

                                  Tất cả không vững chắc.

                                  Thân này như ngói gạch,

                                  Hư huyễn mà sung mãn,

                                  Tương ưng với ba độc,

                                  Rốt ráo không, không có.

                                  Như nơi trăng, trong mây

                                  Sát-na chẳng hiện hữu,

                                  Lấy Bát-nhã thâm sâu

                                  Đạt hữu vi như huyễn.

                                  Chúng sinh, khí thế gian

                                  Tất cả đều như mộng,

                                  Do tự tâm phân biệt,

                                  Tâm ấy cũng như mộng.

                                  Nếu ai nương chính lý

                                  Lấy huệ mà tu tập,

                                  Vứt bỏ các chướng, nhiễm

                                  Chóng được đạo vô thượng.

                                  Bát-nhã tối thắng này

                                  Được chư Phật ca ngợi,

                                  Người trí khéo suy lường

                                  Cẩn cầu pháp vô thượng.

                                  Lìa hữu vi lầm lỗi,

                                  Chứng thắng đức chân thường.

                                  Do đây giải thoát nên

                                  Tất cả không nhiễm trước.

                                  Lúc ấy các ngoại  đạo

                                  Nghe rồi, sinh hoan hỉ,

                                  Khéo quán sát trừ nghi,

                                  Ngộ được trí Đại thừa.

 

       

 

                                

                                           KINH NI-KIỀN-TỬ HỎI VỀ NGHĨA VÔ NGÃ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn